Bình Sữa Nhỏ Xuyên Đến Năm Cấp Ba Của Tôi

Tác giả: Nguyễn Văn A

Chương 24

(Cập nhật lúc: 12:49 31/01/2026)

Sở Từ đi thẳng lên tầng bốn, bế bé A Nguyên đang say giấc nồng về nhà. Sau đó, cô lấy váy ngủ vào phòng tắm gột rửa mệt mỏi.

Bước ra khỏi phòng tắm, cô ngồi xuống cạnh giường, nhấn số gọi cho Nguyên Mộ.

Lúc này đã gần mười giờ đêm. Nguyên Mộ nằm trên giường trằn trọc mãi không ngủ được, vừa nghe tiếng điện thoại rung lên, anh liền chộp lấy ngay lập tức.

Để không làm ông nội đang nằm bên cạnh thức giấc, anh rón rén bước ra ngoài đại sảnh mới nhấn nút nghe.

“Alo, Tiểu Từ, em mới về à?” Nguyên Mộ khẽ hỏi. Anh vẫn nhớ tối nay cô có hẹn gặp mặt người đại diện.

“Ừm, em vừa về tắm rửa xong là gọi cho anh ngay đây. Sao thế, mấy ngày không gặp nên thấy nhớ em rồi đúng không?”

Sở Từ cười tinh nghịch trêu chọc. Mấy ngày nay hai người chỉ mải mê nhắn tin qua lại, đây là lần đầu tiên họ thực sự nghe thấy giọng nói của nhau qua điện thoại.

Nghe giọng điệu lém lỉnh của Sở Từ vang lên bên tai, Nguyên Mộ bất giác mỉm cười.

Mấy ngày không gặp, hình bóng cô cứ vương vấn trong tâm trí anh, khiến anh chỉ mong đến lúc được nghe giọng nói ấy.

"Sao anh im lặng thế?" Thấy đầu dây bên kia không có tiếng động, Sở Từ thắc mắc hỏi.

Nguyên Mộ giật mình, vội vàng kéo lại mớ suy nghĩ miên man. Anh hắng giọng, cố giữ tông giọng bình tĩnh nhưng vẫn không giấu nổi vẻ ngượng ngùng: “À, không có gì đâu... Thật ra là... anh nhớ em.”

Vốn dĩ Nguyên Mộ là người sống nội tâm, chẳng mấy khi bộc lộ cảm xúc ra ngoài. Việc anh có thể thẳng thắn nói ra ba chữ "Anh nhớ em" đã là một sự tiến bộ vượt bậc, khiến Sở Từ ở đầu dây bên kia không nhịn được mà bật cười đầy hạnh phúc.

Để che giấu sự bối rối, Nguyên Mộ bất động thanh sắc đánh trống lảng sang chuyện khác: “Hôm nay em gặp người đại diện thế nào rồi? Chị ấy có dễ gần không?”

Nghe đến đây, Sở Từ lập tức ngồi bật dậy, hào hứng kể: “Em đang định nói với anh đây! Hôm nay em đã gặp chị Khuất Văn rồi. Trước đó cứ lo chị ấy sẽ khó tính, nhưng gặp rồi mới thấy chị ấy dịu dàng lắm, cứ như một người chị cả vậy.”

Cô dừng một chút rồi tiếp tục: “Em cũng đã thú thật với chị ấy chuyện mình có bạn trai rồi. Chị ấy không phản đối gì cả, chỉ dặn em là trước khi vào đại học thì đừng để chuyện này bị lộ ra ngoài thôi.”

Nguyên Mộ hơi ngạc nhiên, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả: “Em... đã nói chuyện của chúng mình cho chị ấy biết rồi sao?”

Anh biết rõ rất nhiều công ty giải trí cấm nghệ sĩ yêu đương. Mấy ngày nay, sâu trong lòng anh vẫn luôn thấp thỏm lo âu, sợ rằng vì sự nghiệp mà Sở Từ sẽ lựa chọn chia tay.

