Thẩm Kiến Dã nghe thấy tiếng mở cửa, theo bản năng định bước ra ngoài, nhưng lúc anh ra đến nơi thì chỉ kịp thấy bóng lưng của Khương Dung. Cô chẳng cho anh lấy một cơ hội để mở lời, gần như là chạy biến đi, thoắt cái đã chẳng thấy tăm hơi.
Sự từ chối rõ ràng đến mức nếu ai không biết lại tưởng phía sau có người đang đuổi theo cô. Thẩm Kiến Dã không đuổi theo ngay, anh chỉ cúi xuống nhìn điện thoại, không hiểu sao Khương Dung lại giận dỗi.
Rõ ràng lúc nãy khi nhắn tin cô vẫn còn trả lời anh cơ mà, anh cứ ngỡ quan hệ hai người đã dịu bớt rồi chứ.
Nếu cô còn giận, đáng lẽ phải phớt lờ anh như tối hôm qua mới đúng.
Anh khẽ nhíu mày, nhưng điều kỳ lạ hơn là Khương Dung bảo buổi tối có việc, cô thì có việc gì được chứ...
Nghĩ mãi không ra, anh đành nhắn tin cho Lâm Duyệt. Lâm Duyệt có vẻ hơi ngần ngại: 【 Em mà giúp anh nữa là Dung Dung không chơi với em luôn đấy. 】
Thẩm Kiến Dã không chút khách khí tung đòn tâm lý: 【 Dịp Quốc khánh sẽ sắp xếp cho cả nhà em đi du lịch nước ngoài, không phải tăng ca, toàn bộ chi phí anh lo. 】
Lâm Duyệt sáng mắt lên, bao nhiêu lải nhải tan biến hết, lập tức gửi lại một cái sticker "Bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ".
Thẩm Kiến Dã cất điện thoại thở dài, vừa pha cà phê vừa thẫn thờ nghĩ về chuyện của Khương Dung, hoàn toàn không chú ý thấy ở một góc tiệm cà phê có một người đàn ông đeo khẩu trang và kính râm đang ngồi đó.
Phía bên kia, Lâm Duyệt cất điện thoại vào ngăn bí mật trong cặp sách để đảm bảo không bị ai phát hiện, rồi mới yên tâm bước xuống xe buýt.
Vừa xuống trạm, cô đã thấy bóng Khương Dung ở cổng trường nên vội vàng chạy tới. Định vỗ vai chào hỏi nhưng thấy Khương Dung đang tỏa ra "áp thấp nhiệt đới", cô đành cất tiếng gọi trước: "Khương Dung!"
"Sao hôm nay cậu đi sớm thế?"
Khương Dung quay đầu lại nhìn Lâm Duyệt, mỉm cười chào: "Lâm Duyệt, cậu cũng sớm thật đấy."
Lâm Duyệt cười gượng: "Ngại quá, Thẩm Kiến Dã với tớ có bàn bạc chút chuyện..."
Khương Dung cười, nhưng nụ cười có phần hơi đáng sợ: "Không sao, cậu chỉ giấu chuyện tỏ tình thôi, còn Thẩm Kiến Dã lừa tớ khối chuyện kìa."
Lâm Duyệt nhịn không được "Á?" một tiếng, máu hóng hớt nổi lên, vội hỏi: "Chuyện gì? Anh ta lừa cậu cái gì?"
Khương Dung chọn vài điểm để kể tội, chủ yếu là vụ Thẩm Kiến Dã chính là chủ nhà: "Nhà tớ từ hồi bố mẹ xảy ra chuyện vẫn luôn chỉ có mình tớ ở. Mấy hôm nay tớ mới biết là nhà thuê, rồi hàng xóm bảo chủ nhà đến đòi tiền..."
Cô kể lại việc Thẩm Kiến Dã nói chuyện với mình mà tuyệt nhiên không hé môi về thân phận thật.
Lâm Duyệt mím môi, bị lừa đúng là khó chịu thật. Cô lập tức đứng về phía bạn mình, không ngần ngại "phản bội" ngay: "Hèn gì, cậu không biết đâu, anh ta còn nhờ tớ hỏi xem buổi tối cậu đi đâu đấy."
Khương Dung nghi hoặc nhíu mày, Lâm Duyệt gãi đầu bối rối: "Tại anh ta là khách hàng quan trọng của bố tớ. Nhưng cậu tuyệt đối không được nói cho anh ta là tớ khai ra đấy nhé."
Hai người nhìn nhau, không chút khách khí cùng đổ hết lỗi lên đầu đối phương: "Thẩm Kiến Dã đúng là chẳng ra gì thật."
