Bình Sữa Nhỏ Xuyên Đến Năm Cấp Ba Của Tôi

Tác giả: Nguyễn Văn A

Chương 4

(Cập nhật lúc: 17:54 17/01/2026)

Ăn trưa xong, học sinh trong lớp lần lượt quay lại. Sở Từ gối đầu lên bàn chợp mắt một lát. Buổi trưa cô vốn không có thói quen ngủ, nên chiều đến thế nào cũng sẽ uể oải.

Cả phòng học chìm trong yên tĩnh. Thỉnh thoảng vang lên vài tiếng ngáy khe khẽ, lẫn vào không khí oi ả. Ánh nắng xuyên qua khung cửa sổ, rơi xuống từng mặt bàn. Phần lớn học sinh đều cúi đầu nghỉ trưa, số ít còn thức thì cũng lặng lẽ làm việc của mình.

Khoảnh khắc ấy yên bình đến lạ. Mọi thứ đều chậm rãi, dịu dàng và vừa vặn.

Đến khi chuông báo vào tiết vang lên, Sở Từ mới mơ màng tỉnh dậy. Trong lớp đã bắt đầu có tiếng nói chuyện rì rầm, cũng có người vẫn còn chưa chịu tỉnh. Cô nhìn chằm chằm vào hộp bút trước mặt, gương mặt trống rỗng, đầu óc như bị thả trôi đâu đó.

Phải mất một lúc, ý thức mới dần quay về, tinh thần cũng chậm rãi tỉnh táo lại.

Tào Vân Vân vẫn còn ngủ, Sở Từ cũng không nỡ đánh thức. Lúc này mới 1 giờ 50, còn mười phút nữa mới chính thức vào tiết.

Tiết hai và tiết ba buổi chiều đều là thể dục. Vừa tan tiết Vật lý, Tào Vân Vân đã tỉnh hẳn, kéo tay Sở Từ đi thẳng ra sân vận động. Đến sớm chút nào hay chút đó, ít ra còn tranh được chỗ đứng dưới bóng cây.

“Kia chẳng phải là Giang Dương sao?” Tào Vân Vân chỉ về phía trước, ra hiệu cho Sở Từ nhìn.

“Ừ, đúng rồi. Lớp Sáu tiết này hình như cũng học thể dục.” Sở Từ liếc nhìn theo hướng đó.

Không ngờ đúng lúc ấy, Giang Dương cũng quay đầu lại, ánh mắt vừa hay chạm phải cô.

“Ê Giang Dương, kia không phải chị dâu à?” Một nam sinh đứng cạnh huých nhẹ vai cậu ta.

“Đi đi, qua chào hỏi chị dâu một tiếng coi.”

Mấy người khác cũng hùa theo, cười nói ồn ào.

Giang Dương ném quả bóng rổ trong tay cho người đứng cạnh, tiện tay vuốt lại mái tóc ướt mồ hôi, khóe miệng nhếch lên nụ cười quen thuộc rồi sải bước về phía Sở Từ.

Phía sau, một đám nam sinh cũng cười đùa ầm ĩ, theo sát lại.

Giang Dương đứng trước mặt Sở Từ, từ trên cao nhìn xuống cô. Sở Từ khẽ cau mày, trong lòng bỗng dâng lên cảm giác bực bội, người này đúng là dai như đỉa.

Dưới ánh nắng, gương mặt Sở Từ trông càng trong trẻo, sạch sẽ. Giang Dương nhìn cô vài giây rồi mở miệng: “Sở Từ, mấy hôm trước tôi đi Vân Thành chơi, có mua cho cậu một sợi dây chuyền. Ngày mai tôi mang cho cậu.”

“Cảm ơn, nhưng không cần đâu.”

Sở Từ lùi lại một bước, giọng nói xa cách mà lịch sự: “Nhà tôi không cho phép nhận đồ của người khác.”

Cô thật sự không muốn dây dưa với Giang Dương. Dù trong mắt nhiều người, Giang Dương vừa ngông vừa ngầu, rất thu hút, nhưng Sở Từ lại chẳng có chút hứng thú nào. So với kiểu công tử phong lưu từng thay bạn gái như thay áo ấy, cô chỉ để ý đến những nam sinh sạch sẽ, trầm tĩnh như Nguyên Mộ. Hai kiểu người hoàn toàn khác nhau.

Sở Từ kéo tay Tào Vân Vân định rời đi. Nhưng mới bước được vài bước, đã bị mấy nam sinh lớp Sáu chắn ngang.

“Sở Từ, đừng có rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt.” Một tên trong đám cất giọng hằn học: “Lão đại bọn tôi để ý cậu là nể mặt cậu lắm rồi đấy.”

“Đúng đó.” Kẻ khác phụ họa: “Cho mặt mà không biết xấu hổ.”

Giang Dương còn chưa kịp lên tiếng, đám đàn em đã thay cậu ta mở miệng trước, giọng điệu đầy đe dọa.

Tào Vân Vân tức đến không chịu nổi, bật lại ngay: “Ê, mấy người có biết xấu hổ không hả? Một đám con trai mà đi bắt nạt hai đứa con gái?”

