Tôi nằm trên giường không ngủ được, đầu óc cứ nghĩ mãi về chiếc áo sơ mi trắng của Tống Kỷ. Càng nghĩ về nó, tôi càng tức giận, vì vậy tôi quyết định ngày mai sẽ phá hủy hết tất cả những chiếc áo sơ mi trắng trong tủ quần áo của Diệp Nhàn. Nếu không thể xử lý Tống Kỷ ít nhất tôi cũng có thể xử lý em trai mình! Ngay đêm đó, tôi mơ thấy mình... mặc một chiếc áo sơ mi trắng.
Trong giấc mơ, tôi vừa tắm xong và không tìm thấy quần áo nào cả, chỉ có một chiếc áo sơ mi trắng treo trong phòng tắm, nên tôi đành phải mặc nó ra ngoài. Rồi tôi va phải Tống Kỷ,cậu ấy quấn khăn tắm, đang lau khô tóc, cơ bụng hiện rõ. Cậu ấy hỏi: "Sao chị lại mặc đồ của em?"
Rồi tôi tỉnh dậy.
Ngoài trời nắng chói chang, gần trưa rồi. Tôi ngáp dài và nhắn tin cho Chu Hạ, rủ cô ấy đi ăn trưa cùng, trong đầu vẫn nhớ về cơ bụng của Tống Kỷ trong giấc mơ.
Đêm đó đèn tắt nên tôi không nhìn rõ, nhưng trong giấc mơ lại khá đẹp mắt.
Tôi nhanh chóng trang điểm và ra ngoài.
Chu Hạ đến còn sớm hơn tôi, mắt cô ấy sáng lên khi hỏi mọi chuyện thế nào rồi.
Tôi không muốn nói nhiều, nên chỉ giải thích ngắn gọn tình hình, tóm lại là "tất cả chỉ là hiểu lầm."
Nghe tôi nói là vô vọng, Chu Hạ thôi nài nỉ và bắt đầu trò chuyện với tôi: "Diệp Nhàn định nộp đơn vào trường đại học nào?"
"Bố mẹ tớ chắc muốn em ấy học ở trong nước."
"Còn em ấy thì sao?"
"Hình như em ấy thích Bắc Kinh hơn. Nếu em ấy đến đó, hai người có thể sẽ ở gần nhau, nên cậu phải để mắt đến em ấy hộ tớ nhé."
"Không vấn đề." Vừa lúc chúng tôi đang nói về Diệp Nhàn thì em ấy gọi điện cho tôi: "Chị ơi, nhà Tống Kỷ vẫn đang sửa chữa. Cậu ấy ở nhà mình mấy ngày tới nên chị mang về hai bữa ăn nhé."
3. Tống Kỷ ở lại nhà tôi à?
Tôi không nhịn được nói, "Nhưng phòng khách không có chăn."
"Cần chăn làm gì? Cứ ngủ với em là được."
Kiểu nói chuyện úp mở gì thế này?
Tôi nhớ lại hồi mẹ tôi nghi ngờ Diệp Nhànđang hẹn hò với cô gái nhà bên, và em ấy đã tức giận nói: "Đừng có đoán nữa! Con không thích con gái, mẹ hài lòng chưa?"
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng tôi, tôi lập tức từ chối: "Không được!"
Diệp Nhàn không nài nỉ: "Vậy thì đi mua một cái chăn mang về. Tiện thể chị mua cho em nữa, lúc nào đi đại học em mang theo."
Tôi: "..." Thì ra chỉ đang đợi tôi!
Tôi bị ép phải đi mua sắm ở cửa hàng đồ gia dụng với Chu Hạ.
Tôi mua một cái chăn rỗng cho Tống Kỷ, còn Diệp Nhàn muốn mua chăn mang đi đại học nên tôi muốn chọn một cái chăn lông ấm áp. Tôi tìm thấy một cửa hàng mình thích, khi đang cân nhắc mua, tôi đột nhiên nghe thấy ai đó gọi tôi với vẻ ngạc nhiên: "Du Du?"
Tôi ngẩng đầu lên, người đó đứng trước mặt tôi: "Thật sự là em."
Tôi gật đầu. "Lâu rồi không gặp." Sau đó tôi giải thích với Chu Hạ: "Đây là Trịnh An."
