Mãi đến sáu giờ, thầy chủ nhiệm Vương mới tuyên bố giải tán. Vừa khéo cũng đúng giờ tan học, vì thế cả đám cùng nhau quay về khu phòng học.
Sở Từ đi một mình phía trước, Lý Giai theo sát phía sau Nguyên Mộ, còn Lương Việt thì vừa đi vừa cười nói rôm rả với Lương Thần cùng lớp.
Trong phòng học, mọi người đang thu dọn cặp sách, chuẩn bị về nhà.
“Cuối cùng cậu cũng về rồi đấy, sao lâu thế? Làm bọn tớ đợi mãi.” Tào Vân Vân đã dọn xong cặp từ sớm, chỉ chờ Sở Từ quay lại để cùng nhau ra về.
Sở Từ vừa thu dọn cặp sách vừa giải thích: “Tuần sau thị trưởng đến thị sát, nên cả tuần này ngày nào cũng phải luyện.”
“Thôi, không nói nữa, về nhanh đi.” Sở Từ thật sự có chút nhớ A Nguyên rồi.
Nhà của Tào Vân Vân và Sở Từ tuy không cùng hướng, nhưng ngày nào hai người cũng đi cùng nhau đến trạm xe buýt, rồi mới tách ra ai về nhà nấy.
“Thế nào rồi?” Tào Vân Vân hóng hớt hỏi.
“Còn thế nào được nữa, nói chưa được mấy câu. Nhưng hôm nay cậu ấy đưa khăn giấy cho tớ.”
Nghĩ lại, chuyện đó cũng coi như một chút tiến triển nhỏ.
“Cậu nói xem, người theo đuổi cậu ấy có phải rất nhiều không?” Sở Từ hỏi.
Tào Vân Vân tức đến mức nghiêng đầu liếc Sở Từ một cái:
“Cậu hỏi thế chẳng phải là thừa sao? Nguyên Mộ vừa là học bá lại vừa là nam thần. Nếu không phải nhà Giang Dương có điều kiện tốt, tớ còn chẳng dám chắc Nguyên đại thần không trở thành giáo thảo đâu.
Cậu biết rồi đấy, hoa khôi lớp Một là Diệp Tây, hoa khôi lớp Hai là Lý Giai, ngày nào cũng lượn lờ quanh Nguyên Mộ. Cũng may nam thần của tớ chẳng hề để tâm đến họ.”
“Ý cậu là Giang Dương mới là giáo thảo à? Nhưng cậu ta đâu có đẹp bằng Nguyên Mộ.”
Sở Từ từ trước đến nay vẫn cảm thấy Giang Dương trông chẳng giống người đàng hoàng gì, lại còn hay sang lớp họ trêu chọc, nghĩ thôi đã thấy phiền.
Tào Vân Vân cạn lời: “Tớ nói nhiều như vậy, rốt cuộc cậu chỉ chú ý mỗi cái này thôi hả?”
“Tớ biết rồi, ý cậu là người thích Nguyên Mộ rất nhiều.”
Sở Từ ngập ngừng một chút rồi hỏi tiếp: “Vậy có ai từng tỏ tình với cậu ấy chưa?”
Tào Vân Vân nghĩ ngợi rồi nói: “Chắc là chưa đâu. Với lại, cậu ấy lúc nào cũng lạnh lùng, xa cách như thế, cho dù có bị tỏ tình thật thì cũng chẳng giống kiểu sẽ đồng ý.”
“Ừ, cũng đúng.”
Sở Từ không về nhà ngay mà rẽ qua chợ, mua một ít dâu tây và chuối. Cô để lại một phần cho gia đình, phần còn lại mang sang biếu bà Vương.
Cô lên thẳng tầng bốn đón A Nguyên. Khi bước vào nhà, bà Vương đang ngồi đút cháo cho thằng bé.
“Mẹ… mẹ…”
A Nguyên lập tức bỏ bát cháo sang một bên, lao về phía Sở Từ đòi bế. Đôi mắt tròn xoe chớp liên hồi, nước mắt lăn dài trên má, cả người đầy vẻ tủi thân.
Sở Từ vừa chào bà Vương, vừa ôm con vào lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng dỗ dành:
“Ngoan nào, đừng khóc nữa. A Nguyên là con trai mà. Con nhìn xem, mẹ đã đến đón con rồi đây.”
Phải một lúc sau, A Nguyên mới dần bình tĩnh lại, ngoan ngoãn rúc vào vòng tay mẹ. Cậu bé nắm chặt lấy tay Sở Từ, như sợ chỉ cần buông ra một chút thôi, mẹ sẽ lại rời đi.