Cả hai bước vào lớp, các bạn trong phòng bỗng im lặng trong giây lát. Xem ra kết quả vụ việc hôm qua mọi người đều đã rõ, không còn ai dùng ánh mắt kỳ quái nhìn Khương Dung nữa, thậm chí vài người bạo dạn còn tiến lên xin lỗi cô.
Khương Dung đều mỉm cười đáp lại: "Không sao đâu", "Cảm ơn cậu."
Vì cô Vương đã bị điều đi nên người xuất hiện ở cửa lớp vào giờ đọc sáng không phải giáo viên cũ mà là thầy chủ nhiệm khối. Thầy bước lên bục giảng, hắng giọng:
"Giáo viên cũ của các em vì một số lý do đã điều chuyển công tác. Đang lớp mười hai mà đổi giáo viên không có kinh nghiệm thì không có trách nhiệm với các em lắm, nên trường đã mời một giáo viên kỳ cựu về dạy, khi nào có người phù hợp hơn sẽ tính sau."
Nói xong, thầy nhìn quanh lớp cảnh cáo: "Đây là giáo viên gạo cội đấy, đứa nào cũng phải biết điều cho tôi. Ai mà làm cô giận đến mức có mệnh hệ gì thì biết tay tôi."
Mấy nam sinh ngồi bàn cuối thường ngày được cô Vương nuông chiều bắt đầu nhìn nhau vẻ đầy toan tính, cho đến khi vị giáo viên ấy bước vào.
Với mái tóc bạc trắng và cặp kính gọng thanh mảnh, cô chỉ cần cụp mắt nhìn xuống lớp một cái rồi đẩy gọng kính, mấy cậu chàng kia bỗng im bặt. Có lẽ họ không ngờ uy áp của một giáo viên lâu năm lại lớn đến thế, cô chẳng cần nói gì cũng đủ khiến người ta cảm thấy áp lực.
Khương Dung là người duy nhất ngạc nhiên đến há hốc mồm. Lâm Duyệt thắc mắc nhìn sang, Khương Dung vội hạ thấp giọng giải thích: "Đó chính là cô giáo ở lớp dạy thêm của tớ đấy."
Lâm Duyệt cũng kinh ngạc: "Tớ còn chưa kịp đi học mà, sao cậu không bảo tớ là cô giáo sát khí đầy mình thế này!"
Khương Dung thì thấy cô Dương khá ổn, nhưng đúng là cô rất có phong thái của một nhà giáo mẫu mực. Thầy Chu rất hài lòng với thái độ "ngoan như cún" của cả lớp, thầy cười khách sáo vài câu rồi rời đi.
Cô Dương gật đầu chào, sau đó viết họ mình lên bảng: "Các em cứ gọi tôi là cô Dương. Thời gian tới tôi sẽ phụ trách môn Toán của lớp mình. Lớp trưởng môn Toán là ai nhỉ?"
Một bạn nữ hàng ghế đầu giơ tay: "Thưa cô, lớp trưởng môn Toán cũng chuyển trường rồi ạ."
Cô Dương nhướng mày: "Vậy cứ để đấy đã." Cô thu dọn bàn giáo viên rồi gọi Khương Dung ra ngoài. Lâm Duyệt có chút lo lắng nhưng thấy Khương Dung có vẻ cũng có chuyện muốn nói với cô Dương nên chỉ mỉm cười trấn an rồi nhìn cô đi ra.
Vì là giáo viên mời về nên cô có một văn phòng nhỏ riêng. Vừa vào đến cửa, Khương Dung đã không nhịn được hỏi: "Cô Dương, sao cô lại ở đây ạ?"
Cô vốn thấy mình và cô Dương rất thân thuộc, nhưng hôm nay trông cô Dương hơi lạ. Cô mỉm cười, không biết có phải Khương Dung nhìn nhầm không nhưng hình như trong mắt cô Dương lấp lánh lệ quang.
Chưa kịp để Khương Dung quan sát kỹ, cô Dương đã cúi đầu thở dài, dịu dàng hỏi: "Cô có thể gọi em là Dung Dung không?"
Khương Dung hơi ngẩn ra nhưng vẫn gật đầu: "Vâng ạ."
Cô Dương giải thích: "Chủ yếu là hôm đó gặp thầy Chu, thầy ấy mời cô về dạy."
Khương Dung lại nhíu mày: "Vậy còn chú nhà cô thì sao ạ?"
