Bình Sữa Nhỏ Xuyên Đến Năm Cấp Ba Của Tôi

Tác giả: Nguyễn Văn A

Chương 30

(Cập nhật lúc: 12:55 31/01/2026)

Nguyên Mộ nghe xong mà sững sờ, đôi mắt mở to đầy kinh ngạc.

Anh bắt đầu quan sát kỹ hơn từng đường nét trên khuôn mặt đứa nhỏ đang ở trong lòng mình, rồi như để xác nhận lại điều không tưởng đó, anh lắp bắp hỏi thêm lần nữa: “Nhóc... nhóc vừa nói mẹ nhóc tên là gì cơ?”

A Nguyên lúc này đã tức đến mức muốn "bùng nổ". Nhóc con vùng vằng chui ra khỏi vòng tay Nguyên Mộ, đứng phắt dậy ngay trước mặt anh rồi dõng dạc hét lớn như muốn cho cả thế giới cùng nghe: “Mẹ con tên là Sở Từ, ba con tên là Nguyên Mộ, con là Nguyên Dã, còn ông cố của con tên là Nguyên Ái Dân! Ba đã nghe rõ chưa hả?”

Tiếng hét dõng dạc của nhóc tỳ khiến không gian trong phòng rơi vào im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.

Đây không còn là chuyện nhận nhầm người bình thường nữa, bởi làm sao một đứa trẻ lạ hoắc lại có thể đọc vanh vách tên của cả ba thế hệ nhà họ Nguyên một cách chính xác đến vậy?

Căn nhà vốn đã không lớn, phòng bếp và phòng khách lại liền kề nhau. A Nguyên vừa hét lên một tiếng, mấy người trong phòng đều nghe rõ mồn một.

Ông nội Nguyên buông chiếc giẻ lau trong tay, vội vàng từ phòng bếp bước ra, bà Vương theo sát phía sau.

Cả hai đều bị câu nói của A Nguyên làm cho giật mình, chỉ có Nguyên Cảnh chậm nửa nhịp, dường như vẫn chưa kịp phản ứng.

Trong phòng khách, Nguyên Mộ và A Nguyên mắt to trừng mắt nhỏ. Anh nhất thời không biết nên nói gì.

Nguyên Mộ chợt nhớ tới lần trước gọi điện cho Sở Từ, khi đó bên kia điện thoại cũng có một đứa bé gọi “ba ba”.

Bây giờ nghĩ lại, rất có thể chính là cậu nhóc mập mạp đang bám riết lấy mình lúc này.

“Cháu nói ba của cháu tên là gì?” Ông nội Nguyên nửa ngồi xổm xuống trước mặt A Nguyên, giọng nói gấp gáp hỏi.

Vốn dĩ ông đã cảm thấy đứa trẻ này trông giống Nguyên Mộ hồi nhỏ như đúc, nghe thêm câu vừa rồi, trong lòng lại càng thêm kinh ngạc và nghi ngờ.

"A Nguyên, không được nói lung tung, mẹ con mà biết là đánh đòn đấy!" Bà Vương vội can ngăn vì nghĩ thằng bé đang bày trò nghịch ngợm.

Trong ký ức của bà, Sở Từ từng bảo người thân của A Nguyên chẳng còn ai, giờ đào đâu ra cả bố lẫn ông cố thế này?

Nguyên Mộ không kìm được, quay sang xác nhận với bà Vương bằng giọng run rẩy: “Bà ơi, có phải mẹ của A Nguyên tên là Sở Từ không? Sở Từ lớp 10A3 trường THPT Thanh Thành ấy ạ?”

Bà Vương kinh ngạc nhìn anh: “Đúng là con bé rồi. Sao, cháu cũng quen Tiểu Từ à? Mà thực ra con bé cũng không phải mẹ ruột đâu. Người thân thằng bé mất cả rồi, lại có chút họ hàng với Tiểu Từ nên nó mới đón về nuôi tạm một thời gian thôi.”

Nguyên Mộ thở phào, giải thích: “Cháu và cậu ấy là bạn cùng lớp. Sở Từ vừa ký hợp đồng với công ty giải trí, lần này Nguyên Cảnh đến đây chính là để phỏng vấn làm trợ lý cho cậu ấy đấy ạ.”