Giang Dương đứng bên kia, nhìn rõ toàn bộ động tĩnh nhưng vẫn không nói một lời.

Sở Từ nhìn là hiểu ngay, cậu ta cố ý. Trong mắt Giang Dương, cô chỉ đang làm bộ làm tịch, làm cao để được giá. Cậu ta cảm thấy bản thân chịu để mắt đến cô đã là cho cô quá nhiều thể diện.

Một cơn bực tức lập tức bốc lên trong lòng Sở Từ.

Cô buông tay Tào Vân Vân, bước thẳng tới trước, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Giang Dương, từng chữ từng chữ nói rõ ràng: “Giang Dương, trước đây tôi chưa nói thẳng, nhưng hôm nay tôi nói cho cậu biết. Tôi thật sự không thích cậu, không phải giả vờ, cũng không phải làm bộ. Mong cậu sau này đừng tìm tôi nữa.”

Nói xong, cô không chờ Giang Dương phản ứng, quay người kéo Tào Vân Vân rời đi.

Phía sau, sắc mặt Giang Dương lập tức sa sầm.

Từ trước đến nay, chỉ có người khác chủ động theo đuổi cậu ta. Lần hiếm hoi cậu ta để ý đến một nữ sinh, đối phương lại chẳng biết điều như vậy.

Được lắm.

Cậu ta sẽ chờ xem ngoài mình ra, còn ai dám theo đuổi Sở Từ nữa.

“Tiểu Từ, cậu thấy không, mặt Giang Dương đen sì luôn rồi, sắp ngang Bao Công tới nơi.” Tào Vân Vân cười hả hê, giọng đầy vẻ xem náo nhiệt không chê chuyện lớn.

Sở Từ hừ một tiếng, bực bội nói: “Loại người đó đúng là không biết tự lượng sức. Trong nhà có chút thế lực là tưởng mình ghê gớm lắm, lúc nào cũng bày cái vẻ ông đây là số một thiên hạ. Thay bạn gái nhanh như thay áo, vừa tự cao vừa đáng ghét.”

Tào Vân Vân gật đầu lia lịa: “Cũng phải. Trước kia tớ còn thấy cậu ta khá đẹp trai, giờ nhìn lại thì cũng chỉ được cái mã ngoài.”

“Đó mà gọi là đẹp à?” Sở Từ lập tức phản bác.

“So với Nguyên Mộ nhà tớ, hắn còn không bằng nổi một sợi tóc.”

“Nguyên Mộ nhà cậu?” Tào Vân Vân liếc cô một cái, cười đầy ẩn ý.

“Sở Tiểu Từ, còn chưa lên ngôi chính thất mà đã bắt đầu nhận người về làm của riêng rồi hả?”

Sở Từ mặt dày đáp lại, chẳng chút xấu hổ: “Tớ có linh cảm, không bao lâu nữa tớ sẽ theo đuổi được cậu ấy.”

“Liêm sỉ đâu rồi?”

Tào Vân Vân bật cười: “Cậu tốt xấu gì cũng là hoa khôi của trường, làm ơn giữ kẽ một chút đi.”

“Cậu còn chưa biết đâu.” Sở Từ cười nói: “Trưa nay lúc tớ bước vào lớp Một, cái gọi là rụt rè đã sớm bỏ tớ mà đi rồi.”

Cô nghiêng đầu, giọng nửa đùa nửa thật: “Với lại, nếu tớ mà còn giữ kẽ, lỡ để mấy nữ sinh khác nhanh tay hơn thì biết đi đâu mà khóc cho cam.”

Lớp Một, tiết hai buổi chiều vừa kết thúc, cả phòng học lập tức ồn ào hẳn lên.

Cuối lớp, một nhóm nữ sinh tụ lại, ríu rít nói cười không ngớt.

“Bát quái nóng hổi đây, nghe không, nghe không?” Vương Di chen tới bên cạnh Diệp Tây.

“Bát quái gì, nói nhanh lên.” Mấy nữ sinh xung quanh lập tức ghé lại, Diệp Tây không lên tiếng, chỉ nhìn Vương Di, chờ cô nói tiếp.

“Ai cũng biết rồi ha, Giang Dương lớp Sáu đang theo đuổi Sở Từ.”

“Chuyện đó ai mà chẳng biết, cũ rích rồi.”

“Nhưng công nhận Sở Từ xinh thật.”

“Hoa khôi mà, không xinh sao được.”

“Không phải cái đó.” Vương Di khoát tay, cắt ngang.

“Hồi tiết thể dục vừa rồi, lớp Ba với lớp Sáu học chung. Giang Dương đi du lịch về, hình như mang quà cho Sở Từ. Ai ngờ Sở Từ không nhận thì thôi, còn nói thẳng là không thích, bảo hắn đừng tìm nữa.”

“Thiệt hả?”

“Thiệt. Bạn tớ học lớp Sáu nói, lúc đó mặt Giang Dương đen sì, tức tới mức không nói được câu nào.”

“Thật hay giả vậy? Giang Dương vừa đẹp trai lại vừa giàu, nhà còn có thế mà.”

