Sở Từ vừa vào đến sảnh, nhân viên phục vụ đã tiến lại gần chào đón: “Chào em, em có hẹn trước chưa nhỉ?”
“Dạ có, em đặt phòng V1 ạ.” Sở Từ trả lời.
“Mời em đi lối này.” Cô nhân viên mỉm cười, làm động tác mời rồi dẫn cô đi sâu vào trong.
Sở Từ lững thững theo sau, thầm quan sát nhà hàng xa hoa bậc nhất Thanh Thành này mà không khỏi ngạc nhiên.
Nhà hàng có tổng cộng bốn tầng. Ngay sảnh chính là sáu cột trụ trắng chạm trổ hoa văn tinh xảo, những khoảng không được điểm xuyết bằng những dải pha lê dài ngắn khác nhau rủ xuống lấp lánh.
Toàn bộ sảnh đường được thiết kế theo cấu trúc vòng tròn như một nhà hát lớn, mỗi tầng lại mang một phong cách trang trí riêng biệt, độc đáo.
Phòng V1 nằm ở tầng hai. Khi Sở Từ đẩy cửa bước vào, bên trong vẫn chưa có ai, cũng phải thôi, vẫn còn sớm so với giờ hẹn.
Sau khi rót nước cho cô, nhân viên phục vụ khép cửa lui ra, để lại mình cô trong không gian rộng lớn.
Bữa tối nay có ba người: Sở Từ, Tần Phục và Khuất Văn.
Tần Phục chắc sẽ đến muộn một chút, vì mấy ngày nay đoàn phim có rất nhiều cảnh quay đêm, hôm nào cũng kết thúc rất muộn.
Sở Từ ngồi đợi chưa được bao lâu thì cửa phòng lại một lần nữa đẩy ra.
Người vừa vào là Khuất Văn, Sở Từ nhận ra ngay lập tức.
Chị diện bộ jumpsuit màu xanh đen thanh lịch, đi đôi giày cao gót ánh bạc tinh tế.
Hình như Khuất Văn mới đổi kiểu tóc, mái tóc xoăn dài thướt tha trước kia đã được cắt ngắn, tỉa lớp gọn gàng và cá tính.
Kết hợp cùng lối trang điểm sắc sảo, chị toát lên phong thái của một nữ cường nhân đầy quyền lực mà chẳng cần phô trương.
Sở Từ vội vàng đứng dậy, chủ động cúi người chào hỏi: “Em chào chị Văn, em là Sở Từ, nghệ sĩ mới ký hợp đồng của công ty ạ.”
“Chào em Sở Từ, chị là Khuất Văn.” Trái ngược hoàn toàn với khí chất áp đảo ấy lại là giọng nói có phần mềm mỏng, ngọt ngào của chị.
“Ngồi đi em, đừng khách sáo. Em vẫn chưa gọi món đúng không? Hôm nay anh Tần mời khách, chúng ta cứ chọn món mình thích trước đã, còn lại cứ đợi anh ấy đến rồi tính sau.” Khuất Văn mỉm cười thân thiện, ra hiệu cho Sở Từ ngồi xuống.
Khuất Văn là người cực kỳ tinh tế trong giao tiếp. Ở lần đầu gặp mặt, chị không hề nghiêm nghị khiến người mới thấy áp lực, cũng chẳng vồn vã hỏi han quá mức gây khó chịu.
Thay vào đó, chị dẫn dắt câu chuyện rất tự nhiên, giúp Sở Từ dần dần thả lỏng tâm trạng.
Sở Từ rõ ràng rất hưởng ứng cách tiếp cận này, dây thần kinh đang căng như dây đàn của cô cũng dần giãn ra. Cô thầm nghĩ, Khuất Văn thực sự là một người rất dễ gần.
Sau khi chọn xong món mình thích, Khuất Văn đưa thực đơn cho Sở Từ. Cô gọi một phần cá kho cay và mì gà xé.
Trong lúc chờ món ăn, hai người bắt đầu trò chuyện. Vì Sở Từ tuổi đời còn trẻ, nên nhịp điệu buổi nói chuyện hầu như đều do Khuất Văn dẫn dắt.
“Chị nghe Tần Phục nói năm nay em mới 16 tuổi, hiện tại đang học lớp mấy rồi?”
“Dạ, tháng 9 khai giảng này là em lên lớp 11 ạ.”
“Lớp 11 là phân khối văn - lý rồi nhỉ, em chọn ban xã hội hay ban tự nhiên?”
