Ngày hôm sau, tranh thủ lúc A Nguyên vẫn còn đang ngủ say, Sở Từ cúi xuống hôn lên khuôn mặt nhỏ đỏ bừng của nhóc, rồi bế nhóc sang gửi ở nhà bà Vương. Xong xuôi, cô một mình đi bộ về phía trạm xe buýt.
Suốt cả quãng đường đi, cô cứ mãi trầm ngâm suy tính xem làm cách nào để có thể tiếp cận Nguyên Mộ và lấy được tóc của cậu ta.
Tại trường Trung học số 1 Thanh Thành, sau khi tiếng chuông báo giờ đọc bài buổi sáng vang lên, Sở Từ cùng cô bạn cùng bàn Tào Vân Vân rủ nhau đi mua đồ ăn sáng.
"Hôm nay trông cậu cứ tâm sự nặng nề thế nào ấy, nói nghe xem nào, chuyện gì mà khiến Sở đại mỹ nữ của chúng ta phải để tâm đến vậy?"
Tào Vân Vân khoác tay Sở Từ, thấp giọng trêu chọc.
"Ài, thật ra cũng không có gì đâu." Sở Từ cố ý thở dài một tiếng đầy vẻ não nề.
"Nói mau đi, không chừng mình còn giúp cậu nghĩ ra chủ ý gì đó đấy." Tào Vân Vân thúc giục.
Sở Từ hơi nghiêng người về phía Tào Vân Vân, cúi đầu nói khẽ: “Mình muốn theo đuổi nam thần của cậu, cậu giúp mình tham mưu một chút đi.”
Tào Vân Vân đột ngột dừng bước, trố mắt nhìn Sở Từ kinh ngạc: “Thật hay giả đấy? Cậu muốn theo đuổi Nguyên Mộ?”
Chẳng đợi Sở Từ kịp trả lời, cô bạn đã liến thoắng hỏi tiếp:
“Cậu để mắt tới Nguyên Mộ thật à? Thế mà trước đây lúc mình kể về nam thần, cậu còn thề thốt cam đoan là chẳng có chút hứng thú nào với người ta cơ mà. Hóa ra là đã thầm thương trộm nhớ từ lâu rồi đúng không? Cậu thật là... nói xem, tự vả mặt mình có đau không hả?”
Sở Từ liếc xéo cô bạn một cái: “Nói chuyện chính sự đi, cậu bảo làm sao mình mới theo đuổi được Nguyên Mộ bây giờ?”
Tào Vân Vân ngẫm nghĩ một hồi, đột nhiên vỗ tay cái bộp lên đầu rồi nói:
“Cậu biết Diệp Tây chứ? Hoa khôi của lớp Một ấy. Cậu ấy vốn là người trong đội hộ cờ, nhưng hình như tuần trước mới bị ngã gãy chân. Thầy chủ nhiệm Vương chắc chắn sẽ phải chọn người thay thế. Cậu xinh đẹp thế này, hy vọng lớn lắm đó! Hơn nữa Nguyên Mộ lại là người kéo cờ, nếu cậu giành được suất hộ cờ thì lúc tập luyện chẳng phải sẽ tiếp cận được cậu ta sao?”
Sở Từ suy tính một lát, thấy cách này quả thực rất khả thi.
Điều kiện tiên quyết để thầy Vương chọn người vào đội cờ chính là ngoại hình phải ưa nhìn, vóc dáng cao ráo và trông phải tràn đầy sức sống, sau đó mới xét đến thành tích học tập.
Lần tuyển chọn trước cô không có hứng thú nên không tham gia, lần này vừa hay lại thiếu một người, cơ hội đến thật đúng lúc.
“Vậy mình chỉ cần nói với thầy Trần một tiếng là được phải không?” Sở Từ hỏi Tào Vân Vân.
"Cậu mà nói với 'lão ban'* một tiếng, cô ấy chắc chắn sẽ thu xếp ổn thỏa cho cậu ngay." Tào Vân Vân khẳng định đầy khoa trương.
