Sở Từ một tay xách nửa quả dưa hấu, tay kia xách túi sữa bột trẻ em và bộ đồ ngủ vừa mua ở siêu thị, uể oải rảo bước về nhà.
Mùa hè phương Bắc chẳng khác nào một cái lồng hấp, vừa oi nồng vừa nóng bức.
Đang là ngày nghỉ cuối tuần nên người đi đường thưa thớt, Sở Từ cứ nhắm những chỗ có bóng cây mà đi, ấy thế mà khi về đến trước cửa khu nhà mình, cô vẫn bị cái nắng hun cho mồ hôi nhễ nhại.
Khu tập thể nơi cô ở là kiểu khu nhà cũ dành cho cán bộ công nhân viên, nhà cửa trông có phần loang lổ vết thời gian nhưng cây cối trong khuôn viên lại rợp bóng xanh mát, môi trường khá trong lành, cư dân ở đây phần lớn là các cụ già đã về hưu.
Sở Từ tay xách nách mang, chậm chạp leo lên tầng ba, rồi từ túi quần mò mẫm móc chìa khóa ra mở cửa.
Vừa bước qua cửa, không gian bên trong và bên ngoài quả thực là hai thế giới hoàn toàn khác biệt.
Nhờ hơi lạnh từ máy điều hòa, không khí trong nhà mát mẻ hơn hẳn cái nóng hầm hập ngoài kia.
Sở Từ đặt túi đồ lên bàn trà, rồi nhẹ chân nhẹ tay đẩy cửa phòng ngủ.
Trên giường, một "cục bột nhỏ" béo tròn đang ngủ say sưa, khóe miệng còn dính chút nước miếng trông vô cùng ngộ nghĩnh.
Cô ngồi lặng lẽ bên mép giường, chăm chú quan sát đứa trẻ. Cậu bé chừng hơn hai tuổi, tay chân mập mạp trắng ngần như những khúc ngó sen.
Làn da bé trắng mịn, hàng lông mi khi ngủ trông lại càng dài và cong vút, nhìn kiểu gì cũng thấy đây là một tiểu manh bảo khiến người ta vừa nhìn đã yêu.
Nhìn "cục bột" đang ngủ đến ngây ngô đáng yêu kia, Sở Từ chẳng tài nào tin nổi đây lại là con trai ruột của mình.
Trời mới biết được, cô năm nay mới chỉ là nữ sinh lớp mười thôi mà! Làm sao cô có thể đột nhiên có một cậu con trai đã hai tuổi cơ chứ?
~~~~~
Mới một tuần trước, Sở Từ vẫn còn đang nhàn nhã tận hưởng khoảng thời gian cuối tuần hiếm hoi.
Giữa lúc mặt trời đã lên cao và cô còn đang chìm trong giấc nồng, thì đột nhiên bị một bàn tay nhỏ xíu vỗ tỉnh.
Đôi bàn tay trắng trẻo, mềm mại cứ loạn xạ vỗ lên mặt cô, kèm theo đó là giọng nói trẻ con nồng mùi sữa vang lên bên tai: “Mẹ ơi, mẹ ơi, ôm bảo bảo một cái nào.”
Sở Từ lập tức tỉnh cả ngủ. Cô hất văng chiếc chăn hè trên người, bật dậy kinh hãi hỏi: “Nhóc là con nhà ai? Sao lại ở trong nhà chị?”
Đứa bé kia dang rộng hai tay, thân trên mặc chiếc áo hải quân ngắn tay màu xanh nhạt, bên dưới là quần đùi jean nhỏ xíu, ngang hông còn đeo một chiếc túi chéo hình ô tô.
Đôi mắt to tròn long lanh nhìn cô, vẫn là giọng nói nãi thanh nãi khí ấy: “Mẹ ơi, con là Tiểu Thảo Nguyên của mẹ mà.”
Sở Từ: “...”
Tiểu Thảo Nguyên? Chị còn Đại Thảo Nguyên đây này!
Như sực nhớ ra điều gì đó, Sở Từ chẳng kịp xỏ cả dép lê, cứ thế chân trần lao thẳng về phía cửa chống trộm.
Lạ thật, cửa vẫn khóa kỹ càng, trong nhà cũng chẳng có bóng dáng người lạ nào khác, vậy mà lại đột nhiên xuất hiện một đứa bé từ trên trời rơi xuống.
Sở Từ quay lại phòng ngủ, trên giường cô giờ đã bày đầy những món đồ chơi nhỏ xinh, hình như còn có thêm vài tấm ảnh và một chiếc điện thoại di động.
Cậu bé mập mạp nở nụ cười ngây ngô, tay cầm một tấm ảnh giơ về phía cô: “Mẹ xem này: mẹ, ba ba, bảo bảo.”
