Bình Sữa Nhỏ Xuyên Đến Năm Cấp Ba Của Tôi

Tác giả: Nguyễn Văn A

Chương 28

(Cập nhật lúc: 12:55 31/01/2026)

Lượn lờ một hồi, Nguyên Mộ vẫn trắng tay, chẳng mặn mà gì với mấy món đồ lưu niệm.

Ngược lại, đám Vương Xán lại hào hứng gom về cả đống đồ thủ công mỹ nghệ. Đó là những mô hình nhà nhỏ, ghế băng tí hon được đan tỉ mỉ từ tre và cỏ, thậm chí còn chẳng lớn bằng lòng bàn tay, trông vừa mộc mạc lại vừa có chút phong nhã.

Nhìn Vương Xán cứ hớn hở khoe khoang bộ đồ chơi nhỏ trên tay, lòng Nguyên Mộ chợt xao động.

Anh lẳng lặng quay lại sạp hàng lúc nãy, chọn mua một bộ nhà nhỏ có xích đu kèm theo chiếc vòng gỗ xinh xắn.

Trong đầu anh lúc này chỉ thầm nghĩ: Có lẽ, Sở Từ sẽ thích những món quà nhỏ nhắn này.

Từ thôn ra đến trấn mất chừng bốn mươi, năm mươi phút đi bộ.

Tầm 5 giờ chiều, hội chùa cũng vãn, những người bày sạp bán hàng hầu hết là dân quanh vùng nên dòng người bắt đầu tản ra, đổ về khắp các ngả đường. Nhóm của Nguyên Mộ cũng hòa vào dòng người đang lục tục kéo nhau về hướng Yên Thôn.

Trên con lộ chính, từng tốp người túm năm tụm ba vừa đi vừa tán gẫu.

Thi thoảng, một chiếc motor phóng vụt qua, để lại tiếng động cơ gầm rú vang tai. Hai bên đường là những cánh đồng trải dài tít tắp, trên cao điểm xuyết vài dải mây lững lờ.

Cảnh sắc ấy khiến lòng người thư thái, cứ ngỡ như thời gian đang ngưng đọng lại trong khoảnh khắc yên bình này.

Khương Phỉ Vũ vốn định sóng bước cùng Nguyên Mộ, nhưng cứ bị Tôn Diệu bám theo hỏi han đủ thứ, thành ra mấy người họ cứ bị tụt lại phía sau. Cuối cùng, Nguyên Mộ lại là người đi tiên phong cùng mấy cậu thanh niên trong thôn.

Ánh mắt Khương Phỉ Vũ khẽ dao động như đang toan tính điều gì, cô chợt lên tiếng: “Mấy món đồ thủ công này mọi người mua làm kỷ niệm à? Tôn Diệu, tôi thấy cậu mua cả vòng tay với nhẫn, định tặng bạn gái sao?”

Tôn Diệu sợ cô hiểu lầm nên cuống cuồng xua tay: "Bạn gái nào ở đây, tôi mua cho mẹ với em gái thôi."

Nói đoạn, cậu ta lấy lòng bằng cách hỏi dò: “Tôi mua hơi dư, giữ nhiều cũng chẳng để làm gì, nếu cậu không chê thì tôi tặng cậu chiếc vòng tay này nhé?”

Khương Phỉ Vũ mỉm cười từ chối, đôi mắt sáng lấp lánh lộ rõ chiếc má lúm đồng tiền duyên dáng: “Thôi khỏi, nhà tôi thiếu gì mấy thứ này, cậu cứ giữ lấy đi.”

Nghe vậy, Tôn Diệu chỉ biết "ờ" một tiếng đầy thất vọng.

Khương Phỉ Vũ lại quay sang nhìn Sở Việt và Vương Xán: “Hai cậu cũng mua cho người nhà à? Chẳng lẽ cả hội không ai có bạn gái sao? Dân thành phố mấy cậu đúng là khác thật đấy, chứ trường tôi học sinh yêu sớm đầy ra.”

Sở Việt và Vương Xán liếc nhau một cái, thầm cảm thấy hướng câu chuyện này có gì đó... sai sai.

“Trong đám này chỉ có mỗi tên Vương Xán là thoát kiếp FA thôi.” Tôn Diệu lườm Vương Xán một cái cháy mặt, rồi ai oán đáp lời Khương Phỉ Vũ.

Vương Xán nhún vai, bày ra vẻ mặt đắc ý cực kỳ ăn đòn để chọc tức Tôn Diệu: “Thì tại mị lực của tôi lớn quá mà, Trần Kỳ cứ thích tôi đấy thôi. Chẳng bù cho cái đồ đáng thương như cậu, đến giờ vẫn chẳng có ma nào thèm theo đuổi. Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, nếu cậu mà đẹp trai được như Nguyên Mộ thì đảm bảo người xếp hàng chờ cậu dài cả cây số.”

Thực ra Tôn Diệu trông cũng chẳng đến nỗi nào, cậu ta cao ráo, ngũ quan đoan chính, nhìn rất ra dáng một chàng trai năng động.

