Gần 12 giờ trưa, tại ký túc xá nữ.
Sự trầm mặc của buổi sáng trong khuôn viên trường dần bị phá vỡ, Đồ Chi Chi ngồi trước bàn học, lần lượt kiểm tra tám thiết bị điện tử bày ra trước mặt.
Xác nhận không có sai sót.
Cô thu tay về, xắn tay áo lên. Thời tiết đầu xuân còn chút se lạnh, cô chỉ mặc một chiếc áo đơn mỏng manh. Cảm thấy vẫn chưa đủ gọn gàng, cô túm mái tóc dài lên, búi thành củ tỏi, tư thế sẵn sàng chờ lệnh.
Đồ Chi Chi quay đầu lại nhìn ba cô bạn cùng phòng phía sau: “Chuẩn bị.”
Dứt lời, Trần Tích Mộng đứng mũi chịu sào cầm lấy điện thoại và máy tính bảng của mình, hai người còn lại cũng theo sát, đồng thời mở giao diện cướp vé xem ca nhạc.
Khổng Quân Dao lần đầu tiên tham gia cướp vé, nghiệp vụ chưa thạo lắm, lo lắng hỏi: “Cái phần mềm cậu tự viết này có dùng được thật không đấy? Hay là tìm đại lý cướp vé cho chắc ăn?”
Đồ Chi Chi nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, từng dòng mã lệnh đang chạy đâu vào đấy, đầu cũng không ngoảnh lại nói: “Bốn nhân năm hai mươi, hai ngàn tệ. Tớ có liều mạng viết mười cái phần mềm cũng không thể bắt kiếp trâu ngựa kiếm được số tiền này.”
“Vậy có cần nhờ anh em bên ký túc xá người yêu tớ hỗ trợ cướp cùng không?” Trương Viện vẫn không yên tâm, bốn người bọn họ đợi buổi hòa nhạc này suốt bốn năm, không thể để xảy ra sai sót.
“Tin bọn họ chi bằng tin tớ.” Đồ Chi Chi buông chuột.
“Nhưng vị trí ký túc xá chúng ta hẻo lánh, lỡ đâu đột nhiên rớt mạng thì làm sao?”
“Tớ đã bật bộ kích sóng rồi.”
“...”
Thật sự không tìm ra lý do nào khác, ba người đành phải nói ra nỗi lo lớn nhất trong lòng: “Nhưng cái này trước đây chúng ta chưa thử qua, lên trận thực chiến luôn, bên bán vé gần đây còn nâng cấp tường lửa. Không phải bọn tớ không tin cậu đâu, nhưng không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất...”
"Cái này thật sự rất dễ viết lại còn dùng tốt, tuyệt đối không thành vấn đề. Yên tâm đi, tớ đã lấy vé concert của minh tinh khác để thử nghiệm rồi, còn giúp người ta cướp được rất nhiều đơn, có kinh nghiệm đầy mình.”
Đồ Chi Chi xác nhận lại phần mềm của mình đang chạy mượt mà, rồi mở ra mấy chục tấm ảnh lịch sử trò chuyện ném cho các cô bạn: “Nè, ảnh chụp màn hình uy tín, không lừa già dối trẻ. Chúng ta là bạn cùng phòng, tớ lấy giá hữu nghị, không cướp được bao hoàn tiền.”
Ba người xúm lại xem, mắt tròn mắt dẹt: “Cậu phát triển nghiệp vụ này từ bao giờ thế?”
Khóe miệng Đồ Chi Chi nhếch lên, ánh mắt sáng ngời: “Một năm trước, lúc thị trường concert vừa hồi xuân, tớ bắt kịp ngọn gió đầu. Nghề này của tớ, kiếm là tiền tài bất nghĩa, chém là chém khách quen quay đầu.”
Các bạn cùng phòng tâm phục khẩu phục, không nói thêm gì nữa, động tác nhất trí buông hai thiết bị trong tay xuống.