Nhưng giờ đây, mọi lo lắng ấy dường như đã tan biến hoàn toàn. Sự thẳng thắn của Sở Từ với người đại diện chính là minh chứng rõ nhất cho vị trí của anh trong lòng cô.

"Vâng, chị ấy bảo hồi cấp ba chị ấy cũng yêu sớm, thế là em thuận thế khai luôn là mình đã có bạn trai." Giọng Sở Từ có chút đắc ý, thấp thoáng ý vị như đang chờ được khen ngợi.

“Chỉ là phải để Nguyên tiên sinh đây chịu thiệt thòi một chút rồi, tạm thời cứ làm ”người tình trong bóng tối" của em nhé." Nói đoạn, chính cô cũng không nhịn được mà bật cười.

Kết quả này vốn dĩ đã rất tốt, cô cũng không định rêu rao chuyện tình cảm khắp nơi khi còn đang đi học, chỉ là sau này những buổi hẹn hò của cả hai sẽ cần phải kín đáo hơn một chút thôi.

"Như vậy là tốt lắm rồi, sau này chúng mình cẩn thận hơn một chút là được." Giọng Nguyên Mộ nghe rõ vẻ nhẹ nhõm.

Cảm giác trong những kế hoạch tương lai của Sở Từ luôn có sự hiện diện của mình giống như một viên thuốc an thần liều cao, giúp anh trút bỏ được gánh nặng đè nén trong lòng bấy lâu.

“Đúng rồi, chị Văn còn bảo sẽ tìm cho em một trợ lý nữa cơ, chị ấy còn hỏi em có đề cử ai không. Anh biết không, cảm giác lúc đó khác biệt hoàn toàn luôn ấy. Trước đây em chưa bao giờ dám nghĩ mình lại có người hỗ trợ riêng như vậy.”

Đến lúc này, Sở Từ mới thực sự cảm nhận được rõ rệt rằng bản thân đang bước đi trên một con đường hoàn toàn mới, rực rỡ và khác biệt hẳn so với trước kia.

Nghĩ lại cũng thật nực cười, ba của cô, Sở Hoài Đức lăn lộn trong nghề bao năm nay mà đến giờ vẫn chưa có lấy một người trợ lý riêng.

Nghe đến đây, Nguyên Mộ có chút kích động, anh dồn dập hỏi: “Em muốn thuê trợ lý sao? Có thể tự mình chọn người không? Có yêu cầu là nam hay nữ không?”

"Vâng, lúc ở đoàn phim em thấy trợ lý của mọi người cũng đủ cả nam lẫn nữ, chắc là không có yêu cầu khắt khe về giới tính đâu. Nhưng em vẫn chưa tìm được ai thích hợp nên định để chị Văn tự sắp xếp." Sở Từ đáp lời, trong lòng thầm thắc mắc không hiểu sao Nguyên Mộ lại có vẻ sốt sắng đến thế.

“Anh có một người muốn đề cử. Cậu ấy là nam, là một người bạn rất tốt của anh, nhân phẩm cực kỳ đảm bảo. Em có thể cho cậu ấy thử việc được không?”

Sợ cô khó xử, anh vội vàng bổ sung: “Đương nhiên, nếu em cảm thấy không tiện thì cứ bỏ qua nhé.”

Dù rất muốn giúp đỡ Nguyên Cảnh, nhưng đối với Nguyên Mộ, Sở Từ vẫn luôn là ưu tiên hàng đầu.

Sở Từ thực chất không quá khắt khe, vì thuê ai thì cũng cần thời gian để thích nghi và làm quen với công việc.

Thế nhưng cô chợt nảy ra một suy đoán, người mà Nguyên Mộ nhắc tới, chẳng lẽ cũng là người ở Yên Thôn sao?

