Sở Từ vừa dứt lời đã thấy lạnh sống lưng, rõ ràng là lạy ông tôi ở bụi này rồi.
Nguyên Mộ thu hết biểu cảm hối lỗi đến mức muốn vùi mặt vào tay của cô vào mắt, anh thừa biết trong này có biến.
“Em vừa nói... A Nguyên là con trai ruột của anh?”
Anh dứt khoát kéo đôi tay đang che mặt của cô xuống, ánh mắt sắc lẹm khóa chặt lấy đối phương để tìm câu trả lời.
Sở Từ vốn có máu liều, một khi đã lỡ phóng lao thì theo lao luôn. Cô chẳng buồn tìm lý do thoái thác nữa, dù sao A Nguyên đúng là máu mủ của anh, sớm muộn gì sự thật cũng phải lộ diện thôi.
Hơn nữa, nhìn cái vẻ phấn khích của A Nguyên khi gặp lại ba nó thì chắc chắn là chẳng chịu ngồi yên đâu.
Thôi thì cô làm người tốt một lần, cứ để hai cha con họ nhận nhau cho rồi.
Sở Từ nhìn thẳng vào mắt Nguyên Mộ, cân nhắc một chút rồi mới mở lời: "Ừm, nghe thì có vẻ khó tin nhưng A Nguyên đúng là con trai ruột của anh thật. Chỉ là... lai lịch của thằng bé hơi kỳ quái một chút."
Cô chợt khựng lại, đưa mắt quan sát xung quanh hành lang lớp học vẫn thường xuyên có người qua lại, đành nuốt ngược lời định nói vào trong: “Tối về rồi nói tiếp đi, em có thứ này cho anh xem, xem xong anh sẽ hiểu hết thôi.”
Nguyên Mộ vẫn chưa hết bàng hoàng.
Anh mới 17 tuổi, mà A Nguyên trông cũng đã hai ba tuổi rồi, chẳng lẽ năm 14 tuổi anh đã có con?
Thế nhưng nhìn dáng vẻ chắc như đinh đóng cột của Sở Từ, hoàn toàn không giống như đang nói dối.
"Vậy mẹ ruột của A Nguyên là ai? Anh nghe nó gọi em là mẹ..."
Nguyên Mộ hơi khom người xuống, ghé sát lại gần Sở Từ, nét mặt đầy vi diệu: “Đừng nói với anb là A Nguyên do hai đứa mình sinh ra đấy nhé?”
Sở Từ buông xuôi hai tay, đôi gò má khẽ ửng hồng: "Dù nghe nó cứ điêu điêu thế nào ấy, nhưng đúng là sự thật."
Nhắc đến chuyện sinh con, cô không khỏi ngượng ngùng; trong đầu thỉnh thoảng lại hiện lên mấy cảnh phim “cấm trẻ em”…Ừ thì, chính là cái bước tiền đề không thể thiếu để có được một đứa trẻ ấy.
“Ba, mẹ!”
Hai người còn chưa kịp phân trần cho ra ngô ra khoai thì giọng nói sữa đặc trưng của A Nguyên đã vang lên.
Nguyên Cảnh bế cậu nhóc tiến lại gần, dứt khoát ấn thẳng cục nợ nhỏ xíu này vào lòng Nguyên Mộ.
"Đây, con trai cậu đấy. Nó cứ nằng nặc đòi ra tìm bằng được hai người. Tôi đi vệ sinh cái đã, hai người vào trước đi, bên trong mọi người đang đợi kìa."
Nguyên Cảnh cũng đến cạn lời với đôi trẻ này, đi vệ sinh kiểu gì mà mất cả nửa tiếng đồng hồ, không thể đợi về nhà rồi mới "chim chuột" nhau được hay sao?
Sở Từ lúc này mới sực tỉnh, nhận ra mình đã nán lại ngoài hành lang quá lâu, Khuất Văn chắc vẫn đang đợi bên trong.
Cô vội vã rảo bước về phía phòng bao, không quên ra hiệu cho Nguyên Mộ đang ôm A Nguyên nhanh chân theo sát.
Quả nhiên, vừa đẩy cửa bước vào, Sở Từ đã thấy Khuất Văn nở nụ cười đầy ẩn ý: “Cái đôi chim sáo này thật là, đúng là tuổi trẻ...”
