Cậu nhóc có dáng người mũm mĩm, mặc áo phông và quần đùi nhỏ nhắn. Khuôn mặt tròn trịa nhưng đường nét vẫn rõ ràng, trông rất đáng yêu.
“Bà ơi, xe!” Cậu nhóc phấn khích nhảy lên. Vừa rồi cậu thấy một bạn nhỏ cùng cỡ mình đi qua trên chiếc ô tô đồ chơi và nhớ ra mình cũng từng có một chiếc do bố mua cho, nhưng giờ không biết ở đâu nữa.
Thấy chiếc xe lớn đỗ bên đường trông giống hệt xe của ba ngày trước, A Nguyên háo hức muốn trèo lên ngồi thử ngay.
Cậu bé vốn đã quen với việc được ba chở đi khắp nơi, nên giờ thấy "người quen" là không kìm lòng được.
Bà Vương bắt đầu cảm thấy đau đầu. Dạo gần đây A Nguyên càng lúc càng khó bảo, đã muốn cái gì là phải làm cho bằng được, nếu không sẽ dùng chiêu “ăn vạ hòa bình”, không khóc cũng chẳng nháo, cứ lỳ ra đó khiến bà chẳng biết phải làm sao.
Mắt ông nội Nguyên vốn đã tèm nhèm, đợi đến khi A Nguyên tiến sát lại gần xe ông mới nhìn rõ. Ông không kìm lòng được mà bước tới vài bước, đôi mắt dán chặt vào khuôn mặt nhỏ nhắn của đứa trẻ.
Trong lòng ông dậy lên một cơn sóng kinh ngạc: Quá giống! Đứa nhỏ này giống hệt Nguyên Mộ ngày còn bé, chỉ có điều Nguyên Mộ hồi đó gầy hơn, còn nhóc này thì bụ bẫm hơn hẳn.
Những lúc Nguyên Mộ không ở bên cạnh, vì quá nhớ cháu nên ông thường xuyên lôi tập ảnh cũ ra xem.
Từ lúc nó mới lọt lòng, lên một, lên hai cho đến tận tấm ảnh tốt nghiệp cấp hai, từng đường nét trên khuôn mặt Nguyên Mộ qua các thời kỳ ông đều khắc ghi rõ mười mươi.
Dù vậy, ông cũng chẳng suy nghĩ sâu xa, chỉ tặc lưỡi cho là người giống người. Thế nhưng, trong lòng ông vẫn trào dâng một niềm yêu thích kỳ lạ dành cho đứa nhỏ này.
Về phần A Nguyên, thấy lão gia gia đứng bên xe cứ nhìn mình chăm chú, cậu bé chẳng hề tỏ ra sợ hãi.
Đôi mắt cậu nhóc láu lỉnh xoay tròn, thấy bà nội có vẻ đang "phớt lờ" yêu cầu của mình, cậu liền quay sang nở nụ cười nịnh nọt với ông cụ: "Ông ơi, cháu ngồi thử xe của nhà ông một tí tẹo được không ạ? Chỉ một tí thôi ạ." Vừa nói, cậu bé vừa dùng ngón tay út bé xíu ra bộ khoa chân múa tay minh họa.
Bà Vương sải bước tiến lên phía trước, vội vàng ngăn lại: “Chào ông, ông đừng có chiều theo ý nó, thằng bé này chỉ đang mè nheo thôi. Tôi thấy ông cũng đang bận rộn nhiều việc, nhà tôi không dám làm phiền thêm đâu.”
"A Nguyên, đi với bà nào. Đợi tối chú Vương về, bà bảo chú chở hai bà cháu mình đi bằng xe hơi luôn, chịu không?"
Bà Vương vừa dỗ dành vừa kéo tay nhóc nhỏ. Ông nội Nguyên đứng bên cạnh, dù chẳng đành lòng nhưng cũng khó mà lên tiếng ngăn cản.
Nhưng nhóc A Nguyên thì bướng hơn người ta tưởng. Thằng bé đứng im như phỗng, nhất quyết không chịu nhích nửa bước. Nó chẳng muốn chờ đến tối mịt đâu.
“Á! Cái đầu tôi!” Bỗng dưng, một tiếng kêu thảm thiết vang lên ngay cửa khu chung cư.
Nguyên Mộ đứng bên cạnh bật cười đầy châm chọc: “Đi đứng cái kiểu gì đấy? Mắt để dưới gót chân à?”