“Anh nói thử xem là ai nào? Có phải người ở Yên Thôn không? Nếu đúng thế thì biết đâu em còn quen mặt đấy.”

“Được rồi, để em bàn bạc lại với chị Văn một tiếng.”

Sở Từ mải mê tập trung vào cuộc điện thoại mà không hề hay biết bé A Nguyên trên giường đã tỉnh giấc từ lúc nào.

Cậu nhóc buồn đi vệ sinh, vừa mở mắt ra đã thấy mẹ đang mải miết trò chuyện.

A Nguyên lẫm chẫm bò lại gần, áp sát vào chiếc điện thoại. Giọng nói trầm thấp mơ hồ phát ra từ đầu dây bên kia nghe sao mà thân thuộc quá đỗi.

Như sực nhớ ra điều gì, cậu bé phấn khích leo lên lưng Sở Từ, ghé sát vào điện thoại và dõng dạc gọi một tiếng đầy vang dội: “Ba ba!”

Sở Từ bị dọa cho giật bắn mình, còn chưa kịp phản ứng thì đứa nhỏ này đã bám riết lấy chiếc điện thoại, liên tục gọi "Ba ba" không ngớt.

Cô vội vàng đứng bật dậy. Thấy mẹ không cho mình nghe máy, A Nguyên càng được đà náo loạn hơn.

Chẳng cần biết đầu dây bên kia có nghe thấy hay không, cậu nhóc gào to hết mức có thể: “Ba ba ơi, con là Nguyên Dã đây! Bao giờ ba mới về thế ạ? Ba ba, ba ba ơi!”

Sở Từ cảm giác như mình sắp phát điên đến nơi. Cô cuống cuồng lấy tay che chặt ống nghe, lùi ra xa khỏi giường, mặc kệ phản ứng của người ở đầu dây bên kia mà quát khẽ để ngăn cậu con trai lại.

"A Nguyên, không phải ba ba đâu, con không được gọi lung tung!" Sở Từ nghiêm mặt, cố tỏ ra vẻ nghiêm túc để trấn áp nhóc con.

Ngặt nỗi A Nguyên chẳng thèm phối hợp. Đã lâu lắm rồi cậu bé không được gặp ba, thế mà mẹ vừa không cho nói chuyện lại còn gạt mình đó không phải là ba. Cậu nhóc bắt đầu dỗi, khuôn mặt nhỏ nhắn phụng phịu đầy ấm ức.

Thế là hình ảnh cậu bé ngoan ngoãn thường ngày biến mất sạch sành sanh, khuôn mặt nhỏ nhắn của A Nguyên nhăn lại, rồi òa lên khóc nức nở đầy ấm ức.

Sở Từ cảm thấy đầu mình muốn nổ tung. Cô vội mở cửa bước ra phòng khách, đưa điện thoại lên tai, nhận ra Nguyên Mộ vẫn chưa gác máy.

“Alo, Nguyên Mộ, bên em đang có chút việc bận, mình cúp máy nhé, mai em gọi lại cho anh sau.”

Ở đầu dây bên kia, Nguyên Mộ đã nghe thấy tiếng trẻ con gọi "ba ba", loáng thoáng còn nghe nhóc tì đó tự xưng là Nguyên Dã.

Anh vốn định mở lời hỏi thăm, nhưng nghe giọng Sở Từ có vẻ đang vội, anh cũng không nỡ gặng hỏi thêm: “Được rồi, vậy mai mình nói chuyện tiếp. Em ngủ ngon nhé, nghỉ ngơi sớm đi.”

“Ngủ ngon nhé.”

Sở Từ vừa dứt lời là cúp máy ngay lập tức, vội vàng chạy vào phòng dỗ dành "vị đại gia nhỏ" kia.

A Nguyên lúc này khóc đến mức nấc cụt, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn lem nhem nước mắt của con, trái tim cô thắt lại vì xót xa.