Sở Từ cầm lấy tấm ảnh từ tay đứa nhỏ, vừa liếc mắt nhìn, cô quả thực đã hoàn toàn chết lặng.
Người phụ nữ trong ảnh chẳng phải ai khác mà chính là cô, có điều đó là phiên bản trưởng thành và chín chắn hơn một chút.
Đứng cạnh cô là một người đàn ông anh tuấn, phong độ. Người đàn ông đó dáng vóc cao ráo, mày mắt thanh tú, gương mặt rạng rỡ nụ cười. Một tay anh ta ôm lấy eo cô, tay kia nhẹ nhàng che chở cho bảo bảo trong lòng.
Bức ảnh này nam thanh nữ tú, đứa trẻ lại đáng yêu, bất cứ ai nhìn vào cũng đều thấy đây là một tấm ảnh gia đình tràn ngập hạnh phúc.
Nhưng mấu chốt là, tại sao nhân vật chính trong ảnh lại là cô?
"Mẹ ơi, cho mẹ này." Cục bột nhỏ đưa chiếc điện thoại đặt bên cạnh cho cô, sau đó cậu bé ngọ nguậy đôi chân ngắn ngủn, nhích lại gần rồi ngồi dựa hẳn vào người cô.
Đây chắc là điện thoại nhỉ? Sở Từ nhìn thiết kế tràn viền, không có lấy một phím bấm mà cảm thấy không chắc chắn lắm. Trình độ công nghệ hiện nay dường như vẫn chưa phát triển đến mức này.
Phải biết rằng, hiện tại loại điện thoại sành điệu và cao cấp nhất cũng chỉ là điện thoại nắp gập, hơn nữa kích thước hoàn toàn không lớn như thế này. Vậy món đồ trên tay cô từ đâu mà có?
"Mẹ ơi, xem đi." Dường như chờ đến sốt ruột, đứa nhỏ bên cạnh đoạt lấy điện thoại từ tay cô, đôi tay mập mạp không biết ấn vào đâu vài cái, màn hình khóa liền hiện lên.
Trên đó hiển thị rõ ràng mốc thời gian của 9 năm sau.
Dĩ nhiên, thời gian trên điện thoại có thể tùy chỉnh, nhưng điều khiến Sở Từ càng thêm kinh nghi* chính là những thứ nằm trong album ảnh.
*Kinh nghi: Vừa kinh ngạc vừa nghi ngờ.
Có vẻ như bảo bảo rất hay nghịch thứ này, động tác của nhóc con cực kỳ thành thạo. Cậu bé lướt mở album ảnh trong điện thoại, rồi giơ cao lên cho Sở Từ xem.
Những bức ảnh hiện lên vô cùng rõ nét: có ảnh chụp chung của cả nhà ba người, có ảnh cô đang bế bảo bảo, thậm chí còn có cả ảnh cưới của cô và người đàn ông kia nữa.
Khi lướt thêm về phía sau, cô còn thấy cả ảnh chụp chung giữa mình và Hạ Tuyết.
Hạ Tuyết là bạn thân nhất của cô. Hai người vốn là thanh mai trúc mã, lớn lên cùng nhau nên tình cảm lúc nào cũng cực kỳ khăng khít.
Nhìn đến đây, Sở Từ cơ bản đã không còn nghi ngờ gì về độ chân thực của những bức ảnh này nữa.
Cô ôm bảo bảo vào lòng, nhìn sâu vào đôi mắt to tròn đáng yêu của cậu bé rồi hỏi: “Bảo bảo, nói cho mẹ biết con tên là gì được không?”
Đứa trẻ hơn hai tuổi chắc là đã nhớ được tên mình rồi nhỉ.
"Mẹ ơi mẹ ơi, con là Nguyên Dã mà, là Tiểu Thảo Nguyên của mẹ đây."
Dường như cảm thấy khó hiểu vì sao mẹ lại không nhận ra mình, Tiểu Nguyên Dã ôm chặt lấy cổ Sở Từ, áp sát khuôn mặt nhỏ nhắn vào mặt cô cọ cọ, giọng nói đầy vẻ sốt ruột.
"Ngoan nào, mẹ biết rồi, mẹ biết rồi. Con là Tiểu Thảo Nguyên của mẹ." Sở Từ nhẹ nhàng vỗ lưng trấn an cậu bé.
Ngày hôm sau, thừa lúc Tiểu Nguyên Dã đang ngủ, Sở Từ nhờ bà Vương ở tầng trên xuống trông giúp.
Cô giải thích rằng đây là đứa em họ xa, cha mẹ đều đã qua đời, thấy nhóc con đáng thương nên cô đón về đây ở tạm vài ngày.
Sau khi sắp xếp ổn thỏa, Sở Từ mang theo mấy sợi tóc vừa cắt từ đầu Tiểu Nguyên Dã, vội vã chạy đến bệnh viện.