"Chị Văn!" Sở Từ vội vàng ngắt lời. Cô thực sự có chút dở khóc dở cười; khó khăn lắm mới gặp lại bạn trai sau mấy ngày xa cách, vậy mà thay vì mặn nồng yêu đương, cô lại toàn phải xoay quanh "ông con" A Nguyên, để rồi người ngoài cứ tưởng hai đứa trốn ra ngoài để tâm tình riêng tư.
Trái ngược với sự bối rối của cô, Nguyên Mộ lại bình thản đến lạ.
Anh mặt không đổi sắc, tim không đập loạn, cứ thế ôm con ngồi xuống ghế.
Ngoại trừ lúc đối diện với Sở Từ, anh luôn giữ vẻ điềm tĩnh, lạnh lùng cố hữu trước mặt người khác.
“Ba ba, con muốn ăn cá, không lấy xương đâu nha!”
A Nguyên vốn đã thèm thuồng đĩa cá hấp trên bàn từ lâu, giờ thấy ba đã về liền không khách khí mà sai bảo anh gỡ xương cho mình.
Khuất Văn chăm chú quan sát từng cử động nhỏ của A Nguyên, ánh mắt không giấu nổi vẻ ngưỡng mộ xen lẫn chút chạnh lòng.
Chị đã 35 tuổi, khao khát có một đứa con suốt hai năm qua nhưng duyên chưa tới. Dù cả hai vợ chồng đi khám tại các Bệnh viện Phụ sản uy tín đều cho kết quả bình thường, nhưng con cái đúng là lộc trời cho, chẳng thể cưỡng cầu.
Chính vì thế, chị nhìn A Nguyên lại càng thấy thương: "Tiểu Từ, đây là con nhà người thân em à? Hay là em lại xem đứa nhỏ như món đồ chơi đấy, còn dạy nó gọi hai đứa là ba mẹ nữa chứ."
Khuất Văn cứ đinh ninh rằng Sở Từ ham vui, bày trò dạy trẻ con gọi như vậy để trêu chọc Nguyên Mộ.
Sở Từ chẳng biết phải giải thích ra sao cho hợp lý, chỉ đành cười xòa cho qua chuyện. May sao đúng lúc đó Nguyên Cảnh bước vào, Khuất Văn chợt nhớ ra việc khác nên cũng không tiếp tục xoáy sâu vào chuyện của cô nữa.
“Nhân lúc mọi người đều ở đây, tôi cũng nói thẳng luôn. Nguyên Cảnh, chiều cao và ngoại hình của cậu rất ổn. Lúc đầu tôi định để cậu làm trợ lý cho Tiểu Từ, nhưng xét kỹ thì tính cách của cậu không hợp lắm. Hiện tại có một công việc khác rất vừa vặn, cậu có muốn cân nhắc về đầu quân cho Phàm Khách làm người mẫu nam không?”
Khuất Văn vừa trò chuyện với Nguyên Cảnh một lúc đã nắm thóp được tính nết của cậu chàng. Người thì tốt đấy nhưng hoàn toàn không có tố chất làm trợ lý.
Cái sự khéo léo, lọc lõi hay cơ linh cần có ở một trợ lý thì cậu ta chẳng có lấy một chút. Ngược lại, với vóc dáng này mà không đi làm người mẫu thì đúng là phí của trời.
Tâm trạng Nguyên Cảnh cứ như đang chơi tàu lượn siêu tốc, lên xuống thất thường theo từng câu chữ của Khuất Văn.
Cậu chàng nhất thời không quyết định được, theo bản năng lại đưa mắt nhìn về phía trụ cột Nguyên Mộ để tìm sự cầu cứu.
Khuất Văn thấy vậy liền bồi thêm một câu: “Cả Nguyên Mộ nữa, tôi biết cậu là bạn trai của Tiểu Từ. Tất nhiên tôi không cấm cản hai đứa yêu đương, nhưng sau này Tiểu Từ dấn thân vào cái vòng tròn showbiz này, người cô ấy tiếp xúc sẽ ngày một nhiều, cám dỗ cũng theo đó mà tăng lên. Không phải tôi không tin tình cảm của hai đứa, chỉ là chuyện tương lai chẳng ai nói trước được điều gì...”
"Chị Văn!" Sở Từ nhịn không được phải lên tiếng cắt ngang. Cô đâu phải hạng người đứng núi này trông núi nọ, huống chi Nguyên Mộ còn là "cha của con trai cô".
Sao nghe qua lời chị Văn, cứ như cô đang sẵn sàng tâm thế để "vượt rào" bất cứ lúc nào không bằng.