“Ngoan nào, mẹ thương, không khóc nữa nhé. Mẹ bế con nào.”

Cô dịu dàng bế bổng A Nguyên vào lòng, vừa ôm chặt vừa khẽ đung đưa, bàn tay nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt còn vương trên má và không ngừng đặt những nụ hôn vỗ về lên khuôn mặt nhỏ của cậu bé.

Bé A Nguyên khóc nức nở đến mức không nén lại được, vừa nấc cụt vừa đứt quãng lên án mẹ: "Mẹ... hức... mẹ không cho con nói chuyện với ba ba... Con đã lâu lắm rồi... hức... không được gặp ba rồi mà..."

Nói đến đây, nỗi tủi thân lại dâng trào, tiếng khóc của cậu nhóc lại lớn dần lên.

Sở Từ phải dỗ dành hết lời, kiên nhẫn bế bồng một lúc lâu mới khiến "ông cụ non" này bình tĩnh trở lại.

Trong khi đó, Nguyên Mộ sau khi cúp máy liền nhìn đồng hồ, thấy đã gần 11 giờ đêm. Bên ngoài trời tối đen như mực, chẳng chút ánh sáng, cơn gió lùa qua mang theo cái lạnh buốt giá khiến anh vội vàng bước vào nhà, cài chặt then cửa.

Nằm trở lại trên giường, chẳng hiểu sao trong đầu anh cứ quẩn quanh tiếng gọi "ba ba" lúc nãy. Anh biết rõ ba mẹ Sở Từ đã ly hôn và không sống cùng cô.

Anh thầm nghĩ: Chắc là đứa nhỏ nào đó bên nhà họ hàng thôi, lại còn trùng hợp mang họ Nguyên nữa chứ, thật đúng là khéo quá.

Còn về tiếng gọi "ba ba" kia, có lẽ chỉ là một đứa trẻ gọi nhầm trong lúc quấy khóc mà thôi.

Nguyên Mộ dự định ngày mốt sẽ quay về Thanh Thành, vì thế anh tự nhủ ngày mai phải tìm cách thuyết phục ông nội cùng đi với mình.

Sau khi vất vả dỗ dành con trai đi ngủ thì trời cũng đã về khuya. Sở Từ phân vân không biết Khuất Văn đã ngủ chưa nên không dám gọi điện trực tiếp, thay vào đó cô chọn cách nhắn tin trước.

“Chị Văn ơi, em có một người anh muốn ứng tuyển làm trợ lý cho em, chị xem có được không ạ? Nếu thấy không phù hợp thì chị cứ bảo em nhé ạ.”

Tin nhắn vừa gửi đi chưa đầy hai phút, điện thoại của Khuất Văn đã gọi đến ngay lập tức.

Chị hỏi kỹ về tình hình cơ bản của ứng viên, Sở Từ liền thuật lại những gì Nguyên Mộ đã giới thiệu. Sau khi nghe xong, Khuất Văn cho biết cơ hội là có, nhưng chị cần phải gặp mặt trực tiếp để kiểm tra.

Trong giới giải trí, không ít scandal của nghệ sĩ thực chất đều do chính trợ lý tuồn ra ngoài. Vì vậy, tiêu chí chọn trợ lý quan trọng nhất là nhân phẩm tốt, chịu khó và ham học hỏi; còn việc có kinh nghiệm hay không trái lại không quá khắt khe.

Nếu tìm được một người trợ lý đắc lực cho Sở Từ, công việc của Khuất Văn cũng sẽ nhẹ gánh đi phần nào.

Khuất Văn dự định hai ngày tới sẽ quay về Kinh Thị, thế nên Nguyên Cảnh bắt buộc phải tranh thủ đến Thanh Thành một chuyến ngay trong thời gian này.

Sở Từ nhắn tin thông báo tình hình cho Nguyên Mộ. Đầu dây bên kia, anh nhanh chóng hồi âm: “Được, để anh sắp xếp.”