“Nhiều người theo đuổi Nguyên Mộ lắm hả? Hồi cấp hai cậu ấy đã rất nổi tiếng với đám con gái rồi.”Khương Phỉ Vũ vờ như vô tình hỏi dò.

“Cậu ta là nam thần khối mười, lại còn là học thần của trường nữa, người thích đương nhiên là đếm không xuể.” Sở Việt lên tiếng. Cậu đã nhìn thấu tòng quân của cô nàng này rồi, lòng vòng mãi hóa ra là để nghe ngóng tin tức về Nguyên Mộ.

"Nhưng mà hình như cậu ấy có người trong mộng rồi, vừa nãy chẳng phải còn lộn lại mua cái vòng gỗ đó sao? Chắc mẩm là để tặng cho người ta rồi." Vương Xán tiếp lời Sở Việt.

Cậu chẳng muốn hội anh em mình vướng vào mấy cái kịch bản tình tay ba cẩu huyết kiểu "anh yêu cô ấy, cô ấy yêu hắn" chút nào, nghĩ thôi đã thấy nản.

“Có điều Nguyên Mộ vẫn chưa tán đổ người ta đâu. Chậc, tôi nói này Sở...” Tôn Diệu đang nói dở thì bỗng ôm chân kêu oai oái: “Á! Cái thằng này, sao tự nhiên giẫm vào chân tôi hả Vương Xán?”

“Ấy, sơ ý thôi, nãy tôi không để ý.” Vương Xán cười hề hề xin lỗi.

Thấy sắc mặt Khương Phỉ Vũ đã bắt đầu khó coi, đôi mắt thẫn thờ dán chặt vào bóng lưng Nguyên Mộ phía trước, đôi môi mím chặt, Sở Việt vội vàng lên tiếng phá tan bầu không khí: “Đi nhanh thôi, về còn phải thu dọn đồ đạc nữa. Sáng mai 5 giờ xe chạy rồi, tầm hơn 4 giờ là phải dậy, đừng lề mề ở đây, Nguyên Mộ đi xa lắm rồi kìa.”

Cả nhóm bắt đầu rảo bước nhanh hơn. Khương Phỉ Vũ chỉ thất thần trong thoáng chốc đã lấy lại bình tĩnh, cố gượng cười bắt chuyện với mọi người. Cả hội vừa đi vừa tán gẫu, trước sau chân đã về tới cổng nhà.

Vừa về đến nhà mình, Khương Phỉ Vũ lập tức vào phòng khóa trái cửa, đến cả cơm tối cũng chẳng buồn ăn. Nhìn cánh cửa đóng chặt, Khương Lập Nghiệp chỉ biết thở dài bất lực.

Trong khi đó, Nguyên Mộ và Nguyên Cảnh đã bàn bạc xong xuôi việc cho gia đình Nguyên Mộng Ca thầu lại ruộng đất của nhà mình.

Vì là chỗ họ hàng với Nguyên Cảnh nên hai bên thường xuyên qua lại, nhân phẩm của nhà họ khiến anh hoàn toàn yên tâm giao phó.

Buổi tối, cả hội bắt đầu thu dọn hành lý. Đám Vương Xán thì đơn giản, chẳng có gì nhiều để sắp xếp, nhưng Nguyên Mộ thì lại là một câu chuyện khác.

Ông nội Nguyên nghĩ chuyến này đi dài ngày, có khi phải đến Tết mới về, nên ông bảo anh gom hết nông sản trong nhà lại: từ bột mì tự xay, bắp ngô, khoai tây dưới đất đến đậu que khô, rồi cả giấm hồng nhà làm, dầu cải nguyên chất, đến mấy cái màn thầu ăn dở cũng bắt gói lại hết.

Ông lẩm nhẩm bảo đồ thành phố đắt đỏ, mang được gì cứ mang, ít nhất cũng đỡ được tiền chợ một thời gian. Kết quả là Nguyên Mộ phải xoay xở với mấy cái bao tải dứa căng phồng, cái nào cái nấy nặng trịch.

Vương Xán đứng bên cạnh nhìn mà mắt chữ O mồm chữ A: “Nguyên Mộ, bộ cậu tính dọn sạch sành sanh cái nhà này đi luôn đấy à? Nhiều đồ thế này thì tha lôi kiểu gì cho hết?”

Nguyên Mộ vừa dùng dây thừng thắt chặt miệng bao, vừa dặn dò: “Sáng mai mấy cậu giúp tôi khênh đống này lên xe nhé. Tới bến xe Thanh Thành tôi sẽ gọi xe chở về, lúc đó mấy cậu cứ việc về thẳng nhà, có Nguyên Cảnh đi cùng tôi là được rồi.”

"Hai người liệu có ổn không đấy?" Sở Việt lo lắng hỏi lại.

“Có gì mà không ổn, xe chở đến tận nơi chứ có phải mình tự vác bộ đâu, yên tâm đi.”

Thu xếp xong xuôi hành lý thì cũng đã 9 giờ tối. Vì sáng mai phải dậy sớm nên cả hội nhanh chóng vệ sinh cá nhân rồi đi ngủ sớm để giữ sức.