Trần Nguyệt Mai là chủ nhiệm lớp 10A3 của các cô, đồng thời cũng là vợ của thầy chủ nhiệm giáo dục khối trung học.
Ngày thường có chuyện gì tốt cô cũng đều ưu tiên học sinh lớp mình, nên chỉ cần qua được cửa của cô thì chuyện này coi như đã chắc đến tám chín phần.
Sở Từ học lớp 10A3. Khối 10 tổng cộng có 10 lớp: lớp 1 và lớp 2 là lớp hỏa tiễn**, lớp 3 và lớp 4 là lớp trọng điểm, 6 lớp còn lại là các lớp thường.
Cùng lúc đó, Nguyên Mộ vừa kết thúc tiết thể dục để trở về phòng học, cậu bạn cùng bàn Vương Xán đã thông báo ngay cho cậu rằng thầy chủ nhiệm Đỗ Hoa đang tìm.
Vì thế, cậu còn chưa kịp nghỉ ngơi chút nào đã phải rút một tờ giấy ăn, vừa lau mồ hôi vừa rảo bước về phía văn phòng giáo viên.
*Lão ban (老班): Cách gọi thân mật nhưng cũng có chút "nghịch ngợm" của học sinh dành cho giáo viên chủ nhiệm lớp.
**Lớp hỏa tiễn (火箭班): Đây là thuật ngữ đặc trưng trong các trường học Trung Quốc để chỉ các lớp chọn tập hợp những học sinh giỏi nhất, tương đương với lớp chuyên/lớp chọn ở Việt Nam.
Mỗi lần nhìn thấy Nguyên Mộ, Đỗ Hoa đều thầm cảm thán trong lòng:
Một nam sinh vừa đẹp trai vừa học giỏi như Nguyên Mộ, sao lại không phải con trai ông cơ chứ?
Thằng nhóc "tiểu tổ tông" nhà ông cũng học cùng khối với Nguyên Mộ, vậy mà suốt ngày chỉ biết chơi game, đầu óc lúc nào cũng ngây ngô khờ khạo, chẳng biết giống ai.
"Nguyên Mộ này, thầy Vương chủ nhiệm vừa báo là người trong đội hộ cờ tuần sau đã được định rồi, là bạn Sở Từ lớp 10A3.
Lát nữa em sang lớp 3 nhắn với bạn ấy một tiếng, bảo bạn chiều nay đi tập luyện đừng có đến muộn nhé."
Thầy Đỗ Hoa vừa nói vừa đưa một xấp đề kiểm tra Toán cho Nguyên Mộ: “Cầm đống đề này đưa cho Vương Xán, bảo cậu ấy phát xuống cho cả lớp.”
Nguyên Mộ vâng lời, rời khỏi văn phòng rồi rảo bước về phía lớp 10A3.
Sở Từ, cái tên này cậu đã từng nghe qua, nhưng bản thân người đó thì cậu chưa từng để ý tới.
Vương Xán hình như có nói cô bạn này rất xinh đẹp, nhưng chuyện đó cũng chẳng liên quan gì đến cậu.
Nguyên Mộ đứng ở cửa sau lớp 10A3, tìm một nam sinh gần đó rồi mở lời: “Chào bạn, phiền bạn gọi giúp mình bạn Sở Từ lớp này với.”
Cậu nam sinh kia liền quay vào phòng học đang ồn ào hỗn loạn, gào lớn: “Sở Từ ơi, có người tìm này!”
Một nữ sinh mặc chiếc váy liền thân màu hồng nhạt cất tiếng đáp lời, rồi bước nhanh về phía cửa lớp.
Hóa ra là cô ấy. Nguyên Mộ bỗng chốc rơi vào trạng thái thẫn thờ trong thoáng chốc.
Cô vẫn như vậy, chẳng thay đổi chút nào.
Lần đầu tiên Nguyên Mộ gặp Sở Từ là vào năm cậu học lớp tám.
