“Lát nữa lên núi các cháu đi chậm thôi, núi bên này dốc lắm. A Mộ, cháu để mắt đến các bạn một chút.”
Biết nhóm bạn trẻ sắp đi leo núi, ông nội Nguyên vẫn thấy không yên tâm. Ngọn núi vùng này chủ yếu là núi đá trọc, phóng tầm mắt ra xa vẫn còn loang lổ những vách đá màu trắng xám do dấu tích nổ mìn khai thác mỏ để lại.
Trên núi hoàn toàn không có đường mòn, dân địa phương muốn lên đều phải tự dò dẫm, giẫm lên những phiến đá nhô ra mà leo.
Rất nhiều người từ nơi khác đến chỉ mới leo được nửa chừng đã không dám bước tiếp, bởi cây cối trên này thưa thớt, xung quanh chẳng có lấy một điểm tựa hay cành cây nào để bám vịu.
Chỉ cần sơ sẩy trượt chân thôi, bên dưới toàn là đá tảng cứng nhắc, cực kỳ nguy hiểm đến tính mạng.
Hơn nữa, sườn núi phía bắc này còn hiểm trở hơn sườn phía nam nhiều. Leo từ bên này lên, đương nhiên phải cẩn thận hơn nữa.
"Ông ơi, bọn cháu cứ đi lên thử trước ạ. Nếu không ổn thì xuống ngay, cháu sẽ xem xét tình hình, ông yên tâm đi." Nguyên Mộ vốn dĩ cũng không định đưa cả nhóm leo đến đỉnh, chỉ dạo chơi ở lưng chừng núi là được.
"Đúng đó đúng đó, ông Nguyên ơi, ông cứ yên tâm tuyệt đối ạ! Nếu thấy nguy hiểm quá bọn cháu sẽ không cố sức leo tiếp đâu." Vương Xán sợ ông đổi ý không cho đi, vội vàng phụ họa lời Nguyên Mộ.
Cả nhóm cũng không phải kẻ ngốc, nếu thật sự cảm thấy nguy hiểm thì sẽ không cố làm anh hùng.
Sở Việt và Tôn Diệu cũng cam đoan rằng nhất định sẽ chú ý an toàn.
"Vậy thì các cháu tự bảo trọng nhé, về sớm một chút. Trưa nay ông làm sủi cảo cho ăn", ông nội Nguyên xua xua tay, cuối cùng cũng chịu thả bọn trẻ đi.
Thế là cả nhóm hào hứng xuất phát. Trên tay Nguyên Mộ xách theo một chiếc lồng tre nhỏ, bên trong đựng sẵn ba con dao con để lát nữa hái rau dại.
Vừa mới ra đến đầu thôn, phía sau bỗng vang lên tiếng gọi giật giọng: “Nguyên Mộ, đợi bọn tớ với!”
Một cậu bạn dáng người cao lớn, vạm vỡ vừa gọi vừa chạy băng băng về phía này.
Theo sau cậu ta là ba bạn nữ, trong đó có Khương Phỉ Vũ. Cô nàng đứng ở giữa, hai tay khoác chặt lấy cánh tay của hai người bạn đi cùng.
Cậu bạn kia tên là Nguyên Cảnh, hồi cấp hai từng học chung lớp với Nguyên Mộ và Khương Phỉ Vũ. Nguyên Cảnh vốn có quan hệ rất thân thiết với Nguyên Mộ, nhưng vì học lực không tốt nên sau khi tốt nghiệp cấp hai đã nghỉ học đi làm thuê.
Trong khi đó, Nguyên Mộ chuyển lên Thanh Thành học tiếp, cả hai đều không có điện thoại, lại ít khi về quê nên liên lạc cứ thế thưa dần rồi đứt hẳn.
Nguyên Mộ từng nghe loáng thoáng rằng Nguyên Cảnh đã vào Thâm Quyến làm ăn, không ngờ lần này về quê lại có thể tình cờ gặp lại cậu bạn cũ như thế này.
