Khương Dung bước nhanh rồi chạy vụt đi. Trong khoảnh khắc đó, đầu óc cô chẳng còn nghĩ ngợi gì được nữa, chỉ muốn chạy thật nhanh đến để nhìn thấy anh.
Khi đi tới cửa văn phòng, cô vẫn còn nghe thấy giọng Thẩm Kiến Dã phản bác đầy vẻ bất cần: "Ngại quá, tôi thấy con bé nhà tôi không phải loại người như vậy."
Vành mắt Khương Dung đỏ hoe ngay lập tức, cô phải cố nhịn lắm mới không để nước mắt rơi xuống. Đúng lúc đó, Lý Đồng nhíu mày đi tới từ phía sau: "Sao cậu không vào đi?"
Lý Đồng đẩy cửa bước vào trước, Khương Dung vội lau nhanh khóe mắt rồi đứng cạnh Thẩm Kiến Dã. Anh thấp giọng quan tâm hỏi một câu: "Không sao chứ?"
Khương Dung mím môi lắc đầu: "Em không sao, chỉ là họ vu khống em thôi."
Thẩm Kiến Dã nheo mắt cười: "Không sao, anh báo cảnh sát rồi."
Cô Vương đang ngồi đó bỗng cứng đờ người: "Này anh, chút chuyện nhỏ nhặt này chưa đến mức phải báo cảnh sát đâu. Hơn nữa, anh làm rùm bén lên thì sau này con bé ở trường..."
Thẩm Kiến Dã đáp lại đanh thép: "Cùng lắm thì chúng tôi chuyển trường. Ít nhất cũng không thể để con bé bị vu oan. Tôi biết rõ tính cách Khương Dung, cô ấy chắc chắn không làm chuyện đó."
Nụ cười trên mặt cô Vương trở nên gượng gạo: "Làm vậy không hay đâu anh."
Đúng lúc này, thầy chủ nhiệm bước vào, lạnh lùng lên tiếng: "Tôi thấy rất hay. Cô Vương này, tại sao cô không tìm tôi tra camera mà lại trực tiếp đứng đó vu khống học sinh?"
Cô Vương sững sờ hoàn toàn, không hiểu sao thầy chủ nhiệm lại xuất hiện ở đây. Cô ta theo bản năng nhìn về phía Khương Dung, lại thấy người đàn ông đang đứng chắn trước mặt cô mỉm cười tự giới thiệu: "Ngại quá, trước đây tôi cũng từng học trường này nên biết camera đặt ở đâu."
Lý Đồng đứng ngây ra tại chỗ, dường như không ngờ mọi chuyện lại xoay chuyển nhanh đến vậy. Cô ta lo lắng nhìn cô Vương, nhưng cô Vương giờ cũng đang hoảng loạn: "Vậy là các người định bao che cho học sinh đúng không?"
Thầy chủ nhiệm thở dài: "Bao che sao? Hiện tại ai mới là người đang cấu kết với học sinh làm bậy, camera đã ghi lại rõ mồn một rồi!"
Thẩm Kiến Dã nhìn gương mặt trắng bệch của cô Vương và Lý Đồng, lắc đầu nói: "Thầy Chu, việc còn lại giao cho thầy xử lý nhé. Đang là năm lớp mười hai, tốt nhất vẫn nên để học sinh tập trung vào việc học."
Thẩm Kiến Dã dẫn Khương Dung ra ngoài. Cô còn định ngoái đầu nhìn lại thì đã bị anh nhẹ nhàng đưa tay che tai: "Ngoan, mau về lớp học đi. Lần sau bị ai bắt nạt phải nói cho anh sớm hơn nhé."
Lúc này Khương Dung mới để ý thấy ống tay áo anh dính đầy vệt cà phê, ngón tay út còn hơi ửng đỏ. Cô lo lắng hỏi: "Tay anh bị làm sao thế này?"
Thẩm Kiến Dã chỉ cười nhạt như không có chuyện gì: "Không sao đâu, lúc nãy sơ ý làm đổ cà phê lên người thôi."
Nhưng Khương Dung cảm nhận được sự việc không đơn giản như thế. Cô định hỏi thêm thì Thẩm Kiến Dã đã chú ý đến chiếc vòng trên cổ tay cô: "Sao tự nhiên lại có cái vòng này?"
Khương Dung giải thích: "Là chị Nai Con, hàng xóm cũ của mình tặng đấy anh. Chị ấy dọn đi rồi nên tặng làm kỷ niệm. Đúng rồi, anh biết không, hóa ra sinh nhật em là vào tháng tám cơ."
Thẩm Kiến Dã đang nghe cô ríu rít kể chuyện, đột nhiên nghe đến câu cuối thì biến sắc: "Tháng tám sao?"
Khương Dung chớp mắt băn khoăn: "Chị ấy bảo lúc đó nhà bận quá nên làm hộ khẩu muộn. Em định cuối tuần này đi hỏi bố xem sao."
Thẩm Kiến Dã khẽ cười: "Vậy là Khương Dung nhà ta thành người lớn thật rồi."