Trần Tích Mộng: “Vậy tớ còn phí sức làm gì nữa, ăn cơm thôi.”
Giá chậu rửa mặt được kéo ra giữa phòng, đặt tấm ván bàn lớn lên trên, thế là thành một bàn ăn tạm thời.
Khổng Quân Dao bưng chiếc nồi điện đã lâu không dùng ra, đổ đầy nước sôi bắt đầu nấu nước lẩu, lại bày ra mấy bộ bát đũa dùng một lần.
Trần Tích Mộng rót trà sữa hòa tan đã pha sẵn vào ly cho từng người, rồi xếp các hộp thịt bò, thịt dê cuộn vừa lấy từ tủ lạnh ra thành một hàng dài.
Trương Viện hỏa tốc cống hiến mấy gói mì gà cay và bún ốc chân ái quý giá của mình, căn phòng trong nháy mắt nóng hừng hực đến mức muốn bật quạt.
Hai phút sau, Đồ Chi Chi bưng rổ rau đã rửa sạch trở lại phòng, cài chặt chốt cửa.
Thời gian ăn trưa tuyệt vời nhất của sinh viên đại học cũng chỉ đến thế mà thôi.
Bốn người đều học khoa Công nghệ phần mềm tại Đại học Ninh Tô, sống chung từ khi bước vào cổng trường đến nay đã gần bốn năm, nhưng sang học kỳ này rất ít khi có thời gian tụ tập lén lút nấu lẩu trong phòng như thế này.
Sắp tốt nghiệp, mỗi người một ngả.
“Chi Chi gần đây có dự định gì mới không?” Trần Tích Mộng vừa nhúng thịt dê vừa hỏi.
Đồ Chi Chi lắc đầu: “Chưa nghĩ ra, chuyện xuất ngoại vẫn đang do dự, công việc cũng chưa chính thức bắt đầu tìm.”
Động tác gắp đồ ăn của Trần Tích Mộng khựng lại, cô nhíu mày: “Thế không được đâu, thời gian không đợi người, tớ vẫn vừa rải CV vừa do dự đây, đừng để lỡ mất cơ hội tốt.”
Trương Viện cũng nói: “Đúng đấy, tháng ba vàng tháng tư bạc. Tuy rằng tớ ưu tú, nhưng có đôi khi đời người ấy mà, chiếm rất nhiều phần huyền học, cũng phải bắt kịp vận khí mới được.”
Khổng Quân Dao gật đầu tán đồng.
Ba cô bạn cùng phòng, Trần Tích Mộng từ khi nhập học đã xác định không học lên thạc sĩ, là người đầu tiên trong khoa tìm được việc làm. Trương Viện được tuyển thẳng cao học, Khổng Quân Dao cũng đã qua vòng sơ khảo thi thạc sĩ. Ai cũng có mục tiêu rõ ràng.
Còn Đồ Chi Chi, vì tình huống gia đình đột ngột xảy ra biến cố, học kỳ một đành bất đắc dĩ từ bỏ suất tuyển thẳng.
Theo lý mà nói, thành tích của cô luôn dẫn đầu, tương lai xán lạn nhất. Nhưng ông trời đôi khi lại thích đùa dai, ngược lại khiến cô trở thành người có hướng đi bất định nhất hiện giờ.
Cũng may cô điều chỉnh tâm thái rất nhanh, giờ phút này mới có thể bưng bát, giọng không mặn không nhạt nói: “Không vội, đời người còn dài, kiểu gì chẳng phải đi làm thuê, tớ không có cái mệnh tốt để cả đời không cần đi làm.”
Trương Viện: “Vậy công việc làm thêm gần đây của cậu thế nào? Có thể thuận tiện làm lâu dài luôn không?”
Đồ Chi Chi lại lắc đầu: “Việc có thể làm lâu dài thì không kiếm ra tiền, việc kiếm ra tiền thì toàn là việc vặt.”
Mấy cô bạn cùng phòng coi như đã được chứng kiến tận mắt năng lực làm việc vặt kiếm tiền gần đây của cô.