Đúng là cái tên "đầu gỗ" Nguyên Cảnh, bao nhiêu tuổi đầu rồi mà đi đường vẫn có thể tông thẳng vào tường cho được.
Ba người vừa bước ra khỏi lối thang lầu để tiếp tục dọn đồ thì Nguyên Mộ khựng lại.
Thấy cạnh ông nội mình là một bà lão lạ mặt và một đứa nhóc tì, anh đang định tiến lại chào hỏi thì tim suýt rụng ra ngoài.
“Ba ba!”
Một tiếng gọi giòn giã vang lên. Đứa nhỏ kia cứ như lên cơn phấn khích, lao vút tới như một mũi tên, ôm chặt lấy chân Nguyên Mộ rồi sống chết đòi leo lên người anh cho bằng được.
Nguyên Mộ sợ đứa bé bị ngã, theo phản xạ vươn tay đỡ lấy cái mông nhỏ rồi bế hẳn lên.
Hành động này lại càng tạo cơ hội cho A Nguyên làm loạn, thằng bé túm lấy tai anh, áp sát khuôn mặt nhỏ vào mặt anh, “chụt” một cái thật kêu, còn ngọt ngào gọi một tiếng: “Ba ba.”
Những người xung quanh đều sững sờ. Ông nội Nguyên càng không dám tin vào mắt mình, nếu không phải Nguyên Mộ mới mười bảy tuổi, e rằng ông đã thật sự cho rằng đây là chắt của mình.
“Cậu có con từ bao giờ mà lớn thế này rồi hả, Nguyên Mộ?” Nguyên Cảnh bật cười trêu chọc. Anh chỉ nghĩ đứa bé nhận nhầm người, nhưng ngay cả cha ruột của mình còn có thể nhận sai, vậy thì cũng đúng là… bó tay thật.
“A Nguyên, xuống đi, đừng quậy nữa.” Bà Vương cho rằng thằng bé cố tình, chỉ vì muốn được ngồi xe người ta, nhưng có ai lại vừa túm người ta vừa gọi ba ba như vậy đâu chứ.
Nguyên Mộ cố nén cảm giác dính dính trên mặt, hạ giọng nói nhẹ nhàng: “Nhóc con, anh thật sự không phải ba của em. Em xuống trước được không? Em nhìn kìa, bà của em đang gọi đó.”
Thấy Nguyên Mộ chối bỏ mình, nhóc A Nguyên như nổ tung vì uất ức.
Đã bao lâu rồi nó không được gặp ba, vậy mà ba chẳng những không nhớ nó, lại còn định "quỵt" luôn cả hai mẹ con hay sao?
Thế là nước mắt nhóc con rơi lã chã như mưa. Lần này A Nguyên khóc thật, uất ức đến mức cái cổ nhỏ đỏ bừng lên, vừa khóc vừa nấc cụt liên hồi.
Bà Vương hốt hoảng vì chưa bao giờ thấy cháu mình khóc thảm thiết đến thế, định vươn tay bế nhóc qua dỗ dành.
Nhưng A Nguyên cứ như keo dán sắt, hai tay siết chặt lấy cổ Nguyên Mộ không buông, nước mắt cứ thế thấm đẫm cả vạt áo anh.
Đúng lúc đó, trái tim Nguyên Mộ bỗng thắt lại một cái đầy đau đớn. Một mảnh ký ức mờ nhạt nào đó lướt qua tâm trí, khiến bàn tay anh vô thức vỗ nhẹ lên lưng đứa trẻ theo bản năng, một động tác quen thuộc tựa như anh đã từng làm hàng nghìn lần trước đó.
"Ngoan nào, không khóc nữa nhé, ngoan nhé..." Nguyên Mộ vừa dịu dàng dỗ dành, vừa nhẹ nhàng vuốt ve lưng và sau gáy đứa nhỏ. Dưới sự vỗ về ấy, tiếng khóc của A Nguyên mới bắt đầu nhỏ dần rồi lịm hẳn.
“Không ngờ Nguyên Mộ dỗ trẻ con cũng ‘ra gì và này nọ’ phết nhỉ?" Nguyên Cảnh đứng bên cạnh thì thầm to nhỏ với ông nội Nguyên.
Ông nội chỉ gật đầu mà không đáp lời, lòng vẫn còn chưa hết xót xa khi thấy đứa bé khóc đến đỏ cả người như lúc nãy.
Thấy A Nguyên đã nín, bà Vương định đưa tay bế nhóc về. Ngặt nỗi, cứ hễ bà vừa chạm vào người là nhóc con lại bắt đầu mếu máo muốn khóc to hơn.