Khương Dung khựng lại, nhìn xuống tay mình đang nắm lấy ống tay áo anh rồi vội vàng buông ra, bối rối giải thích: "Không... em... em..." Cô đỏ mặt, nhất thời không nói nên lời.
Thẩm Kiến Dã lại giúp cô chỉnh lại góc áo hơi nhăn: "Không sao đâu, anh sẽ luôn ở phía sau em."
Khương Dung định nói gì đó nhưng rồi lại thôi. Thẩm Kiến Dã tiếp lời: "Nếu sinh nhật em đã qua rồi, thì mấy ngày tới anh sẽ tặng em một điều bất ngờ."
Cô định hỏi tiếp nhưng anh đã đưa cô đến tận cửa sau của lớp: "Vào đi thôi, học cho tốt nhé."
Lâm Duyệt nhìn gương mặt đỏ bừng của bạn mình, không nhịn được mà đưa tay chọc chọc, trêu ghẹo: "Gì đây, thiếu nữ hoài xuân hả?"
Khương Dung theo bản năng ôm lấy mặt: "Không có mà."
Lâm Duyệt nhìn bộ dạng đó là biết ngay "kèo này chắc thắng rồi", cô nghiêm túc hỏi: "Thế rốt cuộc cậu nghĩ gì về Thẩm Kiến Dã?"
Chưa kịp để Lâm Duyệt phân tích tình hình thì mấy đứa hóng hớt trong lớp đã nhào tới: "Sao rồi sao rồi? Có phải cậu trộm tiền thật không?", "Mấy chuyện trên mạng nói có đúng không?"
Khương Dung còn chưa biết trả lời thế nào thì Lý Đồng đã khóc lóc chạy về, thu dọn cặp sách rồi đi thẳng. Mấy người kia nhìn nhau ngơ ngác, chỉ có một đứa đột nhiên mở miệng: "Dù sao thì vụ sao chổi chắc là thật đấy."
Lâm Duyệt cầm cuốn sách định lao lên "thực thi công lý" thì thầy chủ nhiệm bước vào báo: "Tiết này các em tự học nhé, cô Vương có chút việc bận."
Khương Dung cũng không để tâm lắm, vừa tan học là cô về ngay. Nhưng vừa đến cổng khu chung cư thì lại gặp Lâm Diệu.
Có lẽ thông tin giữa các trường cấp ba ở khu này rất nhạy bén nên cậu ta đã nghe ngóng được hết, vừa thấy cô là tuôn một tràng:
"Tôi nghe hết rồi, cả trường cậu đều biết cậu là sao chổi. Chỉ có tôi là còn tử tế chạy đến quan tâm một câu thôi. Đã bảo từ đầu là đừng thi vào trường chuyên làm gì, cứ học trường thường với tôi có phải tốt không. Mẹ tôi bảo nếu cậu kéo được tôi vào lớp học thêm kia thì hai đứa mình..."
Thấy Khương Dung mãi không vào nhà, Thẩm Kiến Dã bước ra cửa thì thấy Lâm Diệu đang chặn đường cô. Anh không khách khí bước tới: "Này cậu bé, cậu đang làm cản trở Khương Dung về nhà ăn cơm đấy."
Thấy vóc dáng cao lớn của Thẩm Kiến Dã che chắn trước mặt, Lâm Diệu sợ hãi lùi lại một bước. Nhìn anh đứng cạnh Khương Dung, cậu ta lập tức thấy nguy cơ, miệng mồm bắt đầu độc địa:
"Khương Dung, sao cậu lại cặp với hạng người già chát thế này? Hay là cậu học theo chị Nai Con cái thói đấy rồi? Nếu giờ cậu quay lại đây, tôi vẫn có thể ở bên cậu."
Khương Dung nhíu mày, dường như không hiểu nổi tên này đang lảm nhảm cái gì. Thẩm Kiến Dã thì cười lạnh, tiến lên một bước nhìn xuống đầy áp chế: "Cậu bé ạ, cô gái nhỏ tôi đang cưng chiều không phải để cho cậu bắt nạt đâu."
Lâm Diệu định cãi lại nhưng Khương Dung đã ngắt lời với vẻ mặt đầy hoang mang: "Lâm Diệu, tại sao lúc nào cậu cũng nghĩ là cậu đang ban ơn cho tôi thế? Quan hệ của chúng ta thân thiết đến mức đó à?"
Mặt Lâm Diệu hết xanh lại trắng, cậu ta gào lên: "Khương Dung, tôi đối xử với cậu tốt như thế, nếu không có tôi thì còn ai thèm tốt với cậu nữa?"
Thẩm Kiến Dã cười khẩy: "Cậu bé ơi, tôi vẫn đang đứng lù lù ở đây mà."
Lâm Diệu lại lùi thêm bước nữa, cậu ta nhìn thấy rõ sự chiếm hữu trong mắt Thẩm Kiến Dã nên run rẩy không nói thành lời, lắp bắp: "Khương Dung, cậu có biết..."
Khương Dung dứt khoát đứng sát cạnh Thẩm Kiến Dã: "Biết cái gì? Dù thế nào đi nữa, chuyện của tôi cũng chẳng liên quan gì đến cậu cả."