Nụ cười của cô Dương càng thêm nhu hòa: "Vì cô được mời về nên thời gian khá tự do. Với lại chú cũng hay hỏi cô sao không đi làm, ngày trước chú cũng hay tới trường nên cô định đưa chú đi dạo quanh chốn cũ luôn."
Khương Dung khẽ "Vâng" một tiếng. Đang định hỏi về lớp dạy thêm thì cô Dương đã chủ động: "Còn về lớp dạy thêm, thực ra cô không thu phí đâu. Ban đầu là cháu của một người bạn đến nhờ phụ đạo, sau đó cứ đông dần lên thôi, không có tiền nong gì nên không sao cả. Đúng rồi, tối nay cô qua nhà em thăm hỏi một chút có tiện không?"
Khương Dung thấy hơi kỳ lạ nhưng buổi tối chắc không vấn đề gì nên cô gật đầu đồng ý: "Nhà chúng ta vốn dĩ cũng gần nhau mà cô."
Khương Dung về lớp, Lâm Duyệt liền tò mò hỏi ngay: "Sao thế, cô gọi cậu đi có việc gì?"
Khương Dung cũng không hiểu lắm: "Cô bảo tối nay muốn đến nhà tớ thăm hỏi. Chắc là định tìm Thẩm Kiến Dã đấy."
Lâm Duyệt bĩu môi: "Nhưng chẳng phải cậu đang chiến tranh lạnh với anh ta à?"
Khương Dung suýt quên bẵng chuyện đó, việc cô Dương dạy ở đây khiến cô vui quá. Cô mím môi: "Thôi kệ đi, thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng."
Nói thì nói vậy nhưng đến lúc tan học cô vẫn rất rối bời. Đứng ở cổng trường thấy xe của Thẩm Kiến Dã đỗ đằng xa, cô nghĩ ngợi rồi quyết định lách cửa hông đi ra ngoài. Cô vẫn chưa biết phải mở lời thế nào, hay hai người sẽ đối mặt ra sao.
Vừa rẽ vào một con hẻm nhỏ, đột nhiên một miếng vải thô ráp từ phía sau bịt chặt lấy miệng mũi cô. Một mùi hương kỳ lạ xộc thẳng vào khứu giác, cơ thể Khương Dung nhũn ra rồi đổ ập vào lòng người phía sau.
Khi tỉnh dậy, cô thấy mình đang ngồi trên một tấm thảm mềm mại. Cảm giác xa hoa này rõ ràng không phải đồ rẻ tiền. Khương Dung theo bản năng co người lại thì mới phát hiện cổ tay mình đã bị trói chặt.
Cô căng thẳng nuốt nước miếng, đang định quan sát xung quanh thì nghe thấy tiếng cười khẽ của một người đàn ông từ phía sofa. Trên tường phía sau anh ta là một bức ảnh gia đình khổng lồ.
Anh ta lắc lư ly rượu vang trong tay, thấy cô tỉnh dậy thì nhếch môi: "Cô biết không? Thẩm Kiến Dã thực chất chỉ là một đứa con hoang không được yêu thương, không được thừa nhận thôi."
Anh ta nhấp một ngụm rượu rồi thong thả bước tới ngồi xổm trước mặt Khương Dung, dùng tay nâng cằm cô lên: "Cô nói xem, hạng người như nó dựa vào cái gì mà được người ta yêu thương chứ?"
Khương Dung theo bản năng né tránh, nhưng trong mắt người đàn ông kia chỉ có sự thưởng thức bệnh hoạn.
Anh ta mỉm cười: "Đừng sợ, tôi không định làm hại cô đâu. Thẩm Kiến Dã là một con chó rách nát, cô bảo xem, nếu nó biết cô đã bị 'vấy bẩn' thì nó sẽ nghĩ gì?"
Nhận thấy sự điên cuồng trong mắt hắn, Khương Dung im lặng không đáp vì sợ kích động hắn. Hắn có vẻ rất hài lòng với sự im lặng này, buông tay đứng dậy:
"Thực ra nó chẳng có trái tim đâu. Mẹ tôi đối xử với nó tốt như thế, vậy mà sau khi bà mất, nó lại ép bố tôi phải thừa nhận là đã có lỗi với mẹ nó. Cô bảo nó dựa vào cái gì chứ!!"
Khương Dung không tiếp lời, người đàn ông thì cười lên như thể đã mất trí, lời nói lộn xộn không đầu không cuối: "Mà thôi, chắc cô cũng chẳng quan tâm đến chuyện nhà tôi đâu. Nhưng tôi biết cô đấy, Khương Dung. Cô có thấy lạ không, tại sao Thẩm Kiến Dã lại đồng ý ở cùng cô, giúp đỡ cô, rồi còn đối xử tốt với cô như vậy?"