“Cậu không phải đang ở Thâm Quyến sao, về từ khi nào vậy?” Nguyên Mộ có chút kích động, bước nhanh lên phía trước hai bước, vỗ nhẹ vào vai Nguyên Cảnh, giọng nói không giấu được vui mừng.
Thật ra cũng không lạ khi hắn phấn khích như vậy. Anh và Nguyên Cảnh có thể nói là lớn lên cùng nhau từ nhỏ.
Hồi bé Nguyên Mộ phát triển chậm, suốt một thời gian dài đều thấp bé hơn bạn bè, thường xuyên bị người khác bắt nạt. Mỗi lần như thế, đều là Nguyên Cảnh đứng ra bảo vệ, đánh trả giúp anh.
Chính vì vậy mà tình cảm giữa hai người sâu đậm hơn hẳn bình thường.
Nguyên Cảnh giải thích với anh: “Ông nội tớ đợt này nằm viện nên tớ về thăm ông. Công việc trong Thâm Quyến dạo này cũng khó khăn, vả lại thằng Thành ở nhà không có ai quản lý, nên tớ tính về hẳn rồi tìm việc khác xem sao. Nghe nói con trai bác trưởng thôn đang thầu công trình ở Thanh Thành, tớ định xin vào công trường đó làm một thời gian, nghe bảo lương lậu cũng khá lắm.”
Lương công trường đúng là cao thật, nhưng công việc thì cực kỳ nặng nhọc.
Hết bốc vác cát đá lại đến khiêng xi măng, bê gạch, toàn là những việc lao lực chân tay mà người bình thường khó lòng trụ nổi.
Hoàn cảnh nhà Nguyên Cảnh vốn chẳng khá giả gì. Mẹ cậu đã bỏ theo người khác từ nhiều năm trước, cha cũng qua đời cách đây ba năm.
Trong nhà giờ chỉ còn người ông đã ngoài bảy mươi và một đứa em trai đang học lớp bốn. Mọi gánh nặng kinh tế đều đổ dồn lên vai Nguyên Cảnh, áp lực mà cậu phải gánh vác chẳng hề thua kém gì Nguyên Mộ.
Cậu biết sức học của mình có hạn, nên chỉ mong sớm bươn chải kiếm tiền nuôi em ăn học.
Nhờ vóc dáng phổng phao từ nhỏ, mới 17 tuổi mà Nguyên Cảnh đã cao gần một mét chín, thể hình lực lưỡng đó giúp cậu khá dễ dàng tìm được những công việc dùng sức khỏe.
Nguyên Mộ nghe xong mà lòng nặng trĩu, chẳng biết phải nói gì cho phải.
Anh hiểu rõ công trường vốn chẳng phải nơi dễ dàng gì, nhưng hiện tại bản thân vẫn còn là học sinh, chẳng giúp được gì nhiều cho bạn.
Anh thầm tự nhủ sẽ kín đáo lưu ý xem ở Thanh Thành có công việc nào tốt hơn không, chứ nhìn bạn lao vào chỗ khổ cực ấy, cậu không đành lòng.
Đứng phía sau, bọn Vương Xán tò mò quan sát cuộc trò chuyện. Thấy người bạn mới này có vẻ cùng lứa tuổi lại cực kỳ thân thiết với Nguyên Mộ, nên khi được giới thiệu, cả nhóm đều đáp lại rất nhiệt tình.
"Này ông bạn, thể hình được đấy! Có mấy múi cơ bụng rồi? Nhìn chiều cao này chắc phải mét chín nhỉ?" Vương Xán đứng cạnh Nguyên Cảnh, vừa đưa tay so thử chiều cao của hai người vừa hỏi bằng giọng thân mật như đã quen từ lâu.
"Tớ cao 1 mét 90, nhưng hình như dạo này vẫn còn đang cao thêm chút nữa," Nguyên Cảnh gãi đầu cười, nụ cười có phần hiền lành và chân chất.
Trong khi mấy cậu con trai còn đang mải mê làm quen và tán dóc, ba bạn nữ cũng vừa vặn bước đến.