Thật sự cường hãn, một buổi chiều kiếm được vài trăm tệ là chuyện thường.
Đang nói chuyện, âm thanh nhắc nhở của phần mềm cướp vé phía sau lại vang lên ——
Mọi người lập tức buông đũa, vây thành một vòng nín thở chờ chiến quả.
Quả nhiên, bách phát bách trúng.
Đồ Chi Chi thuận thế chụp màn hình, tiêu sái ném vào nhóm chat ký túc xá để khoe khoang.
Bốn tấm vé đều ở khu vực lý tưởng nhất, lại còn là cùng một tài khoản đặt hàng, chỉ chờ lúc nhả vé là sẽ có bốn ghế liền nhau.
“Chị Chi xã hội của em.”
“Đỉnh của chóp.”
“Siêu mẫu.”
Đồ Chi Chi cười tủm tỉm thu điện thoại về: “Đa tạ, đa tạ.”
“Vậy ngày mai cậu đi làm thêm cũng là đi viết phần mềm giúp người ta à?”
“Không phải, đi ghi hình một chương trình, làm diễn viên quần chúng.”
“Được đấy, nửa bước chân vào giới giải trí rồi, sắp hot rồi.”
Đồ Chi Chi uống một ngụm trà sữa, căn bản không nghĩ nhiều như vậy: “Sao cũng được, miễn là có tiền, làm gì cũng không quan trọng.”
Chương trình Đồ Chi Chi tham gia là một show hẹn hò lâu đời tên là “Duyên Đến Là Anh”.
Mấy năm nay video ngắn trỗi dậy mạnh mẽ, mang lại cú sốc không nhỏ cho truyền hình truyền thống, cộng thêm quan niệm tình yêu hôn nhân của giới trẻ dần thay đổi, khách mời đăng ký tham gia chương trình ngày càng ít.
Đồ Chi Chi lướt thấy quảng cáo tuyển dụng trong tình huống đó, còn thành công vượt qua vòng phỏng vấn khách mời nữ.
Kịch bản rất đơn giản, làm vai phụ, cô chỉ cần đi theo lộ tuyến chỉ định sau lưng các đồng nghiệp, lên sân khấu rẽ trái vào “Khu quan sát”.
Còn những diễn viên chuyên nghiệp muốn thêm đất diễn sẽ nhờ đạo diễn viết cho mình vào “Khu rung động”, để có nhiều cơ hội lộ mặt hơn.
Tuyển thủ chuyên nghiệp đều có ê-kíp, cho dù là ngôi sao hạng bét, vì lên hình cũng sẽ thuê thợ trang điểm chuyên nghiệp.
Đồ Chi Chi mặc một chiếc áo hoodie váy jean, bốn chữ “thường phục tùy ý” viết thẳng lên mặt.
Một dòng nước trong.
“Dòng nước trong họ Đồ” đứng ở giữa có chút lạc quẻ, ánh mắt quét quanh bốn phía, phát hiện bên phía diễn viên nam cũng có một đồng loại.
Giữa một rừng âu phục áo khoác lòe loẹt, anh ta chỉ mặc một chiếc áo khoác gió màu đen đơn giản đến mức tận cùng, khóa kéo kéo lên tận đỉnh, dựa nghiêng trên ghế sofa nhỏ, mặt mày lãnh đạm.
Những tia sáng vụn vặt lọt qua khe hở màn che, rơi trên ngọn tóc anh, nhìn nghiêng qua giống như một con hạc đứng giữa bầy gà.
Phía bên kia ghế sofa nhỏ còn trống, Đồ Chi Chi đi qua, định ngồi ké.
“Có việc gì không?” Người đàn ông đột nhiên mở miệng.
Giọng nói khá dễ nghe, giống như sương mù lướt qua khe núi, nhưng ngữ khí lạnh lẽo như vừa vớt từ tảng băng ra.
Bước chân Đồ Chi Chi hơi khựng lại.