"Ồ, hóa ra là thế, đúng là trái đất tròn thật!" Bà Vương cảm thán.

A Nguyên đứng bên cạnh nghe người lớn bàn tán mà mặt mũi tối sầm lại.

Dù nhỏ con nhưng nhóc tì này cực kỳ lanh lợi, nghe bà Vương nói mình không phải con ruột của mẹ là nhóc muốn "nổ tung" ngay lập tức.

Hừ, nhóc phải gọi điện mách mẹ ngay mới được!

"Bà ơi, con muốn gọi điện cho mẹ!" Nhóc con nện đôi chân ngắn mập mạp chạy lại, cố với lấy cái điện thoại của bà Vương để cầu cứu.

"Mẹ con đang bận lắm, để tối rồi hãy gọi nhé." Bà Vương vừa nói vừa định cúi xuống bế nhóc lên, nhưng khổ nỗi bà thật sự không nhấc nổi nhóc.

Trong lúc đó, Nguyên Mộ vẫn đứng ngẩn ngơ.

Lời giải thích của bà Vương chẳng những không làm anh bớt nghi hoặc mà càng khiến anh thấy sai sai.

Nếu chỉ là bạn học hay họ hàng xa, làm sao nhóc con này lại thuộc làu làu tên anh và tên gia gia không sai một chữ?

Sở Từ nhắc đến anh thì còn hiểu được, nhưng chẳng lẽ cô ấy lại rảnh rỗi đến mức đem tên của ông nội Nguyên Ái Dân ra làm bài học vỡ lòng cho đứa nhỏ mỗi ngày?

Nguyên Mộ định bụng nhấc máy hỏi cho ra lẽ, nhưng sợ làm phiền công việc của Sở Từ nên đành kìm lòng lại, định bụng chờ thêm chút nữa.

Thế là trong căn phòng khách nhỏ, mỗi người một tâm tư riêng, tạm thời gác lại sự hiếu kỳ.

Nhóc A Nguyên sau khi khóc xong một trận thì tâm trạng thoải mái hẳn, lại có "ba ba" ở bên cạnh nên nhóc ta bắt đầu chạy nhảy tung tăng khắp phòng.

Ông nội Nguyên thì cứ như vệ sĩ, nhắm mắt theo đuôi nhóc nhỏ vì sợ cháu mình va đập vào đâu. Cuộc chơi cứ thế kéo dài đến tận 7 giờ tối.

Lúc này, dù bà Vương có dùng chiêu cũ là dọa bỏ về một mình, A Nguyên vẫn tỉnh bơ vẫy tay cúi chào.

Nhóc đã hạ quyết tâm rồi: Đêm nay nhất định phải ngủ cùng ba ba!

Trong lúc Nguyên Mộ đang loay hoay trải giường chiếu thì điện thoại trong túi bỗng rung lên.

Nhìn màn hình hiện tên Sở Từ, anh liếc mắt nhìn "cái đuôi nhỏ" đang chễm chệ trên sofa rồi nhanh chóng đóng cửa phòng, nhấn nút nghe.

“Alo, Nguyên Mộ à, anh đang ở nhà chứ? Chị Văn đặt bàn ở nhà hàng Thục Hoài ngay cạnh sân vận động thành phố rồi, lát nữa anh đưa Nguyên Cảnh qua đây nhé. Em bảo chú Trần qua đón hai người rồi đấy.”

“Tiểu Từ, đạo diễn Lê gọi em kìa!” Tiếng nhân viên hiện trường văng vẳng vọng lại.

Sở Từ vừa kịp nói với Nguyên Mộ đúng một câu thì đầu dây bên kia đã có người hối thúc, cô chỉ đành vội vàng cúp máy.

Nguyên Mộ mới kịp thốt ra chữ "Được" thì tín hiệu đã ngắt quãng.

Thấy thời gian không còn sớm, anh bảo Nguyên Cảnh một tiếng rồi vào phòng tắm rửa thần tốc, thay một bộ quần áo sạch sẽ.

Nguyên Cảnh cũng tranh thủ tút tát lại vẻ ngoài. Hai anh em chào ông nội một tiếng rồi định bụng rời nhà.