Hắn nở một nụ cười ác độc: "Tất nhiên là vì nó đang lợi dụng cô rồi. Chắc cô cũng cảm nhận được mà, con người nó vốn dĩ rất tồi tệ."
Nhắc đến chuyện này, Khương Dung cũng thấy giận. Nếu lúc trước còn vài điểm cô chưa thông suốt thì giờ nghe hắn nói vậy, cô xâu chuỗi lại và phát hiện ra những chuyện trước đây mình tưởng là bản thân nghĩ nhiều, hóa ra chính là lúc Thẩm Kiến Dã bộc lộ bản chất thật.
Người đàn ông mỉm cười, ngồi xổm xuống trước mặt cô: "Có muốn đánh cược với tôi một ván không? Cược xem Thẩm Kiến Dã có đến không. Tôi sẽ dùng việc chứng minh thân phận cho mẹ nó và việc nó có thể trở về Thẩm gia làm điều kiện trao đổi. Để xem cô quan trọng hay chính bản thân nó quan trọng."
Hắn có vẻ rất tự tin. Nhưng chỉ mười phút sau, Thẩm Kiến Dã đã xông thẳng vào nhà và tặng cho hắn một cú đấm trời giáng.
Người đàn ông ôm mặt, vừa đau vừa kinh ngạc: "Sao mày biết nó ở đây?!" Khương Dung mới biết hóa ra anh ta còn chưa gửi định vị cho Thẩm Kiến Dã.
Thẩm Kiến Dã cười lạnh, bồi thêm một cú đấm vào bên mặt còn lại: "Mày đoán xem? Thẩm Dư An, mày điên thật rồi. Đưa đại thiếu gia đi bệnh viện tĩnh dưỡng đi."
Câu sau anh nói với đám người hầu ngoài phòng. Gương mặt Thẩm Dư An càng thêm điên dại: "Dựa vào đâu chứ! Tao không sống yên ổn thì mày cũng đừng hòng!!"
Khương Dung thấy hắn vung con dao cắt bít tết lao tới. Cô theo bản năng nhắm nghiền mắt, chỉ nghe thấy tiếng dao đâm xuyên qua vải và tiếng mũi dao lút vào da thịt. Nhưng cô không hề thấy đau, chỉ thấy mình được bao bọc trong một lồng ngực ấm áp.
Mở mắt ra, cô thấy Thẩm Dư An đã bị người ta lôi đi, còn Thẩm Kiến Dã thì bị một con dao cắm trên vai, gương mặt trắng bệch nhưng vẫn cố mỉm cười với cô.
Khương Dung bàng hoàng, cô nỗ lực dùng răng cắn đứt dây thừng rồi điên cuồng gọi xe cứu thương. Thấy cô Dương xuất hiện ở cửa cô còn có chút ngẩn ngơ.
Thẩm Kiến Dã vẫn cười, còn giải thích cho cô một câu: "Cô Dương thực ra là bà ngoại ruột của em đấy, vốn dĩ tối nay định dành cho em một bất ngờ..."
"Đúng rồi, giờ em tha thứ cho anh chưa?"
Khương Dung cùng Thẩm Kiến Dã lên xe cứu thương. Nghe anh hỏi vậy, cô vừa lo vừa tức đến bật cười: "Anh xem bây giờ là lúc nào rồi? Hơn nữa mấy chuyện anh làm đâu cần phải dùng cách này để chuộc lỗi."
Thẩm Kiến Dã quay mặt đi chỗ khác, lầm bầm: "Cái đó thì chưa chắc đâu."
Thấy có bác sĩ chăm sóc, Khương Dung bắt đầu bấm ngón tay tính sổ: "Thứ nhất, anh là chủ nhà mà không nói với em. Thứ hai, ngay từ đầu anh đối với em không hề thật lòng!"
Rõ ràng Khương Dung không hề chạm vào vết thương nhưng Thẩm Kiến Dã lại cố tình kêu "oai oái". Cô hốt hoảng định kiểm tra thì thấy bác sĩ thầm lắc đầu ra hiệu với mình.
Cô liền cười lạnh: "Thẩm Kiến Dã, trước đây sao em không biết anh lại mặt dày như thế nhỉ?"
Thẩm Kiến Dã bật cười: "Vậy chúng ta làm quen lại từ đầu nhé. Anh là Thẩm Kiến Dã. Em có nguyện ý làm bạn gái của anh không?"