Thấy A Nguyên đã yên tĩnh lại, bà Vương mới quay sang trò chuyện với Sở Từ:
“Tiểu Từ à, cháu nên từ từ sửa lại cách xưng hô cho thằng bé đi. Cứ để nó gọi cháu là ‘mẹ’ mãi thế này cũng không ổn.”
“Dạ, cháu biết rồi ạ. Trước mắt cứ để nó thích nghi thêm một thời gian đã.” Sở Từ nhẹ giọng đáp.
“Bà Vương, mấy hôm nay thật sự cảm ơn bà đã giúp cháu trông nom thằng bé. Nếu không có bà, cháu cũng chẳng biết phải xoay xở thế nào.”
Bà Vương giả vờ trách yêu: “Con bé này, nói gì mà khách sáo thế. Từ nhỏ bà đã nhìn cháu lớn lên, khác gì cháu gái ruột đâu. Có chút chuyện cỏn con mà cứ cảm ơn mãi.”
Sở Từ chỉ mỉm cười cảm kích. Trò chuyện thêm vài câu, cô để lại một phần trái cây mua lúc nãy cho bà Vương, rồi bế A Nguyên, lúc này đã ngủ ngoan trong lòng về nhà.
____
“A Mộ, Sở Từ thật sự vào đội kéo cờ à?”
“Ừ.”
“Vậy… cô ấy có xinh như lời người ta nói không?”
“Ừ.”
“Trời ơi, cậu nói thêm được vài chữ nữa không hả?” Trần Trác cười trêu chọc.
“Cả ngày mở miệng không nổi mấy lần như cậu, dù có đẹp trai cỡ nào thì sau này cũng khó kiếm bạn gái thôi. Có cô nào chịu nổi một người yêu nói chuyện cứ như người câm chứ?”
Hai chữ bạn gái khiến Nguyên Mộ khựng lại trong chớp mắt. Trong đầu anh bất giác hiện lên một gương mặt xinh đẹp, đường nét rõ ràng, ánh mắt sáng rỡ.
“Thôi được rồi, không đùa nữa. Mau về ký túc xá đi.” Trần Trác đổi giọng.
Nguyên Mộ không nói thêm gì, nhấc chân đi trước.
Ký túc xá của Nhất Trung là phòng sáu người. Tầng dưới là bàn học và tủ quần áo, phía trên là giường ngủ, ngoài ra còn có một ban công nhỏ.
Phòng của Nguyên Mộ hiện chỉ ở bốn người: Trần Trác lớp Hai, Lưu Tử Phong lớp Bốn và Vương Húc.
Nguyên Mộ học rất giỏi. Dù bề ngoài trông có vẻ khó gần, nhưng mỗi khi có người đến hỏi bài, anh luôn kiên nhẫn giải thích. Vì vậy, quan hệ giữa anh và mấy người bạn cùng phòng vẫn khá hòa hợp.
……
Cái tên Sở Từ xuất hiện với tần suất cực cao trong những cuộc trò chuyện đêm của đám con trai.
Ở tuổi dậy thì, việc soi xét, bàn tán về con gái vốn là chuyện quá đỗi bình thường.
Trước đây, Nguyên Mộ không hề biết người mang cái tên ấy chính là cô. Vì thế, mỗi lần nghe nhắc đến, anh chỉ coi như gió thoảng bên tai, chẳng để tâm.
“Vương Húc này,” Trần Trác tựa người vào bàn của cậu ta, than thở: “Sở đại mỹ nhân sao lại không học chung lớp với bọn mình nhỉ?”
“Thôi đi ông ơi, có ở chung lớp thì đã sao? Chẳng lẽ cậu còn dám theo đuổi người ta à?” Vương Húc liếc Trần Trác một cái đầy khinh bỉ.
“Cậu ta mà dám á?” Lưu Tử Phong xen vào, giọng đầy mỉa mai.
“Không dám thì không dám, nhưng đứng gần nhìn mỹ nhân một chút cũng coi như rửa mắt chứ bộ.” Trần Trác không phục, cãi lại.
“Có dám thì người ta cũng chẳng thèm để ý cậu đâu.”
“Sở đại mỹ nhân ngay cả Giang Dương còn không coi ra gì, làm sao có thể nhìn trúng cậu được?”
Bị tấn công liên tiếp, Trần Trác làm bộ bi thương, một tay ôm bụng, tay kia chỉ vào Vương Húc với Lưu Tử Phong: “Hai người các cậu đúng là quá đáng…”
“Nhưng mà…” Cậu ta chợt nghiêng đầu: “Sở mỹ nhân thật sự không có cảm giác gì với Giang Dương à?”