Nhóc con vốn đang gác chân bắt chéo nằm khểnh trên sofa xem tivi cực kỳ hưởng thụ, vừa ngẩng đầu thấy Nguyên Mộ sắp đi là ngồi không yên nữa.

Nhóc chẳng kịp xỏ dép, chân trần chạy biến tới "treo" luôn lên đùi Nguyên Mộ: "Ba ba cho con đi với, mang con theo đi mà! Con hứa sẽ ngoan cực kỳ luôn!" Nhóc ta vừa nói vừa giơ bàn tay nhỏ xíu lên thề thốt, đôi mắt to tròn chớp chớp đầy vẻ mong chờ.

Bà Vương đứng bên cạnh mà phát bực, chẳng hiểu sao hôm nay đứa nhỏ này lại dở chứng, cứ muốn gì là phải được nấy.

Người ta rõ ràng ra ngoài có việc chính sự, bà liền tiến tới kéo tay nhóc định lôi ra.

Kết quả là "Oa" một tiếng, căn phòng lại ngập trong tiếng khóc long trời lở đất.

Cuối cùng, chẳng còn cách nào khác, Nguyên Mộ đành phải bế "cục nợ" mập mạp ra cửa, để lại ông nội và bà Vương ở nhà chờ tin.

A Nguyên lúc này mới đắc ý, cái mông nhỏ ngồi chễm chệ trên tay ba ba, miệng thì liến thoắng không ngừng như một cái máy phát thanh.

Bên kia, Sở Từ kết thúc công việc cũng đã 8 giờ tối. Cô nhờ chú Trần đi đón hai anh em Nguyên Mộ, còn mình thì ngồi xe của Khuất Văn qua thẳng nhà hàng.

Vừa bước vào quán, nhân viên phục vụ dẫn đường đưa hai người tới phòng đã đặt. Có lẽ cửa phòng phía trước khép không chặt nên cô nghe thấy tiếng trẻ con đùa nghịch loáng thoáng.

Càng tiến lại gần, âm thanh càng rõ rệt, nghe sao mà giống hệt giọng của A Nguyên nhà mình.

Khi Khuất Văn vừa đẩy cửa bước vào, Sở Từ theo sau cũng chết lặng tại chỗ.

Cô không thể tin vào mắt mình khi thấy A Nguyên đang ngồi chễm chệ trong lòng Nguyên Mộ, hai người trông thân thiết và hòa hợp đến lạ kỳ.

Hai người này gặp nhau từ lúc nào thế không biết? Cô vốn dĩ còn chưa định cho A Nguyên nhận cha sớm thế này cơ mà!

Vừa thấy mẹ vào, nhóc con liền tụt xuống đất, lao đến ôm chầm lấy cô mà gọi "Mẹ ơi" ríu rít.

Khuất Văn hoàn toàn ngây người trước cảnh tượng này, còn Sở Từ cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.

Cô thật sự không thể hiểu nổi bằng cách nào mà hai cha con nhà này lại "bắt sóng" được với nhau nhanh đến vậy.

Chẳng lẽ sức mạnh của huyết thống lại thần kỳ đến thế sao?

"Tiểu Từ, thế này là sao?" Khuất Văn hoang mang nhìn nhóc A Nguyên, ra hiệu chờ một lời giải thích từ Sở Từ.

Sở Từ gượng cười đầy ngượng ngùng. Cô chỉ tay về phía Nguyên Mộ: "Chị Văn, đây là Nguyên Mộ, bạn trai em. Còn đây là Nguyên Cảnh."

Dứt lời, cô khẽ xốc lại vật nhỏ đang ôm trong lòng: “Và đây là A Nguyên.”

Nguyên Mộ nheo mắt quan sát biểu cảm của Sở Từ ngay từ lúc cô mới bước vào.

Kinh ngạc, khó tin, và hình như còn thấp thoáng chút chột dạ.

Anh thầm nghĩ, liệu những cảm xúc đó có liên quan gì đến sự xuất hiện của A Nguyên hay không?