Lần đầu tiên bị Khương Dung từ chối phũ phàng đến vậy, Lâm Diệu đứng sững sờ tại chỗ, không kịp phản ứng gì rồi theo bản năng quay đầu chạy mất.
Không biết có phải ảo giác không nhưng Khương Dung thấy vành mắt cậu ta đỏ hoe. Mà chắc là nhìn nhầm thôi, đời nào Lâm Diệu lại khóc, ngay cả lúc bà nội Chu mất cậu ta còn chẳng khóc cơ mà.
Thực ra hồi nhỏ Lâm Diệu khá tốt, có lần cô bỏ nhà ra đi trốn ở căn cứ bí mật, chính cậu ta đã đội mưa tầm tã đi tìm cô. Nhưng Khương Dung chỉ thoáng mủi lòng một giây, nghĩ đến cái cách cậu ta nói chuyện với mình khi lớn lên, cô liền đanh mặt lại nhìn theo bóng dáng cậu ta đi xa.
Thẩm Kiến Dã nghiêng đầu hỏi: "Cậu ta tìm em làm gì?"
Khương Dung thở dài: "Bảo là thích em, nếu em dẫn cậu ấy vào lớp học thêm được thì sẽ yêu em. Mà anh ơi, lớp của cô Dương khó vào lắm ạ?"
Thẩm Kiến Dã khẽ ho một tiếng, nhất thời không biết nói sao. Khương Dung nhếch môi cười rồi bước lên trước hai bước: "Thôi em biết rồi. Em thấy cô Dương dạy thực sự rất hay. Hôm nay cho em ở lại tiệm phụ anh nhé?"
Cô không để anh có cơ hội từ chối mà tâm trạng rất tốt đi về tiệm. Thẩm Kiến Dã thở dài bất đắc dĩ, nhìn về phía giao lộ rồi cũng đi vào theo.
Có vẻ Thẩm Kiến Dã đang giấu bí mật gì đó nên không cho Khương Dung vào bếp. Bảo là giúp nhưng thực ra chỉ lúc nào bận lắm anh mới nhờ cô đứng cửa sổ đưa đồ, còn lại cứ bắt cô ngồi chỗ cũ làm bài tập. Anh bảo lớp mười hai thì học tập vẫn là quan trọng nhất.
Khương Dung cũng không ép, giúp được chút nào cô cũng thấy vui rồi. Cô thầm nghĩ Thẩm Kiến Dã đúng là người tốt, anh đã giúp cô quá nhiều, cô nhất định phải đạt thành tích thật tốt để báo đáp anh.
Buổi tối, khi đóng cửa tiệm, Tiểu Mẫn bưng mấy cái bánh mì không bán hết ra cửa sau. Khương Dung vội chạy theo định giúp một tay. Cô vẫn nhớ lần đầu gặp Thẩm Kiến Dã, anh đã cho cô một cái bánh mì.
Dù là bánh sắp phải vứt đi nhưng bên trong vẫn có kem bơ, đó là món ngọt đầu tiên cô được ăn sau khi bố mẹ rời đi. Vì thế khi biết hàng xóm là anh, cô đã thở phào vì biết anh là người tốt.
Đang mải suy nghĩ thì có một người lang thang đi ngang qua cửa sau. Khương Dung nhận ra chú ấy là một người đáng thương có gia cảnh gặp sự cố. Cô định bưng bánh mì đưa cho chú thì Tiểu Mẫn vội ngăn lại, liếc nhìn xem Thẩm Kiến Dã có ở đó không rồi thở dài: "Không được đưa trực tiếp đâu, chỉ được vứt đi thôi. Nếu họ muốn lấy thì cứ để họ nhặt lại từ chỗ vứt ấy."
Tiểu Mẫn nhấp môi giải thích nhỏ: "Lúc trước chị từng cho rồi. Thấy một cô bé đáng thương đi trên đường, bụng đói đến mức không dám ngẩng đầu lên, chị lén cho bánh, bảo là bánh hết hạn chủ tiệm bảo cho. Thực ra là bánh sắp hết hạn vào cuối ngày thôi.
Kết quả cho xong chị bị anh chủ mắng một trận tơi bời, bảo là không được cho như thế, nhỡ người ta ăn vào có vấn đề gì là mình bị phạt nặng lắm. Đợt đó chị bị trừ tận 50 tệ tiền lương, xót hết cả ruột."
Chỉ là một chuyện nhỏ, nhưng Khương Dung bỗng sững sờ, đầu óc trống rỗng. Cô hỏi lại một lần nữa: "Vậy là không được cho sao?"
Tiểu Mẫn gật đầu: "Không được, chỉ có thể vứt đi thôi."
Khương Dung đứng ngây ra như phỗng. Trong đầu cô chỉ còn một ý nghĩ duy nhất: Hóa ra đều là giả sao? Cái ơn nghĩa mà bấy lâu nay cô hằng trân trọng hóa ra chỉ là... giả hết sao?
Lúc này, Thẩm Kiến Dã đã thu dọn xong, anh mỉm cười bước ra: "Đi thôi, mình về nhà chứ?"