“Chuẩn luôn.”
Giang Dương là “đầu gấu” của lớp 10A6. Ngoại hình khỏi phải nói: cao trên mét tám, gương mặt sáng sủa, cả người toát ra vẻ ngông nghênh, bất cần kiểu bad boy.
Trước kia hắn học ở Sơ trung, thành tích chẳng ra sao, nhưng gia đình có thế lực, nên sau đó được chuyển thẳng lên Cao trung
Ngay từ những ngày đầu năm lớp mười, chẳng biết vì lý do gì, vị “cậu ấm con quan” này lại trúng tiếng sét ái tình với Sở Từ.
Hắn còn lớn tiếng tuyên bố Sở Từ sớm muộn gì cũng sẽ là bạn gái của mình, ai dám bén mảng đến gần cô tức là đối đầu với hắn.
Nhất Trung là trường trọng điểm, phần lớn học sinh đều tập trung học hành để thi đại học.
Vì thế, chẳng mấy ai dám liều lĩnh đắc tội Giang Dương chỉ để theo đuổi Sở Từ, ngoại trừ hai đàn anh khối trên.
“Nghe nói mấy hôm trước Giang Dương còn đánh nhau với Lý Thăng bên khối mười một, hình như cũng vì Sở Từ đó.”
“Ghê thật, cậu hóng hớt được nhiều tin ghê ha.” Vương Húc cười, huých Trần Trác một cái.
“Người theo đuổi cô ấy nhiều lắm à?” Ánh mắt Nguyên Mộ trầm xuống, nhìn thẳng vào Trần Trác.
“Theo đuổi công khai thì không nhiều đâu, nhưng thích thầm chắc cũng không ít.”
“Khoan đã ” Trần Trác nhướng mày: “Từ bao giờ cậu lại quan tâm mấy chuyện này vậy hả, Nguyên Mộ?”
“Không có gì.” Anh dời mắt đi, giọng vẫn bình thản: “Chỉ hỏi cho biết thôi.”
________
Đêm khuya yên ắng. Sở Từ ôm A Nguyên trong lòng, hai mẹ con ngủ say, hơi thở đều đều.
Sáng hôm sau, Sở Từ vẫn như thường lệ, đưa A Nguyên sang nhà bà Vương gửi nhờ.
Tiết cuối buổi sáng là môn tiếng Anh. Vừa tan học, giáo viên tiếng Anh rời khỏi lớp, cả phòng lập tức trở nên ồn ào.
Phần lớn học sinh vừa cười nói vừa thu dọn sách vở, chuẩn bị đi ăn trưa. Sở Từ cũng đơn giản sắp xếp lại bàn học, rồi ngồi chờ Tào Vân Vân.
Tào Vân Vân ôm theo cả đống đồ, vội vàng lao vào nhà vệ sinh.
“Tôn Diệu, nhanh lên coi, sao cứ đến giờ ăn là cậu lại lề mề thế?”
“Lương Việt, cậu cũng nhanh lên!”
“Gấp cái gì mà gấp.” Tôn Diệu khoác tay lên vai cậu bạn vừa giục mình, cười hì hì cãi lại: “Định đi đầu thai hay gì?”
Lương Việt đứng dậy, chuẩn bị đi ăn cùng bọn họ. Vừa bước được một bước, cậu lại quay đầu nhìn về phía Nguyên Mộ: “Cậu thật sự không đi ăn à?”
Mấy hôm nay Nguyên Mộ bị say nắng, ăn uống không được.
“Ừ.” Giọng nói của anh trầm thấp, lạnh nhạt, vang lên giữa không khí ồn ào của lớp học.
Hôm nay hai người ra hơi muộn, các quầy trong nhà ăn đều đã đông nghịt.
Sở Từ và Tào Vân Vân đều lười xếp hàng, thế là ghé qua cửa hàng tiện lợi mua mỗi người chút đồ ăn vặt, rồi cùng nhau quay lại lớp học.
Khi đi ngang qua phòng học lớp Một, Tào Vân Vân khẽ huých Sở Từ, ra hiệu cho cô nhìn vào trong: “Cậu nhìn kìa, không phải Nguyên Mộ sao?”
Sở Từ liếc vào trong theo phản xạ, quả nhiên thấy Nguyên Mộ đang ngồi tại chỗ. Cả phòng học trống trơn, chỉ còn mỗi mình anh.
“Vào đi.” Tào Vân Vân cười đầy ẩn ý: “Lớp Một bây giờ có mỗi mình cậu ấy thôi.”
“Đi chỗ khác chơi.” Sở Từ trừng mắt nhìn bạn: “Tự dưng chạy vào đó làm gì, chẳng có lý do gì cả.”
