Cậu ngồi bàn đầu của lớp, lưng thẳng, tay vẫn cầm bút. Người ta nói Thừa Phong là một học sinh rất giỏi, đứng thứ hai toàn trường.
Nhưng khi tiếng bước chân dồn dập vang lên, cậu lại cúi đầu rất thấp.
Bốp.
Cuốn sách bị ném thẳng vào đầu cậu. Giọng cười khẩy vang lên :
- Học giỏi lắm hả?
Một cái tát giáng xuống. Cậu loạng choạng, lưng va mạnh vào tủ đồ. Kim loại lạnh ngắt, cơn đau lan ra khiến khóe môi cậu chảy máu.
Cậu không phản kháng. Chỉ biết siết chặt tay, vì đã quen với việc này từ rất lâu. Đám côn đồ lớp 12 đá vào chân cậu:
- Không rên tiếng nào lun à ?
- Ghét mấy thằng chăm học ghê á ta. Xé nát hết đi tụi mày !
Cậu sững người. Những quyển bài tập của cậu đang trở thành những mảnh vụn.
- Đừng mà… . giọng cậu run, rất khẽ. Bọn chúng cười lớn:
- Ai cho mày học giỏi hơn tụi tao.
Đúng lúc đó, cửa lớp bật mở.
- Dừng lại.
Giọng nói trầm thấp, gấp gáp, còn hơi thở thì chưa kịp đều. Mặc Duật lao tới, không nhìn bọn kia lấy một giây. Cậu quỳ xuống, nhặt những trang giấy còn nguyên vẹn. Đôi mắt cậu đỏ hoe nhìn từng mảnh vụn nằm rải rác trên sàn gạch.
Một đứa bật cười :
- Mày là thằng nào nữa?
- Mày muốn giúp nó à thằng ch*.
Cậu đứng dậy, để cặp sách lên bàn. Rồi ngoắc tay:
- Lên hết đi.
Sau đó là tiếng va chạm, tiếng bàn ghế xô lệch. Cậu đứng chắn trước mặt Thừa Phong , vai áo nhàu đi, tay run nhẹ vì đau. Cậu nói với giọng lạnh hẳn:
- Xin lỗi cậu ấy.
Đám côn đồ lầm lũi rời đi.
Trong lớp chỉ còn lại hai người.
Thừa Phong ngước mặt lên nhìn cậu, đôi mắt đỏ hoe, giọng lạc đi:
- Mặc Duật, cậu điên à? Sao lại giúp tôi?
Mặc Duật quay đầu nhìn thẳng vào mắt Thừa Phong, cậu cười nhẹ, quai hàm căng chặt nói:
- Ờ.. tại tôi thích cậu. Được không?