Phần sau là: "Bạn trai cũ của tớ." Tôi không nói thẳng, nhưng cô ấy hiểu.
Vẻ mặt Chu Hạ thoáng chút khó chịu, trong khi đó Trịnh An thì hoàn toàn thoải mái: "Anh sắp bắt đầu làm việc ở Thượng Hải nên anh đang định ghé qua nhà em hôm nay, không ngờ lại gặp em ở đây."
Có một cô gái đi cùng anh ta. Tôi liếc nhìn cô ấy, anh ta lập tức giải thích: "Cô ấy là em gái của một người bạn; cô ấy đi cùng anh để mua một vài thứ."
Thành thật mà nói, tôi và Trịnh An không thực sự có thù hận gì sâu sắc.
Chúng tôi học cùng một trường đại học, Trịnh An hơn tôi một khóa, lại cùng sinh hoạt trong một câu lạc bộ nên ngày thường cũng có không ít dịp tiếp xúc.
Mọi người hay đùa rằng chúng tôi là “cặp trai tài gái sắc” của câu lạc bộ. Tôi thì chẳng cảm thấy gì nhiều, cho đến một lần cả nhóm rủ nhau đi chơi. Tôi và anh ta cùng để ý đến một xấp bưu thiếp, cùng lúc đưa tay ra lấy, vô tình chạm vào nhau.
Hôm đó Trịnh An đeo kính gọng vàng, sững người một chút rồi cúi đầu mỉm cười nhìn tôi: “Để anh tặng em nhé.”
Ánh nắng hôm ấy rất đẹp, khoảnh khắc anh ta cười với tôi, quả thật tôi đã có một thoáng rung động.
Sau đó, tôi bắt đầu lần lượt nhận được những tấm bưu thiếp. Trịnh An chưa bao giờ nói thẳng điều gì, nhưng mối quan hệ giữa chúng tôi cứ thế tự nhiên ngày càng gần gũi.
Ở bên nhau một thời gian, tôi vô tình biết được rằng bố anh và bố tôi là bạn thân nhiều năm. Chỉ vì sau khi đi làm không còn ở cùng một thành phố nên đã dần mất liên lạc. Hai bên gia đình nhân dịp đó gặp lại nhau, người lớn thì ôn chuyện xưa, còn Trịnh An ngồi cạnh tôi, khẽ hỏi: “Em có muốn để mối quan hệ của chúng ta tiến thêm một bước không?”
Tôi đã đồng ý.
Sau đó, chuyện yêu đương cũng chẳng có gì đặc biệt để kể: có ngọt ngào, có cãi vã, nhưng nhìn chung vẫn rất bình thường. Thứ thực sự khiến chúng tôi nảy sinh bất đồng là một cuộc thi.
Chúng tôi cùng là thí sinh và đều lọt vào vòng chung kết. Tôi rất mong chờ cảnh được đối đầu trực diện với Trịnh An trên sân thi đấu. Thế nhưng tối hôm trước, khi đang ăn cơm, anh ta lại nửa đùa nửa thật hỏi: “Bảo bối, hay ngày mai em đừng đi thi nữa nhé?”
Ban đầu tôi không hiểu anh ta muốn nói gì, cho đến khi anh ta nói rõ: vì giải thưởng này tôi đã từng đạt rồi, còn anh ta thì chưa. Tôi hoàn toàn có thể bỏ thi hoặc thi cho có lệ, nhường vị trí quán quân cho anh ta.
Biểu cảm của anh ta lúc đó, rất lâu sau tôi vẫn không muốn nhớ lại. Tôi không thể chấp nhận việc người yêu mình lại có suy nghĩ như vậy. Sau khi bị tôi từ chối, anh ta cũng nổi giận, cho rằng tôi ích kỷ, ngây thơ, hoàn toàn không hiểu thế nào là tối đa hóa lợi ích.
Vì chuyện đó, tôi chủ động đề nghị chia tay. Tôi thấy anh ta thật không thể lý giải nổi, còn anh ta thì cảm thấy mình vô cùng oan ức.
Chuyện chúng tôi chia tay rốt cuộc cũng không giấu được gia đình. Hai bên bố mẹ không rõ nguyên do, vẫn luôn mong chúng tôi quay lại với nhau. Bố mẹ Trịnh An mỗi dịp lễ Tết vẫn sang nhà tôi thăm hỏi, còn tôi thì phần lớn đều tránh mặt, không gặp.