Cô bạn đứng bên phải Khương Phỉ Vũ là Nguyên Mộng Ca, em họ của Nguyên Cảnh, từ nhỏ đã là cái đuôi hay chạy theo sau anh. Người còn lại bên trái là Lý Nguyệt Nguyệt, vốn đã thầm thích Nguyên Cảnh từ năm lớp tám.
Sáng nay, khi nghe Tôn Diệu nhắc đến việc cả nhóm định đi leo núi sau bữa trưa, Khương Phỉ Vũ đã nảy ra chút tâm tư riêng.
Là con gái, cô nàng thấy ngại khi phải mở lời đòi đi theo trực tiếp, nên đã chọn cách đi đường vòng là đến tìm Nguyên Mộng Ca trước.
Nguyên Mộng Ca sau đó lại dẫn Khương Phỉ Vũ đi tìm Nguyên Cảnh. Vừa nghe tin Nguyên Mộ đã về quê, Nguyên Cảnh lập tức muốn đi tìm bạn ngay.
Thế là Khương Phỉ Vũ thuận thế đề nghị cả nhóm cùng đi leo núi với bọn Nguyên Mộ. Họ đã đứng đợi sẵn ở đầu đường từ sớm, còn Lý Nguyệt Nguyệt là người tình cờ gặp giữa đường, thấy Nguyên Cảnh ở đâu là cô nàng lập tức bám theo tới đó.
"Mấy cô gái xinh đẹp ơi, các cậu cũng nhập hội đi cùng bọn tớ à?" Tôn Diệu lập tức phấn khích tiến tới. Buổi sáng, cậu ta còn ngại không dám mời Khương Phỉ Vũ đi cùng vì thấy một nữ sinh mà đi với bốn nam sinh thì không tiện lắm, nhưng giờ thì hay rồi, lại có thêm hai cô nàng nữa, quá đủ cặp!
Khương Phỉ Vũ gật đầu xác nhận: "Ừm, bọn tớ cũng lâu rồi không lên núi, nhân tiện lên đó đào ít rau dại."
Miệng nói chuyện với Tôn Diệu, nhưng khóe mắt cô lại liếc nhìn Nguyên Mộ. Thấy Nguyên Mộ vẫn đang mải mê nói chuyện với Nguyên Cảnh, hoàn toàn không để ý đến phía bên này, cô không khỏi thấy hơi thất vọng.
Sau khi hai nhóm bạn trẻ đã làm quen với nhau xong, tất cả vừa cười vừa nói, cùng nhau đi về phía chân núi.
Trong khi đó, Sở Từ đã thức dậy từ sáng sớm. Cô miệt mài tìm kiếm và đọc hết tất cả các tin tức về Khuất Văn trên mạng, coi như là chuẩn bị bài tập trước.
Buổi sáng cho A Nguyên ăn canh trứng xong, cô lại nhận được tin nhắn nhắc nhở từ Tần Phục: “Lãng Duyệt Thực Phủ, phòng V1, 7 giờ đúng giờ có mặt.”
Tần Phục dặn dò qua điện thoại đến tận hai lần mà vẫn thấy chưa yên tâm.
Dù bình thường Khuất Văn là người khá dễ tính, nhưng gần đây rắc rối cứ dồn dập kéo đến, chẳng ai dám chắc tâm trạng bà ấy có đang bực bội hay không. Vì vậy, tốt nhất là không nên đến muộn.
Nhà Sở Từ cách Lãng Duyệt Thực Phủ hơn chục trạm xe buýt. Để cẩn thận, cô xuất phát từ lúc 5 giờ rưỡi. May mắn là đường xá không quá tắc, chưa đầy 30 phút cô đã đến nơi.
Lãng Duyệt Thực Phủ là một trong những nhà hàng cao cấp nhất Thanh Thành với lối kiến trúc mô phỏng thời Dân quốc đầy hoài cổ.
Lúc này, bãi trống trước cửa đã đỗ kín các loại xe sang. Sở Từ bước qua cửa xoay vào bên trong, ngay lập tức có nhân viên phục vụ lịch sự tiến đến đón tiếp.