Khuất Văn ra hiệu cho Sở Từ giữ im lặng, rồi tiếp tục xoáy sâu vào Nguyên Mộ: “Những điều này tôi tin là cậu cũng tự lường trước được. Thực ra với ngoại hình của cậu, nếu chịu ký hợp đồng với công ty chúng tôi giống như Tiểu Từ, tôi đảm bảo cả hai đứa sẽ cùng nhau bùng nổ, nổi đình nổi đám luôn.”
Nguyên Mộ vẫn giữ im lặng trước lời đề nghị hấp dẫn, nhưng Sở Từ thì không nhịn nổi nữa mà xen vào: “Chị Văn, em chưa nói với chị về thành tích của Nguyên Mộ nhỉ? Cậu ấy là Thủ khoa đầu vào của trường mình, cũng là ứng cử viên nặng ký cho chức Thủ khoa tỉnh trong kỳ thi đại học năm tới đấy. Chị định đào góc tường của trường chuyên Nhất Trung đấy à?”
Khuất Văn rõ ràng là sững người một chút. Chị thực sự không ngờ bạn trai cực phẩm này của Sở Từ lại là một học bá chính hiệu với bảng thành tích khủng như vậy.
Tuy nhiên, máu nghề nghiệp khiến chị vẫn chưa muốn từ bỏ một hạt giống tốt như anh.
Thấy Nguyên Mộ vẫn giữ vẻ thờ ơ, chị dứt khoát thêm một mồi lửa nữa: “Tiểu Từ bây giờ còn nhỏ, nhưng qua thêm hai năm, công ty chắc chắn sẽ sắp xếp kịch bản có cảnh hôn. Nếu cậu chịu ký hợp đồng với Phàm Khách, tôi có thể cố gắng đảm bảo người đóng cảnh hôn cùng cô ấy sẽ là cậu.”
Đến lúc này, Nguyên Mộ mới thật sự dao động. Anh quay đầu nhìn sang Sở Từ, trong khi Sở Từ còn đang ngượng đến mức không biết đặt tay vào đâu, rõ ràng đang nói chuyện rất nghiêm túc, sao lại đột nhiên nhảy sang cảnh hôn rồi?
“Tiểu Từ, em có hay xem phim thanh xuân thần tượng không?” Khuất Văn cười híp mắt, giọng đầy dụ dỗ: “Em thử nghĩ xem, sau này nếu em và Nguyên Mộ cùng đóng phim thần tượng, đảm nhận vai nam nữ chính, có phải cũng khá thú vị không?”
Hôm nay Khuất Văn đúng là liều thật. Chị cực kỳ muốn ký được Nguyên Mộ và Nguyên Cảnh về Phàm Khách, nếu có thể, thậm chí còn muốn kéo cả A Nguyên vào công ty.
Dù sao thì Phàm Khách trước giờ vẫn chưa từng thử đào tạo sao nhí, biết đâu lại mở ra một hướng đi mới.
Sở Từ ngẫm nghĩ về lời đề nghị của Khuất Văn, quả thật cảm thấy cũng rất thú vị, nhưng chuyện này vẫn phải xem ý muốn của Nguyên Mộ ra sao: “Thế này đi chị Văn, để tụi em bàn bạc lại đã, mấy ngày nữa sẽ cho chị câu trả lời chính thức.”
Khuất Văn đương nhiên là đồng ý ngay, chuyện này có vội cũng chẳng được.
Cả nhóm dùng bữa xong thì đã gần 10 giờ đêm. A Nguyên sau khi đánh chén no nê thì cũng đã buồn ngủ, nằm cuộn tròn trong lòng Nguyên Mộ ngủ thiếp đi. Khuất Văn tự lái xe về khách sạn, còn Trần thúc thì lái xe đưa ba người Sở Từ cùng nhóc tì về nhà.
Sở Từ nhìn cảnh đêm lướt qua ngoài cửa sổ xe, tâm trí mải miết suy tính xem lát nữa phải giải thích chuyện của A Nguyên với Nguyên Mộ thế nào.
Nguyên Mộ một tay ôm chặt A Nguyên vào lòng, tay kia khẽ vươn sang nắm lấy tay Sở Từ. Nhìn bàn tay hai người đang đan vào nhau, rồi lại nhìn nhóc tì đang ngủ say sưa đến mức phát ra tiếng ngáy nhỏ trong lòng anh, chút do dự cuối cùng trong lòng cô cũng tan biến sạch sành sanh.
Xe nhanh chóng đỗ dưới chân tòa nhà nhà Nguyên Mộ.