Nguyên Mộ nằm trên giường nhắn tin báo cho Sở Từ biết sáng mai anh sẽ về lại Thanh Thành.

Nhìn thấy tin nhắn của Nguyên Mộ, Sở Từ không kìm được mà nhảy cẫng lên. Rõ ràng mới xa nhau vài ngày, nhưng cô lại có cảm giác như đã trôi qua mấy năm trời, đúng là cái cảm giác "một ngày không gặp như cách ba thu" mà.

Cô nhớ ra ngày mai ông nội của Nguyên Mộ cũng đi cùng, nên vội vàng nhắn lại: “Chị Văn đã sắp xếp xe và tài xế riêng cho em rồi, bảo là từ giờ sẽ đi theo em luôn. Ngày mai hành lý của anh có nhiều không? Nếu không thì để em bảo tài xế đến nhà ga đón anh nhé.”

Nguyên Mộ nhận được tin nhắn thì hơi chần chừ: “Có tiện không?”

“Có gì mà không tiện. Anh còn đi cùng với trợ lý của em mà, đây cũng coi như là việc công đàng hoàng mà lo gì. Anh đại khái mấy giờ đến Thành Bắc? Em sẽ bảo chú Trần qua đón, lát em gửi số xe và điện thoại của chú ấy cho anh.”

Nguyên Mộ gật đầu đồng ý, anh chẳng muốn khách sáo quá mức với Sở Từ. Anh đã xác định tiến tới mối quan hệ nghiêm túc để kết hôn, nên thấy cô quan tâm, lo nghĩ cho mình như vậy, anh vui còn không kịp.

Sáng sớm hôm sau, trời đất còn chìm trong màn đêm đen kịt nhưng nhà họ Nguyên đã đèn đuốc sáng trưng.

Nguyên Cảnh có mặt từ lúc 4 giờ rưỡi, còn ông nội Nguyên thì lui cụi dưới bếp luộc sẵn mấy quả trứng gà, bắt bọn trẻ mang theo ăn dọc đường cho đỡ đói.

Đợt nghỉ hè này khách lên Thanh Thành không quá đông, lại thêm Yên Thôn là điểm khởi đầu nên cả nhóm khá thoải mái.

Mấy thanh niên hợp sức tống hết đống hành lý cồng kềnh vào khoang chứa đồ dưới gầm xe buýt. Lúc lên xe, trong khoang chỉ có vài người bọn họ.

Chiếc xe lảo đảo chuyển bánh, vừa đi vừa bấm còi vang dội dọc đường. Cứ đi một đoạn xe lại dừng đón khách, chẳng mấy chốc không gian đã tràn ngập tiếng cười nói ồn ã với đủ loại giọng địa phương pha tạp.

Vốn dĩ đêm qua thiếu ngủ, nên dù trong xe có náo nhiệt đến mấy cũng chẳng hề ảnh hưởng đến giấc nồng của mấy cậu trai.

Cả hội cứ thế đánh một giấc ngon lành cho tới tận lúc xe vào đến Thanh Thành.

Vừa ra khỏi dòng người tấp nập tại bến xe Thành Bắc, cả hội liền chia tay nhau tại đây. Trước đó, ông nội Nguyên đã tự tay nhét đầy nông sản vào hành lý của từng đứa, nên lúc này cụ cũng chẳng dặn dò gì thêm, chỉ bảo bọn trẻ trên đường về nhớ chú ý an toàn.

Nguyên Mộ dẫn ông nội và Nguyên Cảnh đi tìm xe của chú Trần. Chiếc xe bon bon chạy về hướng đường vành đai hai, do đã qua giờ cao điểm nên chưa đầy nửa tiếng sau, cả nhà đã có mặt tại khu tập thể dành cho người nhà của Cục Đường sắt.

Xe vừa đỗ dưới chân cầu thang, chú Trần đã nhanh tay mở cốp, vác ngay một bao tải dứa lên vai rồi thoăn thoắt đi thẳng lên lầu.

Nguyên Mộ ngăn không kịp đành để chú giúp một tay, anh và Nguyên Cảnh cũng mỗi người một bao hành lý vác theo sau.

Anh dặn ông nội Nguyên cứ đứng dưới chân lầu trông xe, để mấy thanh niên dọn đồ lên trước cho rảnh tay.

Đúng là "oan gia ngõ hẹp", hay nói đúng hơn là cái duyên kỳ ngộ. Bà Vương vốn có một bà bạn già sống ngay trong khu tập thể Cục Đường sắt này, hôm nay rảnh rỗi nên bà dắt theo A Nguyên tản bộ sang chơi.

Vừa hay đi ngang qua dãy nhà này, A Nguyên nhìn thấy chiếc xe đang đỗ dưới sân liền thích thú tuột khỏi tay bà nội, chạy tót đến bên xe. Cậu bé vừa đưa đôi tay nhỏ xíu sờ tới sờ lui vào thân xe, vừa bập bẹ reo lên: “Xe xe, xe xe!”