Nhận thấy bầu không khí có phần gượng gạo, Khuất Văn vội lên tiếng phá tan sự im lặng: “Thôi, mọi người ngồi xuống cả đi, đừng đứng nữa. Cứ gọi món trước đã, chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện.”

Khuất Văn vừa ngồi xuống đã âm thầm quan sát Nguyên Mộ và Nguyên Cảnh.

Một người thanh tú, khí chất tiêu sái với vóc dáng chuẩn chỉnh; người kia lại sở hữu đôi mắt to, lông mày rậm và chiều cao cực kỳ ấn tượng.

Chị không khỏi nảy ra ý định muốn thu nạp cả hai về công ty.

Với khí chất của Nguyên Mộ, việc nổi tiếng chỉ là chuyện sớm muộn, còn Nguyên Cảnh rõ ràng là một "viên ngọc thô" đầy tiềm năng cho vị trí người mẫu nam.

Thậm chí, ngay cả nhóc tì tuấn tú trong lòng Sở Từ cũng khiến chị để mắt tới, công ty hiện vẫn đang thiếu một ngôi sao nhí tiềm năng.

Trong lúc trò chuyện, Khuất Văn nhận thấy Nguyên Mộ là người khá kín kẽ, nói năng chừng mực và không dễ bị nhìn thấu.

Ngược lại, Nguyên Cảnh, người đến ứng tuyển vị trí trợ lý lại có phần cởi mở và dễ tiếp xúc hơn, nên chị bắt đầu xoáy sâu vào các chủ đề xoay quanh anh chàng này.

Giữa bữa ăn, Nguyên Mộ xin phép đi vệ sinh. Lúc trở ra, anh tình cờ bắt gặp Sở Từ đang đứng dựa vào hành lang nghe điện thoại với vẻ mặt khá căng thẳng: “Bà Vương ạ, sao A Nguyên lại đi cùng với...”

“Tiểu Từ.” Giọng Nguyên Mộ vang lên phía sau khiến Sở Từ giật mình.

Cô hoảng hốt cúp vội cuộc gọi, quay người lại nhìn anh, trong lòng thấp thỏm không yên, không biết rốt cuộc Nguyên Mộ đã nghe được bao nhiêu.

Hai tay Sở Từ vô thức đan vào nhau, giọng nói lắp bắp: “Cái đó… Nguyên Mộ, sao anh lại đưa A Nguyên tới đây? Hai người… sao lại gặp nhau vậy?”

Nguyên Mộ nhìn biểu cảm mất tự nhiên của Sở Từ, trong lòng bỗng nổi lên ý trêu chọc, cố tình nói đùa: “A Nguyên là con anh, sao anh lại không thể dẫn thằng bé theo?”

Sở Từ lập tức tái mặt: “Anh… anh biết rồi sao?”

Nguyên Mộ cho rằng Sở Từ đang nói chuyện cô dạy A Nguyên gọi cô là mẹ, gọi anh là ba.

Trong đầu anh, mọi chuyện tự nhiên được xâu chuỗi lại, hẳn là Sở Từ cầm ảnh của anh dạy thằng bé gọi như vậy, nếu không thì một đứa trẻ sao cứ khăng khăng nói anh là ba cho được?

Nghĩ tới đây, Nguyên Mộ chỉ cảm thấy đó là chút tâm tư nhỏ của con gái, một người gọi “mẹ”, một người gọi “ba”, rõ ràng là đang ngầm coi bọn họ thành một đôi.

“Ừ, anh biết hết rồi.” Nguyên Mộ cười gật đầu.

“Tuy A Nguyên đúng là con ruột của anh, nhưng mà…” Sở Từ còn chưa nói xong đã bị Nguyên Mộ cắt ngang.

“Em nói cái gì? A Nguyên là con ruột của anh?”

Nguyên Mộ hoàn toàn không thể tin nổi.

Anh không phải người ngốc, những chuyện xảy ra hôm nay quả thực có gì đó rất kỳ lạ, chỉ là từ đầu đến cuối anh vẫn không tìm ra mấu chốt.

Cho đến khi Sở Từ trong lúc mất cảnh giác buột miệng nói ra sự thật, Nguyên Mộ mới chợt hiểu ra, và anh không hề cảm thấy câu nói vừa rồi là một trò đùa.