Tình thế bỗng chốc trở nên tréo ngoe, khiến cả nhóm cứ thế đứng chôn chân tại chỗ.
Chú Trần đứng bên cạnh chẳng hiểu mô tê gì, thấy thời gian gấp gáp liền lên tiếng giục: “Tiểu Cảnh, hay là hai chú cháu mình cứ dọn đồ lên trước đi, lát nữa mấy người bọn họ thong thả tính sau.”
Nguyên Cảnh đành lủi thủi theo chú Trần tiếp tục công việc khuân vác. Cho đến khi kiện đồ cuối cùng được đưa lên nhà, nhóc A Nguyên vẫn nhất quyết "mọc rễ" trên người Nguyên Mộ không chịu buông.
Chẳng còn cách nào khác, Nguyên Mộ đành phải bế xệ nệ cả cái đuôi nhỏ ấy lên lầu, bà Vương cũng lật đật theo sau.
Trong lúc đó, Sở Từ hoàn toàn không hay biết cậu con trai quý tử của mình đã thực hiện xong màn "nòng nọc nhỏ tìm cha" thành công rực rỡ.
Hôm nay, Khuất Văn ngỏ ý muốn gặp mặt bạn trai cô. Nhân tiện có Nguyên Cảnh cũng ở đây, Sở Từ định bụng cho đôi bên gặp gỡ một thể, nếu thấy ổn sẽ tính chuyện sắp xếp cho anh vào đợt huấn luyện nhập chức.
Cô tính toán chiều nay sẽ gọi điện bàn bạc với Nguyên Mộ, ngay cả phòng ở khách sạn cũng đã được Khuất Văn đặt sẵn sàng.
Khổ thân Nguyên Mộ, trên người "treo" một vật nhỏ nặng trịch khiến anh chẳng làm được việc gì nên hồn, đành bất lực ngồi lì trên sofa.
Đây là lần đầu tiên ông nội Nguyên ghé thăm căn hộ cháu trai thuê, ông bắt đầu đi dạo một vòng quan sát.
Trong khi đó, bà Vương vốn là cao thủ ngoại giao, thấy tình hình này chắc chưa về ngay được, bèn bắt chuyện với ông nội Nguyên, hai người cứ thế rôm rả một già một trẻ, kẻ tung người hứng cực kỳ hợp rơ.
Thời tiết oi bức cộng thêm trận khóc vừa rồi khiến A Nguyên mồ hôi nhễ nhại.
Nhóc con dính chặt lấy Nguyên Mộ, thấy nóng quá liền bắt đầu ngọ nguậy vặn vẹo. Nguyên Mộ tưởng nhóc đã chịu buông tay nên định đặt xuống, ai ngờ cái đuôi này bám dai như đỉa.
A Nguyên ngước đôi mắt ướt át, long lanh nước nhìn chằm chằm Nguyên Mộ.
Nhóc con tung chiêu vừa đáng yêu vừa đe dọa: "Nguyên Mộ, ba không được bỏ con xuống đâu đấy, không là con lại khóc cho ba xem!" Nói đoạn, nhóc còn nấc lên một cái rõ tội.
Nguyên Mộ thấy vừa buồn cười vừa thương, chẳng nỡ so đo với đứa trẻ vừa khóc đến khản cả giọng.
Thế nhưng, một ý nghĩ bất chợt lóe lên, ánh mắt anh hơi dao động. Anh nhìn nhóc con, vẻ mặt đầy kỳ quái rồi hỏi: “Sao nhóc biết anh tên là Nguyên Mộ?”
A Nguyên đưa tay dụi mắt, bĩu môi đáp tỉnh bơ: “Mẹ ở nhà ngày nào chẳng gọi tên Nguyên Mộ. Sao ba lại ngốc thế không biết!”
Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn lem luốc đầy nước mắt lẫn nước mũi kia, Nguyên Mộ thật sự không tài nào đặt môi xuống nổi.
Anh đành lảng sang chuyện khác để dò hỏi: “Thế mẹ của nhóc tên là gì?”
Nghe câu hỏi, A Nguyên tức đến mức hai má phồng mang trợn má như một con cá nóc, bắt đầu chất vấn ngược lại: “Ba quả nhiên là định bỏ rơi con với mẹ đúng không? Mẹ tên là Sở Từ, con là Nguyên Dã. Con còn có một ông cố tên là Nguyên Ái Dân nữa, nhưng mà con đã được gặp ông bao giờ đâu!”