Dù sao thì cũng phải kiểm tra một chút cô mới có thể hoàn toàn yên tâm được.
“Bác sĩ, kết quả giám định DNA khoảng mấy ngày thì có ạ?” Sở Từ đứng ở cửa phòng khám hỏi.
“Ba ngày nhé, thứ Tư cháu đến lấy kết quả là được.”
Thứ Tư, Sở Từ nhận được bản báo cáo kiểm nghiệm DNA. Trên đó ghi rõ mười mươi: Xác suất quan hệ huyết thống (RCP) là 99,9991%.
Cứ như vậy, Sở Từ chính thức bắt đầu chuỗi ngày nuôi con vô cùng gian nan.
~~~~~
Trên giường, "cục bột nhỏ" đang ngủ bỗng cử động, nhóc con trở mình ngồi dậy, dụi dụi đôi mắt còn đang ngái ngủ. Cậu bé không hề khóc nháo, chỉ ngoan ngoãn giang rộng hai tay gọi: “Mẹ ơi, ôm.”
Sở Từ vươn tay bế nhóc vào lòng, hôn nhẹ lên khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại, khẽ nói: “Mẹ mua dưa hấu với đồ ngủ mới cho con này, chúng mình ăn dưa hấu trước nhé?”
“Dạ, A Nguyên ăn dưa hấu, mẹ cũng ăn nữa.”
Sở Từ bế A Nguyên ra phòng khách, đặt cậu bé ngồi lên ghế sofa rồi lấy thìa đút dưa hấu cho nhóc ăn.
Nhìn A Nguyên từng miếng, từng miếng nhỏ ăn dưa hấu ngon lành, trong lòng Sở Từ vừa thấy vui mừng lại vừa có chút ưu phiền.
Vui mừng vì cuối cùng cũng có người bầu bạn bên cạnh, mà đó lại còn là con trai ruột của mình.
Ba mẹ cô ly hôn năm cô lớp chín, ba cô nhanh chóng tái hôn, còn mẹ thì cũng đã sang Mỹ xa xôi.
Hiện tại ba và mẹ kế định cư hẳn ở tỉnh bên, ngoài việc mỗi tháng gửi cho cô chút phí sinh hoạt thì căn bản chẳng mảy may quan tâm đến cô. Từ một năm nay, cô đã luôn sống lủi thủi một mình trong căn nhà cũ này.
Cũng may các ông bà, bác trai bác gái trong khu tập thể biết hoàn cảnh nhà cô nên ngày thường vẫn rất quan tâm, chiếu cố.
Thế nhưng, cảm giác mỗi ngày trở về căn nhà trống trải, tĩnh mịch khiến cô thấy cuộc sống của mình thật vô nghĩa.
Còn ưu phiền là bởi phí sinh hoạt mỗi tháng cô tiêu một mình vốn đã phải tằn tiện, nay lại thêm một đứa trẻ, cô thực sự lực bất tòng tâm.
Hơn nữa, trong tuần cô còn phải lên lớp, để một đứa bé mới hơn hai tuổi ở nhà một mình là chuyện hoàn toàn không khả thi.
Suốt tuần vừa qua, cô đã phải "muối mặt" nhờ bà Vương ở tầng trên trông giúp nhóc con, nhưng bà tuổi cao sức yếu, lại là người dưng nước lã, cô chẳng thể nào cứ làm phiền người ta mãi được.
Chuyện này dù có ngốc đến đâu cô cũng hiểu rõ là không được phép hé môi với bất kỳ ai. Bởi lẽ, lai lịch của A Nguyên quá mức kinh hãi.
Đến giờ cô cũng chỉ lờ mờ đoán được vì một nguyên nhân thần bí nào đó mà A Nguyên - tức con trai tương lai của cô, đã từ 9 năm sau quay về đúng thời điểm cô đang học lớp 10 của 9 năm trước. Còn rốt cuộc tại sao chuyện hoang đường này lại xảy ra, cô hoàn toàn mù tịt.
Có lẽ nhờ có người mẹ là cô ở bên cạnh nên A Nguyên còn nhỏ, vẫn chưa quá nhạy cảm với sự thay đổi môi trường xung quanh.
Nhóc con chỉ thường khóc nháo đòi ba trước khi đi ngủ, đôi khi cũng ngơ ngác hỏi cô tại sao không thấy mấy chiếc xe ô tô đồ chơi của mình đâu, hay tại sao căn nhà này lại nhỏ thế.
Cô cũng từng gặng hỏi A Nguyên xem nhóc có biết tên ba mình là gì không.
A Nguyên liền chỉ tay vào người đàn ông trong ảnh điện thoại, nãi thanh nãi khí gọi: “Ba ba, A Mộ, ba ba.”