"Em chọn bên văn ạ." Sở Từ hóm hỉnh tự giễu: “Chẳng còn cách nào khác, môn Vật lý của em tệ lắm, Sinh học với Hóa học cũng chỉ vừa đủ điểm trung bình thôi. Chọn ban tự nhiên chắc em không có đường sống mất.”
Khuất Văn bật cười thành tiếng rồi chia sẻ: “Hồi cấp ba môn Vật lý của chị cũng tệ lắm. Ngược lại thì ông xã chị học các môn tự nhiên rất giỏi, ngày nào tan học cũng lôi chị lại bắt phụ đạo bằng được, kết quả là điểm thi đại học của chị cũng khá khẩm lắm đấy.”
Sở Từ nghe ra có vẻ có một giai thoại ẩn giấu sau câu chuyện này, cô không kìm được tò mò hỏi khẽ: “Chị và chồng quen nhau từ thời cấp ba luôn ạ?”
Khuất Văn mỉm cười gật đầu: “Đúng vậy, hai tụi chị học chung trường suốt từ cấp hai lên cấp ba. Anh ấy thích chị từ hồi lớp 9, đến năm lớp 10 là hai đứa chính thức quen nhau luôn.”
Tình cảm giữa Khuất Văn và Trần Minh vốn cực kỳ sâu đậm. Hai người yêu nhau từ thời cấp ba lên tận đại học, vừa tốt nghiệp xong là dắt tay nhau đi đăng ký kết hôn ngay.
Sau này, dù Khuất Văn trở thành người quản lý có tiếng tăm lừng lẫy, còn Trần Minh cũng tạo dựng được chỗ đứng trong giới điện ảnh, nhưng cả hai vẫn giữ mình giữa chốn showbiz đầy rẫy cám dỗ.
Họ luôn thấu hiểu điều gì là quan trọng nhất đời mình và chưa bao giờ để đối phương phải thất vọng.
Nghe câu chuyện của đàn chị, Sở Từ không khỏi ngưỡng mộ. Trong lòng cô thầm hy vọng mình và Nguyên Mộ cũng có thể bền lâu như thế.
Cô bắt đầu cảm thấy đắn đo, không biết có nên thú thực với Khuất Văn chuyện mình đã có bạn trai hay không.
Hiện tại Sở Từ hoàn toàn không có ý định chia tay Nguyên Mộ, nhưng cô cũng thừa hiểu rằng rất nhiều công ty giải trí cấm nghệ sĩ yêu đương, chưa kể cô còn đang ở lứa tuổi yêu sớm.
Thế nhưng, nếu đã là người quản lý trực tiếp thì sớm muộn gì cũng chẳng giấu nổi.
Thay vì để sau này bị phát hiện rồi rơi vào thế bị động, chẳng thà bây giờ thành thật một chút, sẵn tiện thăm dò thái độ của Khuất Văn ra sao.
" Chị Văn, thật ra em cũng giống như chị vậy... hiện tại em cũng đang có bạn trai ạ." Sở Từ dè dặt lên tiếng, mắt không rời khỏi Khuất Văn để quan sát từng phản ứng nhỏ nhất của chị.
Khuất Văn rõ ràng là sững người một lát. Cô bé này đúng là biết cách tát nước theo mưa thật đấy, chị vừa mới kể chuyện mình yêu hồi cấp ba xong là em ấy đã nối gót thừa nhận mình cũng có bạn trai ngay được.
Nhưng thật ra, Khuất Văn lại khá thích cái tính thành thật này. Biết người biết ta mới có thể trăm trận trăm thắng, sau này nếu Sở Từ nổi tiếng mà bị đối thủ đào lại chuyện này, phía công ty rất dễ rơi vào thế bị động, không kịp trở tay.
"Có từng nghĩ đến việc chia tay chưa?" Khuất Văn lên tiếng thử lòng Sở Từ.
"Chưa ạ." Sở Từ trả lời đầy kiên định.
“Vậy em phải hứa với chị, từ giờ cho đến khi vào đại học, em phải giữ kín chuyện này cho thật kỹ.”
Khuất Văn vốn là người thấu tình đạt lý. Chị luôn cho rằng tình cảm thời học sinh là trong sáng, thuần khiết nhất, chẳng giống như khi đã bước chân ra xã hội, yêu đương gì cũng phải cân đo đong đếm đủ điều.
Chính vì thế, chị cũng không đành lòng ép Sở Từ phải chia tay.
