1. Từ nhỏ em trai Diệp Nhàn của tôi đã vô cùng đẹp trai mà người ta nói rằng bạn của những người đẹp trai cũng đẹp trai. Vì vậy, tôi đã bắt nó viết một bản cam kết hứa sẽ giới thiệu tôi với người bạn đẹp trai nhất của nó.
Nhưng tôi không bao giờ ngờ rằng nhiều năm sau, em trai tôi lại thực sự dẫn cả một đám con trai về nhà. Những thiếu niên đứng thành hàng, tóc bóng mồ hôi, chảy xuống cổ, làm nổi bật cơ thể trẻ trung của họ, và tất cả đều đồng thanh gọi thể:"Chào chị!"
Tôi nhất thời không biết nên chọn người nào… à không phải, là nhất thời không biết nên chào hỏi ai trước.
Diệp Nhàn cười toe toét: "Chị ơi, kết quả sắp có rồi, chúng em đang lên kế hoạch tổ chứ tiệc tổng kết, chị mời khách nhé."
Tôi cố gắng hết sức kiềm chế muốn đấm nó, nở một nụ cười dịu dàng: "Nóng quá, vào trong đi, chị sẽ gọi đồ ăn mang về cho các em."
"Ôi, chị tốt bụng quá!"
"Thật làm phiền chị quá ạ!"
Những thiếu niên lần lượt bước vào.
Vừa định túm lấy tai của Diệp Nhàn, tôi đột nhiên nhận thấy có người khác đứng ở hành lang.
Người đàn ông đội mũ lưỡi trai, tóc rũ thấp che khuất mắt, nhưng chiếc áo phông đen khiến phần cổ lộ ra trông rất trắng, và một nốt ruồi son đặc biệt dễ thấy trên xương quai xanh.
Tôi dừng lại hai giây, rồi đột nhiên cảm thấy nốt ruồi đó trông quen quen.
"Tống Kỷ, cậu đứng đó làm gì? Vào đi." Diệp Nhàn gọi.
"Ừ.” Cậu ấy vừa đáp lại, vừa đi vào trong.
Nghe thấy giọng nói đó, ký ức của tôi đột nhiên sống dậy. Ánh đèn neon của đêm chiếu xuyên qua cửa phòng, in bóng trên tường trông như những con thú cuộn tròn, những bông hồng trong bình thủy tinh rực rỡ và lấp lánh, những giọt nước lăn dài trên cánh hoa, và trong ánh sáng mờ ảo, có người đã cười vào tai tôi và nói:"Chị ơi, chịu thua đi..."
Đâu chỉ là quen mắt chứ, tháng trước tôi còn vừa hôn qua cái nốt ruồi đó nữa kìa!!!
Tôi quay phắt người lại, túm lấy Diệp Nhàn, cố gắng nói chuyện nghe bình thường:” Tất cả bạn bè của em đều vừa thi xong đại học à?"
Thật là tạo nghiệp mà, nếu là vị thành niên thì tôi đã phạm tội tày đình rồi!!!
Diệp Nhàn ngơ ngác nhìn tôi: "Tống Kỷ thì không, cậu ấy hơn em một tuổi."
"Ồ... vậy thì cậu ấy..." Cậu ấy chắc cũng đã thành niên rồi chứ?
Tôi liếc nhìn Tống Kỷ. Cậu ấy có vẻ cảm nhận được, mỉm cười nói:” Em mười chín tuổi."
Tôi nghẹn lời, đứng chết lặng một lúc lâu, nhìn cậu ấy và Diệp Nhàn đi lên lầu.
Đây chỉ là cuộc trò chuyện bình thường với chị gái của bạn mình, hay cậu ấy nhận ra tôi rồi!?
Chắc không đến mức đó chứ, hồi đó tôi còn ăn mặc chỉnh tề, son môi đỏ mọng, còn bây giờ chỉ mặc áo phông, không trang điểm, thậm chí không kẻ lông mày.
Tôi vội vàng gọi một đống đồ ăn mang về cho Diệp Nhàn, rồi nằm dài trên giường, tâm trí vô thức nhớ lại những chuyện đã xảy ra.