Khi đó đang đúng mùa gặt, mọi người trong thôn đều bận rộn thu hoạch lúa mạch. Nhà cậu có ruộng khá xa, cậu và ông nội đã quần quật làm việc cả buổi sáng.
Ông nội xót cậu còn nhỏ, bảo cậu về nhà nghỉ ngơi một lát tiện thể nấu cơm trưa, còn mình thì tiếp tục ở lại ngoài đồng làm việc.
Đang lúc cậu nấu cơm, một cô gái trẻ dìu ông nội bước vào. Ông cậu đi qua bờ ruộng không cẩn thận bị trẹo chân.
Xung quanh lại chẳng có ai. Vừa hay Sở Từ đang tá túc ở nhà bà ngoại, trong lúc rảnh rỗi đi dạo ngoài đồng thì gặp, thế là cô liền dìu ông cậu về nhà.
Hôm đó cô mặc một chiếc váy liền thân màu xanh lam nhạt, làn da trắng nõn, ngũ quan tinh xảo.
Tóc được tết thành bím lỏng lẻo, trên đầu đội một chiếc mũ rơm, đôi mắt to tròn. Khi cười lên vừa thanh thuần vừa quyến rũ. Nói thật, lớn đến từng tuổi này, đó là lần đầu tiên cậu nhìn thấy một người xinh đẹp đến vậy.
Nguyên Mộ từ nhỏ đã học cực giỏi, diện mạo lại tuấn tú, chỉ có điều tính tình ít nói ít cười, trông có vẻ hơi lạnh lùng.
Dù vậy, số nữ sinh ở trường gửi thư tình cho cậu cũng không ít. Nhưng cậu hiểu rõ ông nội vất vả nuôi mình ăn học chẳng dễ dàng gì, nên chỉ một lòng muốn học thật tốt để thi đỗ một trường đại học danh tiếng, tuyệt nhiên không có tạp niệm nào khác.
Thế nhưng, khoảnh khắc cô gái ấy xuất hiện với đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết ngay trước mặt, Nguyên Mộ lại đang mặc chiếc áo ba lỗ trắng rộng thùng thình, ngang hông buộc chiếc tạp dề lốm đốm vài giọt dầu mỡ, tóc tai còn bết dính mồ hôi.
Thật hiếm thấy, trong lòng cậu lại nảy sinh vài phần tự ti của tuổi thiếu niên.
Cảm giác này trước đây chưa từng xuất hiện, ngay cả khi cậu mặc bộ quần áo giặt đến phai màu đứng giữa đám bạn học, hay khi nhìn người khác ăn ngon mặc đẹp còn mình chỉ có thể ăn bánh bao với rau muối mang từ nhà đi.
Cậu chưa bao giờ vì ánh mắt khác lạ của người đời mà cảm thấy không dám ngẩng đầu. Vậy mà ngay lúc ấy, cậu quả thực thấy vô cùng quẫn bách trước mặt một cô gái mới gặp lần đầu.
Thậm chí trong khoảnh khắc đó, cậu đã muốn chạy ngay vào phòng để thay một bộ quần áo sạch sẽ hơn rồi mới bước ra.
Ngày hôm ấy, ông nội muốn giữ cô gái đó lại dùng cơm để cảm ơn nhưng cô đã khéo léo từ chối, kể từ đó về sau cậu không còn thấy cô xuất hiện nữa.
Sau này Nguyên Mộ mới nghe người trong thôn kể lại, cô gái ấy là cháu ngoại của bà cụ Dương.
Thời điểm đó, con gái và con rể nhà họ Dương đang làm thủ tục ly hôn, nên bà Dương mới đón cháu ngoại về nông thôn ở một thời gian cho khuây khỏa.
Chẳng qua nửa năm sau, bà Dương đột ngột qua đời vì chứng nhồi máu não, con gái và con rể nhà đó cũng đường ai nấy đi, và cậu cũng chẳng bao giờ gặp lại cô gái ấy thêm lần nào nữa.
Cậu thậm chí còn chẳng biết tên cô, nhưng thỉnh thoảng vẫn vô thức nhớ về hình bóng ấy.