Hơn nữa, sau sự việc của Lâm Thi Ngữ, chị lại thấy nghệ sĩ dưới trướng mình có bạn trai cũng tốt, ít nhất là sẽ không suốt ngày mơ tưởng hay dòm ngó đến "chậu đã có bông" của người khác.
Khuất Văn vốn là người có năng lực nghiệp vụ cực cao, tính tình lại rất ôn hòa.
Chị đã dẫn dắt Lâm Thi Ngữ suốt nhiều năm, coi cô ta như em gái ruột thịt mà đối đãi, chẳng ngờ Lâm Thi Ngữ lại vong ân bội nghĩa, quay sang quyến rũ chồng chị.
Dù vậy, Khuất Văn vẫn không muốn tuyệt tình đến cùng, chị chỉ đuổi cô ta ra khỏi công ty chứ không hề tung ra những bằng chứng ngoại tình đen tối kia.
Dù sao thì một khi chuyện này rùm beng lên, cả hai bên đều chẳng đẹp mặt gì.
Sở Từ dĩ nhiên là gật đầu đồng ý ngay với yêu cầu của Khuất Văn. Với cô, việc chị không ép buộc mình phải chia tay đã là một niềm vui ngoài mong đợi rồi.
Bữa ăn cũng gần kết thúc thì Tần Phục mới thong thả xuất hiện.
Ông đặt túi xách lên chiếc sofa nhỏ bên cạnh rồi ngồi xuống cạnh Khuất Văn. Thấy đồ ăn trên bàn đã gần cạn, ông hỏi hai người xem có muốn gọi thêm món gì khác không, nhưng cả hai đều lắc đầu từ chối.
Tần Phục đành gọi riêng cho mình một bát mì chay và một bát canh.
“Khuất Văn này, cô đã đưa giáo viên hướng dẫn diễn xuất đến cho Tiểu Từ chưa?”
"Đưa đến rồi, tôi đã sắp xếp cho cô ấy nghỉ tại khách sạn. Ngày mai tôi sẽ trực tiếp đưa cô ấy đến đoàn phim để theo sát Tiểu Từ."
"Được, vậy dự định tiếp theo của cô thế nào? Tiểu Từ phải đi học ở Thanh Thành, cô tính chuyển hẳn qua đây hay vẫn ở lại Kinh Thị?" Tần Phục không rõ tính toán của Khuất Văn nên lên tiếng hỏi thẳng.
"Tôi sẽ bay đi bay về giữa hai nơi, nhưng chắc vẫn ở Kinh Thị là chính. Tài nguyên và nhân mạch đều tập trung hết ở đó, nếu rời đi quá lâu, tôi e là người đi trà lạnh, các mối quan hệ sẽ sớm nguội lạnh mất thôi."
"Trước mắt tôi sẽ thuê cho Tiểu Từ một trợ lý, sau đó phải tìm thêm giáo viên dạy hình thể nữa. Việc luyện tập vóc dáng và tác phong của con bé cũng cần phải bắt nhịp ngay từ bây giờ."
Khuất Văn vốn có tham vọng đưa nghệ sĩ dưới trướng mình tiến thẳng lên vị trí ngôi sao hạng A, nên chị rất mạnh tay đầu tư cho Sở Từ.
Đây cũng chính là lý do vì sao các nghệ sĩ ở Phàm Khách đều khao khát được về đội của chị.
“Tiểu Từ này, phía em có ai phù hợp cho vị trí trợ lý không? Nếu em có người quen nào đáng tin cậy thì cứ nói thẳng với chị.” Khuất Văn nói. Chị muốn tuyển trợ lý cho Sở Từ ngay lập tức, nếu cô có người ưng ý sẵn thì sẽ đỡ mất công tìm kiếm, sắp xếp.
“Em không có ạ, chị Văn cứ sắp xếp giúp em là được rồi.” Sở Từ lắc đầu đáp.
“Vậy được rồi, lát nữa chị sẽ lo liệu.”
Tần Phục sau đó tiếp tục bàn bạc với Khuất Văn một vài chuyện công ty. Sở Từ ngồi bên cạnh chỉ biết lắng nghe, còn hai người họ thì cũng chẳng kiêng dè cô.
Đã 9 giờ tối khi họ rời khỏi nhà hàng. Khuất Văn lái xe về khách sạn, còn Tần Phục thì đưa Sở Từ về đến tận nhà trước, sau đó mới quay lại đoàn phim.
Điện thoại của Sở Từ lúc nãy vẫn để chế độ im lặng. Khi lấy ra xem, cô mới thấy có hai cuộc gọi nhỡ, đều là của Nguyên Mộ gọi đến.