Tiếng động cơ gầm rú xé toạc màn đêm Bangkok.
Dưới ánh đèn neon chớp nháy bên bờ cảng, hàng chục chiếc siêu xe xếp thành hàng, thân xe bóng loáng phản chiếu mặt nước đen kịt. Đám đông hò reo điên cuồng, mùi khói xăng trộn lẫn mùi biển mặn tanh.
Trên bục cao, hắn khoanh tay đứng đó, áo sơ mi đen mở hai cúc, gương mặt lạnh lùng, ánh mắt sắc bén như dã thú.
“Luật cũ.” – hắn cười nhạt – “Thắng, mang xe về. Thua… xuống biển.”
Một kẻ trong đám run lẩy bẩy, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Và chính kẻ đó… đã báo án.
Đèn xanh vừa bật.
Tiếng còi cảnh sát xé ngang cuộc đua.
“Cảnh sát đây! Tất cả đứng yên!”
Đám người hỗn loạn. Tiếng la hét, tiếng chân chạy, tiếng kim loại va vào nhau chói tai. Hắn vừa xoay người thì họng súng đã chĩa thẳng vào ngực.
“Giơ tay lên!”
Ánh mắt hắn lướt qua nòng súng… rồi dừng lại trên gương mặt người đứng đầu.
Cố Duệ.
Đội trưởng đội hình sự. Ánh mắt lạnh, sống lưng thẳng tắp, môi mím chặt.
Khóe môi hắn cong lên rất nhẹ.
Phòng thẩm vấn lạnh ngắt.
Đèn trắng chiếu thẳng xuống bàn kim loại. Cố Duệ ngồi đối diện, hai tay đan vào nhau, giọng đều đều:
“Anh Khắc Kỳ, anh có biết tổ chức đua xe trái phép, gây nguy hiểm tính mạng người khác là phạm pháp không?”
Khắc Kỳ chống cằm, ánh mắt không hề né tránh, nhìn thẳng vào cậu.
Rất lâu.
Rồi hắn cười.
“Hay là…” – giọng trầm thấp, chậm rãi – “cậu đổi việc đi.”
Cố Duệ cau mày: “Đổi việc?”
“Ừ.” – ánh mắt hắn tối lại – “Làm người tình của tôi.”
Không khí đông cứng.
Bàn tay dưới gầm bàn của Cố Duệ siết chặt đến trắng bệch, đầu ngón tay khẽ run.
“Câm miệng.” – cậu nghiến răng – “Anh mà còn nói thêm câu nào như thế, đừng hòng bước ra khỏi đây nguyên vẹn.”
Khắc Kỳ nhìn phản ứng đó, ánh mắt càng sâu, nụ cười càng nguy hiểm.
“Thật hung dữ.”
Do thiếu chứng cứ, hông đủ căn cứ giam giữ nên Khắc Kỳ đã được thả ra.
Trước khi ra cửa, hắn còn quay đầu, ánh mắt lướt qua Cố Duệ một cái, chậm rãi, đầy ẩn ý.
Trời đã tối hẳn.
Cố Duệ tan ca, khoác áo bước ra khỏi trụ sở, đi bộ dọc con đường vắng. Đèn đường vàng vọt, bóng cây đổ dài trên mặt đất.
Bỗng nhiên—
Một lực mạnh kéo cậu sang bên.
Lưng đập vào thân cây, chưa kịp phản ứng thì một cánh tay đã chống lên bên tai, chặn đường lui.
Một gương mặt quen thuộc ập đến.
Cố Duệ mở to mắt: “Anh...”
Khắc Kỳ đứng sát cậu, thân hình cao lớn che khuất ánh đèn, hơi thở nóng rơi sát tai.
“Tôi đã nói rồi.” – giọng hắn trầm thấp, hắn chậm rãi, ép sát thân thể cậu – “Tôi có hứng thú với thân thể của cậu.”
Bàn tay hắn đặt lên eo Cố Duệ, siết nhẹ. Vòng eo thon gọn run lên trong lòng bàn tay.
“Ngủ với tôi.”
Giọng hắn bá đạo, dịu mà nguy hiểm. “Cậu không có quyền từ chối.”
Cố Duệ nghiến răng, tim đập loạn nhịp, tay chống lên ngực hắn:
“Anh đúng là tên điên.”
Khắc Kỳ nhìn Cố Duệ một lúc, rồi lùi lại nửa bước.
“Về đi.” – giọng hắn khàn nhẹ, từng chữ như đè lên không khí. – “Đường này không an toàn.”
Cậu khựng lại.
Hắn đã quay lưng, bóng dáng dần khuất trong ánh đèn mờ.
Cậu đứng yên tại chỗ, tim vẫn đập lệch nhịp.
Cố Duệ không rõ…mình vừa thoát khỏi nguy hiểm, hay vừa bước vào nó.