“Cậu là Sở Từ đúng không? Mình là Nguyên Mộ lớp Một. Thầy giáo bảo mình nhắn với cậu là 5 giờ chiều nay, đội hộ cờ và người kéo cờ sẽ tập luyện ở sân vận động, lúc đó cậu nhớ đừng đến muộn nhé.”
Giọng nói thanh lãnh đầy từ tính của Nguyên Mộ vang lên bên tai Sở Từ.
"Ừm, được, mình biết rồi. Cậu bạn này, cảm ơn cậu nhiều nhé!" Sở Từ vội vàng đáp lời. Đây là lần đầu tiên cô được nhìn ngắm Nguyên Mộ ở cự ly gần như vậy.
Cô thầm cảm thán trong lòng: không hổ danh là "cấp thảo"* khối mười, đẹp trai đến mức không thốt nên lời! Vẻ ngoài thanh tú lại sạch sẽ, hoàn toàn là gu của cô.
Hiện tại cô bắt đầu nghi ngờ, tương lai mình có thể kết hôn được với Nguyên Mộ thì chắc chắn một trăm phần trăm là do cô chủ động "cưa đổ" cậu ta rồi.
Vốn dĩ ban đầu Sở Từ chỉ muốn tìm ba cho A Nguyên, nhưng bây giờ cô hoàn toàn muốn biến cậu ta thành bạn trai của mình luôn.
Nguyên Mộ đã xoay người quay về phòng học, vậy mà Sở Từ vẫn còn đứng tựa vào cửa sau của lớp ngẩn ngơ xuất thần.
"Thế nào? Chiêu mình bày cho cậu quá hữu dụng còn gì. Cậu xem, Nguyên Mộ chẳng phải đã tự tìm đến tận nơi rồi sao.
Sau này nhé, cậu cứ gọi là 'gần quan ban lộc' luôn!" Tào Vân Vân khẽ huých tay Sở Từ, cười hì hì trêu chọc.
Trong lòng Sở Từ đang vui như nở hoa, nhưng ngoài miệng vẫn đáp:
“Thôi đi bà cô ạ, 'gần quan ban lộc' cái gì chứ, gần nhất phải là đám con gái lớp Một kìa, mình còn cách xa vạn dặm nhé.”
"Thôi đi, đừng có mà giả bộ nữa, mình thấy cậu cười tít mắt rồi kìa." Tào Vân Vân xì một tiếng trêu chọc cô.
Sở Từ không buồn đôi co với cô bạn nữa, cô chống cằm, đôi mắt xa xăm không biết đang mơ màng về điều gì.
Sau khi kết thúc ba tiết học buổi chiều, Sở Từ báo cáo với giáo viên chủ nhiệm một tiếng rồi hớn hở bước về phía sân vận động.
Tiết trời tháng Sáu, dù đã gần 5 giờ chiều nhưng cái nắng vẫn còn gay gắt. Chỉ cần đi dưới nắng một lát là đã cảm thấy cả người như bị nướng cháy.
Trên sân vận động lúc này chỉ có vài người trong đội nghi lễ. Sở Từ rảo bước nhanh về phía khán đài, dù sao ở đó cũng có chỗ để che nắng.
Tính cả cô thì mọi người đều đã đến đông đủ, tổng cộng có năm người. Người kéo cờ chỉ có một, chính là Nguyên Mộ.
Đội hộ cờ gồm bốn người, hai nam hai nữ: hai bạn nam là Lương Việt lớp 1 và Lương Thần lớp 2; hai bạn nữ gồm Sở Từ và một nữ sinh lớp 2 tên là Lý Giai.
Khi cô đến nơi, mọi người đang cùng nhau nói cười vui vẻ, thầy Vương chủ nhiệm đứng ngay bên cạnh.
Thấy Sở Từ đi tới, thầy Vương mỉm cười giới thiệu với cả đội:
“Nào, thầy giới thiệu với cả lớp một chút, đây là bạn Sở Từ lớp 10A3. Vì bạn Diệp Tây bị thương ở chân không thể tham gia nên từ nay về sau Sở Từ sẽ thay thế vị trí của bạn ấy.”