Tào Vân Vân dùng ngón tay chọc nhẹ vào trán Sở Từ, cười gian:
“Cậu ngốc thật hay giả vờ thế? Đã muốn theo đuổi người ta thì tất nhiên phải tìm cách tiếp cận chứ. Cậu xem kìa, cậu ta ngồi một mình trong lớp, chắc chắn là chưa ăn trưa rồi. Cậu đem cái bánh mì của mình cho cậu ta, nói là cảm ơn vì hôm qua cậu ta đặc biệt đến báo cậu chuyện tập luyện. Một qua một lại, chẳng phải tự nhiên thân hơn sao?”
Trong lòng Sở Từ vẫn cảm thấy hơi ngượng, nhưng rốt cuộc… gan mê trai vẫn thắng thế.
Cô đẩy Tào Vân Vân về lớp trước, liếc nhìn quanh một vòng xác nhận không có ai, rồi lấy hết can đảm bước vào lớp Một.
Nguyên Mộ nghe thấy tiếng động ở cửa sau, chỉ nghĩ là có bạn học nào ăn xong quay lại nên cũng không quay đầu nhìn. Mãi đến khi Sở Từ đứng ngay trước bàn mình, anh mới ngẩng lên.
Khoảnh khắc chạm phải đôi mắt sâu thẳm ấy, Sở Từ lập tức thấy tim mình chùng xuống, hơi… rén. Nhưng cô vẫn cố giữ bình tĩnh, lấy hết dũng khí mở lời:
“À… Nguyên Mộ, cậu chắc là chưa ăn trưa nhỉ? Tớ mua dư một cái bánh mì, cho cậu này. Với lại… hôm qua cảm ơn cậu đã đặc biệt đến báo tớ chuyện tập luyện.”
“Vậy thì cảm ơn cậu.” Nguyên Mộ khẽ cười, đưa tay nhận lấy chiếc bánh mì từ Sở Từ.
Nụ cười ấy khiến Sở Từ bất giác nhớ đến một câu thơ: hoa lê nở trắng khắp ngàn cây. Trong khoảnh khắc, tim cô đập loạn nhịp.
Thật ra ban đầu cô không hề kỳ vọng Nguyên Mộ sẽ nhận bánh mì.
Vậy mà giờ đây, anh không những không từ chối mà còn tỏ ra rất tự nhiên. Chỉ riêng điều đó thôi cũng đủ khiến Sở Từ hiểu rằng - cô vẫn còn cơ hội.
Buổi trưa, lớp Một có không ít người không về nhà. Sau khi ăn xong, Tôn Diệu và Lương Việt cũng quay lại phòng học.
Trên bàn Nguyên Mộ vẫn còn chiếc túi đựng bánh mì chưa kịp vứt, Tôn Diệu mắt tinh, giọng lại lớn, vừa thấy đã lập tức kêu lên:
“Ê, Nguyên Mộ, bánh mì này ở đâu ra vậy? Có phải lại có mỹ nữ nào tặng cậu không?”
Chưa kịp đợi Nguyên Mộ trả lời, cậu ta đã tự phủ định: “Khoan đã, không đúng. Nguyên Mộ hình như trước giờ chưa từng nhận đồ của con gái mà.”
“Tôi mua đấy.” Nguyên Mộ đáp, giọng có vẻ trách móc: “Cậu đoán linh tinh làm gì.”
Dù lời nói nghe lạnh nhạt, nhưng nếu để ý kỹ, vẫn có thể nhận ra tâm trạng anh lúc này… khá tốt.
“Cậu đỡ say nắng hơn chưa?” Lương Việt hỏi.
“Ừ, khá hơn nhiều rồi.” Nguyên Mộ đáp.
“Nhưng cái thời tiết quái quỷ này nóng thật." Lương Việt nhăn mặt:
“Chiều còn phải ra sân thể dục tập luyện nữa. Hay cậu nói với thầy xin nghỉ một buổi đi, đứng dưới nắng cả tiếng đồng hồ thế này không đùa được đâu.”
Hôm qua, Lương Việt đứng ngoài sân từ năm giờ đến sáu giờ, lúc về người ướt sũng như vừa vớt khỏi nước.
Huống chi Nguyên Mộ mấy ngày trước còn bị say nắng, phơi thêm nữa thì thật sự không ổn.
Nguyên Mộ sắp xếp gọn lại sách vở trên bàn, rồi quay sang nhìn Lương Việt: “Không cần xin nghỉ đâu, tôi chịu được.”
Vì nếu không đi tập luyện, thì làm sao có thể gặp được cô ấy.