Họ Nguyên, tên Mộ. Tuy không biết có phải là chữ "Mộ" trong "hâm mộ" hay không, nhưng bên cạnh cô quả thực có một người tên là Nguyên Mộ.
Nguyên Mộ là "học thần" của khối mười. Cô và cậu ta không cùng lớp, nên cô chỉ thường nghe các bạn nữ cùng lớp bàn tán về cậu ấy.
Họ nói Nguyên Mộ không chỉ đẹp trai mà học lực còn cực đỉnh, có điều tính cách khá lạnh lùng, gia cảnh cũng không được tốt cho lắm.
Tào Vân Vân, bạn cùng bàn của cô, chính là một "fan cứng" của Nguyên Mộ.
Cậu ấy thường xuyên thao thao bất tuyệt trước mặt cô để khen ngợi học thần nào là khí chất xuất trúng, gương mặt thanh tú, dáng người thon dài...
Khuyết điểm duy nhất chính là gia cảnh bần hàn. Cậu ta vốn là học sinh diện đặc cách từ nông thôn, cũng là Thủ khoa kỳ thi chuyển cấp năm nay. Nghe nói gia đình cậu ta ở quê chỉ có hai ông cháu nương tựa vào nhau.
Thế nhưng, vì thành tích quá xuất sắc nên ban giám hiệu nhà trường đã đích thân đến tận nhà hứa hẹn miễn toàn bộ học phí và tiền ký túc xá, mỗi năm tới mùa vụ còn cho phép cậu ta nghỉ phép về phụ giúp, lại còn cấp thêm 700 tệ tiền trợ cấp mỗi học kỳ.
Nhờ những ưu đãi đó, vị học thần này mới chịu về học tại trường Nhất Trung.Đáng tiếc là Sở Từ không thường xuyên gặp mặt cậu ta, nên ấn tượng về diện mạo cũng chẳng mấy sâu đậm.
Việc cấp bách lúc này là phải xác định xem Nguyên Mộ có thực sự là cha ruột của A Nguyên hay không.
Nếu đúng là cậu ta, vậy thì đương nhiên hai người phải cùng nhau nuôi con. Cô mới chỉ đang học lớp mười, căn bản không thể nào độc lập nuôi dưỡng một đứa trẻ được.
Hơn nữa, nói thật lòng, tương lai cô có thể gả cho cậu ta thì chứng minh người này chắc chắn cũng có những ưu điểm đáng giá.
Điều cần làm ngay bây giờ là tiếp cận cậu ta, tìm cách lấy được vài sợi tóc để làm giám định DNA.
"Mẹ ơi, muốn tắm tắm." A Nguyên bò lên đùi Sở Từ, nhóc con vừa nói vừa đem khuôn mặt dính đầy nước dưa hấu cọ lấy cọ để lên mặt cô.
Sở Từ dùng ngón tay đẩy cái mặt béo tròn của nhóc sang một bên, nhóc lại bướng bỉnh quay trở lại, cứ lặp đi lặp lại như thế khiến cô chẳng mấy chốc đã bị nhóc làm cho không tài nào giận nổi.
“Đi thôi, đi tắm nào, cái đồ nhóc con nhem nhuốc này.”
A Nguyên cười tít mắt, vẻ mặt đầy vui vẻ, hoàn toàn không có cảm giác mẹ đang "ghét bỏ" mình.
Buổi tối A Nguyên chơi mệt lử. Sở Từ nghĩ đến thứ Hai mình phải đi học, vì thế lại "mặt dày" lên tầng trên, nhờ bà Vương chăm sóc A Nguyên thêm một tuần nữa.
Bà Vương đồng ý rất sảng khoái. Con trai bà làm việc ở đoàn làm phim, không phải ngày nào cũng về nhà; cháu trai bà thì ngày thường ở ký túc xá, chỉ cuối tuần mới về; bạn đời của bà cũng đã qua đời, ngày thường một mình ở nhà cũng buồn chán. Giờ trong nhà có thêm một cục bông béo tròn đáng yêu, bà quý lắm, quý đến lạ thường.
Hoàn cảnh của Sở Từ bà cũng hiểu rõ. Chắc là do sống một mình quá cô đơn, vừa lúc nhà người thân xảy ra chuyện nên mới đón đứa bé này về bầu bạn.
Huống hồ, bà nghĩ chắc hẳn những người thân khác của A Nguyên hoặc đã qua đời, hoặc có lẽ cũng chẳng ai muốn đèo bòng thêm một "gánh nặng", bằng không Sở Từ, một con bé mới học lớp mười, sao có thể đưa nhóc con về đây chăm sóc cơ chứ.
Cả hai đứa nhỏ này đều chẳng dễ dàng gì, bà giúp được chút nào thì hay chút nấy.