Gặp lại Trịnh An, tôi bỗng có cảm giác như đã cách nhau cả một đời.
“Du Du, lần này anh đến là để…”
Trịnh An còn chưa nói hết câu thì tôi đã nhận được điện thoại của bố. Ông nói Trịnh An quyết định tìm việc ở Đế Đô, hiện chưa có chỗ ở, muốn xin ở nhờ nhà tôi vài ngày. Vì là bạn cũ nhờ vả nên bố cũng khó từ chối.
Tôi biết bố mình hiếu khách, hơn nữa Diệp Nhàn cũng đang ở chung với tôi, ông chẳng có gì phải lo lắng, thế là đành đồng ý.
“Tiên trảm hậu tấu à?” Tôi cười nói với Trịnh An.
Trên mặt anh ta hiện lên ý cười: “Du Du, lần này anh đến chính là để níu kéo em. Ở gần em hơn, anh cũng yên tâm.”
Tôi hít sâu một hơi, chẳng còn tâm trạng dạo phố nữa, thanh toán xong liền định rời đi. Trịnh An muốn cầm giúp túi đồ trên tay tôi, nhưng bị tôi xoay người tránh đi.
Đúng lúc đó có người vỗ nhẹ lên vai tôi: “Diệp Du.”
Tôi quay đầu lại ngay — là Tống Kỷ.
Cậu ấy đổi sang một chiếc sơ mi phối xanh – trắng, dáng cao chân dài nổi bật hẳn giữa đám đông. Chiếc áo này vốn là tôi mua cho Diệp Nhàn, nhưng tôi thấy Tống Kỷ mặc còn đẹp hơn.
Thấy tôi không nói gì, cậu ấy cũng không lên tiếng, chỉ mỉm cười nhìn tôi. Tai tôi bỗng nóng lên: “Sao em lại tới đây?”
“Nghe nói chị đi mua chăn, em sợ chị xách không nổi.”
“Thật ra cũng ổn mà…” Chăn lông vũ đều đã hút chân không, không nặng lắm.
Tống Kỷ xách hai túi trong tay tôi, mỗi tay một cái: “Để em.”
Có những người sinh ra đã hơn hẳn người khác — cho dù tay xách hai túi chăn, vẫn phong độ như đang đi chụp quảng cáo.
“Vị này là?” Tống Kỷ như vô tình liếc Trịnh An một cái.
Tôi giới thiệu đơn giản: “Người cùng một khóa ở đại học.”
“Cậu là em trai của Du Du à? Lâu không gặp mà cao thế rồi?” Trịnh An không gặp Diệp Nhàn mấy lần, nhận nhầm người, giọng nói rất nhiệt tình.
Tống Kỷ chẳng thèm để ý anh ta, khẽ nhướn mày: “Cùng một khóa là có thể
gọi chị ấy là Du Du sao? Vậy thì tôi—”
Tôi sợ cậu ấy nói ra mấy câu linh tinh, vội giơ tay phủi sợi tóc dựng ngược trên đầu cậu ấy, ra hiệu im lặng: “Ừ ừ ừ, em cũng gọi thế được, tùy em ha.”
Cậu ấy cao quá, tôi với không tới nên phải nhón chân.
Tống Kỷ sững lại một chút, rồi hiểu ra hành động của tôi, liền hơi cúi người xuống.
Chàng trai ngoan ngoãn cúi đầu, sống mũi cao thẳng, hàng mi rõ đến mức có thể đếm được.
Tim tôi khẽ động, bỗng đổi ý, tiện tay vò loạn một trận.
Tống Kỷ để mặc tôi làm rối tung tóc mình, rồi trong lúc tôi đang không kiêng dè, cậu ấy ngẩng mắt nhìn thẳng vào tôi, không hề che giấu ý chiếm hữu trong ánh mắt.
Tay tôi cứng đờ lại.
Cậu ấy bỗng ghé sát, dùng giọng nói chỉ hai chúng tôi nghe thấy: “Chị vui là được.”
Rồi thẳng người lên: “Em lái xe tới, về nhà thôi Du Du.”
Sau đó khiêu khích nhìn về phía Trịnh An: “Chú ơi, chú có xe riêng chứ?”
Trịnh An: “...”