Dừng lại một chút, thầy Vương nói tiếp: “Hôm nay còn một việc nữa muốn thông báo cho các em, thứ Hai tuần tới Thị trưởng Vương sẽ đến trường chúng ta thị sát và tham gia buổi lễ chào cờ lúc 8 giờ sáng.
Tuần này mọi người chịu khó vất vả một chút, đúng 5 giờ chiều mỗi ngày phải có mặt tại sân vận động để tập luyện.”
Cả nhóm đồng thanh vâng lời.
Sở Từ lén liếc nhìn Nguyên Mộ, thấy cậu cũng đang nóng đến mức không chịu nổi, mồ hôi chảy ròng ròng từ trán xuống hai bên thái dương.
Nguyên Mộ dường như cảm nhận được có người đang nhìn mình, cậu vừa quay đầu sang thì đúng lúc bắt gặp ánh mắt chằm chằm của Sở Từ.
Bị phát hiện nhưng Sở Từ chẳng hề lúng túng, cô chậm rãi ngắm thêm hai giây nữa rồi mới thong dong dời tầm mắt đi. Chỉ là, gương mặt của Nguyên Mộ dường như lại càng đỏ hơn so với lúc trước.
Sau khi đi tới đi lui dưới cái nắng gay gắt khoảng nửa giờ đồng hồ, thầy Vương cuối cùng cũng "đại phát từ bi" cho cả đội nghỉ giải lao 10 phút. Lúc này, ai nấy đều đã mồ hôi nhễ nhại.
Sở Từ ngồi xổm trong bóng râm, đưa tay lên quệt mồ hôi trên mặt. Lúc đi tới đây, cô chẳng mang theo thứ gì cả.
Ở phía bên kia, Lý Giai lấy ra một gói khăn giấy, rút mấy tờ đưa cho Nguyên Mộ và những người khác, nhưng dường như lại vô tình "quên mất" phía Sở Từ.
Người ta đã không chủ động cho, Sở Từ cũng thấy ngại nên không qua đó hỏi xin.
Sở Từ lẳng lặng ngồi xổm trên mặt đất, đột nhiên một bóng đen bao phủ trước mắt. Một gương mặt thanh tú hiện ra ngay trước mặt cô: "Này, lau mồ hôi đi."
Nguyên Mộ ngồi xổm xuống đối diện với Sở Từ, đưa cho cô một tờ khăn giấy.
"Cảm ơn nhé." Sở Từ nhận lấy, tâm trạng bực bội vì bị phơi nắng lúc nãy bỗng chốc được an ủi ngay tức khắc.
Sở Từ thì vui vẻ trở lại, nhưng Lý Giai ở phía bên kia thì tâm trạng chẳng còn "đẹp" chút nào nữa.Lý Giai thích Nguyên Mộ, và cô ta cũng biết Diệp Tây có cảm tình với cậu.
Con gái vốn dĩ luôn nhạy cảm một cách lạ kỳ với những tình địch tiềm năng. Hôm nay khó khăn lắm Diệp Tây mới bị ngã gãy chân không tới được, nào ngờ lại lù lù xuất hiện một Sở Từ, đã thế cô nàng này còn xinh đẹp hơn cả cô ta lẫn Diệp Tây cộng lại.
Vốn dĩ ban đầu Lý Giai cũng chẳng bận tâm lắm. Cô ta và Diệp Tây đều thuộc diện có nhan sắc, nếu không đã chẳng được chọn vào đội nghi lễ này.
Thế nhưng Nguyên Mộ trước giờ chưa từng nhìn bọn họ bằng con mắt khác, cậu dường như luôn giữ thái độ nhạt nhẽo với tất cả nữ sinh.
Vậy mà hôm nay, Nguyên Mộ lại tự tay đưa khăn giấy cho Sở Từ! Sớm biết thế này, thà cứ để Diệp Tây ở lại còn hơn.