Hình như nghe thấy gì đó, lại không chắc chắn, đợi một lát mới tiếp tục đi về phía trước.
“Đẹp đến thế sao? Còn cứ phải ghé sát vào xem?” Cằm anh rút ra khỏi cổ áo, nhíu mày mất kiên nhẫn.
Đồ Chi Chi sững sờ hai giây, xác định xung quanh anh không có người khác, đối tượng nói chuyện này đại khái chỉ có thể là mình, định mở miệng giải thích: “Thật ra tôi ——”
“Hay là cô mua một tấm vé vào cửa, ngồi lên đùi tôi nhìn một lần cho đủ?”
“Muốn ngồi bên cạnh anh.”
Hai người đồng thanh.
“...”
Đồ Chi Chi hơi hé môi, nghẹn lời.
Sao minh tinh nhỏ bây giờ lại chảnh thế nhỉ?
“Người đều không ở Ninh Tô, cậu nói nhảm cái gì.” Người đàn ông thu hồi ánh mắt, nương theo ánh đèn quay đầu nhìn cô một cái, ngữ khí dừng một chút, “Không có việc gì thì cúp đây.”
Lúc này Đồ Chi Chi mới phát hiện tai phải anh đang đeo tai nghe.
Hóa ra là đang gọi điện thoại.
Hậu trường ồn ào, chỉ có một góc nhỏ này của bọn họ yên tĩnh đến lạ thường. Đôi mắt người đàn ông cũng giống như bộ quần áo trên người anh, đen láy thâm trầm, không vương chút cảm xúc.
Khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, mày anh giãn ra vài phần: “Có chuyện gì sao?”
“À.” Đồ Chi Chi hoàn hồn, chỉ vào chỗ trống bên cạnh anh, “Tôi muốn...”
“Muốn lát nữa tôi chọn cô phải không?”
Đồ Chi Chi: “?”
Anh gật đầu với vẻ mặt hiểu rõ, “Được, tôi đồng ý yêu cầu của cô.”
Đồ Chi Chi: “???”
Không đợi cô phản ứng, anh đã vùi cằm trở lại cổ áo, thuận tay nhét luôn tai nghe bên trái vào kín mít, gõ nhẹ hai cái bật chế độ chống ồn, nhắm mắt nghỉ ngơi.
“Không phải, tôi...”
Đồ Chi Chi vừa định lại gần nói cho rõ ràng, lại bị người phụ trách kéo lại.
“Đừng đi loanh quanh ở đây nữa, mười phút nữa là phải lên sân khấu rồi, mau đứng vào hàng chuẩn bị cùng mọi người đi.”
Đồ Chi Chi mơ hồ đi được hai bước, nghĩ thầm lời này của anh chắc cũng chỉ là nói đùa.
Dù sao nhiều khách mời nữ như vậy, cô cũng chẳng có gì đặc biệt.
Nhưng mắt trái Đồ Chi Chi lại đột nhiên giật hai cái.
“Không được, chị ơi, em cảm thấy em vẫn phải nói rõ với anh ta...”
Người phụ trách lại lôi kéo cô không buông: “Có chuyện gì quan trọng không thể đợi xong trận này rồi nói sao? Chờ ghi hình xong, em muốn nói với cậu ta bao lâu thì nói, cho dù là nằm nói chuyện ở phòng tổng thống tầng thượng Ritz-Carlton đối diện cũng được. Nhưng bây giờ, em đi xếp hàng trước được không?”
Chị gái phụ trách đại khái là từng tu nghiệp ngành giáo dục mầm non, Đồ Chi Chi bị giọng điệu dịu dàng của chị ấy khống chế đến mức không thể phản bác, sau khi đứng vào hàng chờ lên sân khấu lại càng duy trì tư thế nghiêm chỉnh, giống như một cây bạch dương nhỏ thẳng tắp.
Phía sau, người đàn ông đang chợp mắt bỗng nhiên chậm rãi xốc mí mắt lên, ánh mắt dừng lại ở bóng lưng cô.