Nguyên Cảnh xuống xe trước. Thấy Nguyên Mộ vẫn ngồi bất động, Sở Từ liền bảo anh lên lầu gọi ông nội xuống, bởi cô muốn hôm nay sẽ nói rõ ràng mọi chuyện với tất cả mọi người.
Chưa đầy mười phút sau, Nguyên Mộ đã dẫn ông nội xuống xe. Ông nội có vẻ khá kích động, nhìn biểu cảm đó là biết chắc hẳn Nguyên Mộ đã hé lộ điều gì đó với ông rồi.
Khi xe dừng trước cổng khu tập thể, Sở Từ đi phía trước dẫn đường, Nguyên Mộ bế A Nguyên cùng ông nội lẳng lặng theo sau. Đây cũng là lần đầu tiên anh đặt chân đến nhà của Sở Từ.
Mọi người bước vào phòng, Sở Từ bảo Nguyên Mộ đặt A Nguyên nằm xuống giường trong phòng ngủ chính. Sau đó, cô rót trà mời ông nội và Nguyên Mộ ngồi chờ ở phòng khách, còn mình thì vào phòng trong tìm đồ.
Chẳng bao lâu sau, cô quay ra với hai bản báo cáo xét nghiệm ADN và một chiếc điện thoại di động trên tay.
Cô đưa hai bản báo cáo cho Nguyên Mộ: "Anh còn nhớ lần trước em hỏi xin tóc của anh không? Chính là để làm cái này đấy." Cô ra hiệu cho anh lật xem trang cuối.
Nguyên Mộ đọc đi đọc lại vài lần rồi ngẩng đầu nhìn cô với vẻ mặt không thể tin nổi.
Hai bản báo cáo kết quả giám định tại Viện Pháp y Quốc gia: một bản của anh với A Nguyên, một bản của cô với A Nguyên.
Anh run rẩy đưa chúng cho ông nội xem.
Sở Từ khởi động chiếc điện thoại đến từ 9 năm sau. Cô xích lại gần Nguyên Mộ và ông nội, thành thạo mở album ảnh cho hai người xem.
Nguyên Mộ cảm thấy thế giới quan chủ nghĩa duy vật mà mình dày công xây dựng suốt mười mấy năm qua đang bị lung lay dữ dội.
Ngay từ khi Sở Từ lấy chiếc điện thoại ra, anh đã thấy có gì đó sai sai, vì thời điểm này làm gì đã có loại công nghệ như vậy.
Nhưng điều khiến anh chấn động hơn cả chính là những bức ảnh: có ảnh kết hôn của anh và Sở Từ, có cả ảnh gia đình ba người hạnh phúc.
Hàng trăm tấm hình mang đến một sự đả kích thị giác cực lớn, đến mức ông nội Nguyên nhìn vào cũng đứng hình hồi lâu, không thốt nên lời.
Sở Từ biết rõ tất cả chuyện này quá đỗi hoang đường, cô nhẹ giọng giải thích: “Tầm hơn một tháng trước, lúc em đang ngủ trưa... Sau đó em thấy thằng bé cầm chiếc điện thoại này, miệng thì cứ gọi ba là Nguyên Mộ, nên em mới nghĩ đến anh. Sau khi lấy được tóc của anh để đi làm xét nghiệm tại các trung tâm giám định ADN, kết quả đúng như anh đã thấy, A Nguyên chính là con ruột của hai đứa mình.”
Trái tim Nguyên Mộ đập thình thịch liên hồi. Anh cố ép mình bình tĩnh lại, liếc nhìn thời gian hiển thị trên chiếc điện thoại: “Vậy ý em là tương lai hai đứa mình kết hôn, sinh ra A Nguyên, nhưng vì lý do nào đó mà A Nguyên từ chín năm sau quay về chín năm trước? Có phải vậy không?”
Sở Từ gật đầu lia lịa.
Dựa trên những gì đang diễn ra thì đúng là như vậy. Cô cũng không rõ lý do A Nguyên quay về quá khứ, càng không biết liệu ở tương lai, bên cạnh họ còn có một A Nguyên khác hay không.
"Không được, không thể nghĩ tiếp nữa." Cô tự nhủ, càng nghĩ càng thấy mọi thứ vượt quá sức tưởng tượng.
Trong khi đó, ông nội Nguyên ngồi bên cạnh nghe hai người đối thoại, cuối cùng cũng xác nhận được một chuyện: A Nguyên đích thị là chắt nội của ông rồi!