“Đương nhiên là thật.” Vương Di nói chắc nịch.

“Nghe nói ba Giang Dương là phó giám đốc Sở Giao thông tỉnh.”

“Chuẩn quan nhị đại luôn.”

“Thế mà Sở Từ còn không thích, ánh mắt cao thật đấy.”

Diệp Tây ngồi bên cạnh, từ đầu đến cuối không chen lời. Cô cúi đầu lật sách, vẻ mặt bình thản như thể hoàn toàn không quan tâm đến chủ đề đang được bàn tán.

Một lúc sau, cô mới như vô tình nói nhẹ một câu: “Có khi… Sở Từ chỉ không thích kiểu phô trương thôi.” Giọng nói rất nhỏ, rất ôn hòa.

Mấy nữ sinh lập tức quay sang nhìn cô: “Ý cậu là sao?”

Diệp Tây ngẩng đầu, khóe môi cong lên một nụ cười dịu dàng, giọng điệu đầy thiện ý: “Ý mình là… mỗi người có gu khác nhau mà. Có người thích mấy kiểu nổi bật như Giang Dương, cũng có người thích những người trầm tính hơn.”

Cô dừng một chút, như chợt nhận ra mình nói hơi nhiều: “À, mình chỉ nói vậy thôi, mọi người đừng nghĩ nhiều.”

Nhưng lời đã nói ra rồi, sao có thể không nghĩ nhiều.

“Trầm tính?”

“Ý cậu là ai?”

Diệp Tây khẽ lắc đầu, giọng càng mềm hơn: “Không biết nữa, mình đoán thôi. Với lại… Sở Từ nhìn cũng không giống người thích bị nhiều người theo đuổi.”

Câu nói nghe như đang bênh vực, nhưng lại vô tình đẩy Sở Từ vào vị trí kén chọn, mập mờ, dễ khiến người khác hiểu lầm.

Vương Di bật cười: “Thế chẳng phải càng đáng nói sao? Có Giang Dương rồi còn không chịu, vậy chắc chắn là có người khác tốt hơn.”

Diệp Tây cúi đầu, không đáp. Chỉ có hàng mi khẽ rũ xuống, che đi tia khó chịu thoáng qua trong mắt.

Trong đầu cô chỉ có một ý nghĩ: Đã có Giang Dương rồi, còn định nhắm tới Nguyên Mộ sao?

Thực ra Diệp Tây không phải không biết Giang Dương là hạng người gì.

Nhà cô có qua lại xã giao với nhà họ Giang, có vài bữa ăn chung. Nghe ba cô nói qua, Giang Dương từ nhỏ đã không yên ổn, gây chuyện không ít. Có lần còn dính tới tai nạn xe cộ, hình như đâm trúng người rồi bỏ chạy. Chỉ là chuyện không bị làm lớn, phía nhà họ Giang ra tay dọn dẹp sạch sẽ, cuối cùng cũng chìm xuống.

Những chuyện này, người ngoài không biết. Nhưng Diệp Tây biết rất rõ.

Cho nên khi nghe người khác nhắc tới việc Giang Dương theo đuổi Sở Từ, trong lòng cô không hề thấy bất ngờ, thậm chí còn mơ hồ cảm thấy… khá hợp.

Nếu Giang Dương thật sự theo đuổi được Sở Từ thì tốt quá rồi.

Cái vẻ ngoài bĩ bĩ, hào nhoáng ấy của cậu ta, vốn rất dễ lừa người. Chỉ cần người ta chịu tin, chịu bước vào, sau này xảy ra chuyện gì, cũng chẳng liên quan đến cô nữa.

Nghĩ tới đây, Diệp Tây khẽ cụp mắt, biểu cảm vẫn dịu dàng như cũ, như thể hoàn toàn không dính dáng gì tới những suy nghĩ vừa rồi.

Sở Từ hoàn toàn không hay biết rằng mình đã trở thành tâm điểm bàn tán. Nhưng cho dù có nghe được những lời đó, cô cũng chẳng để tâm. Mấy ngày trước còn có tin đồn nói rằng cô khiến nam sinh khối trên đánh nhau vì mình, trong khi bản thân cô thậm chí còn không biết rốt cuộc là ai đánh ai, đánh lúc nào. Những lời đồn kiểu này không hiểu sao lại lan ra được, nhưng từ trước đến nay cô chưa từng để trong lòng — mấy chuyện vớ vẩn như thế, càng nghe càng tự chuốc bực vào người.

Thứ khiến cô đau đầu lúc này là… còn phải tiếp tục phơi nắng thêm một tiếng nữa. Hai tiết thể dục vừa xong, ngay sau đó lại đến luyện tập nghi thức kéo cờ.

Tào Vân Vân đã về phòng học trước. Sở Từ ngồi trên bậc thềm cạnh lễ đài, vừa ăn cây kem trên tay, vừa chờ các thành viên trong đội kéo cờ lục tục tới.

Sở Từ ăn xong cây kem, chán chường đảo mắt nhìn quanh. Từ xa, cô đã thấy Nguyên Mộ đi tới cùng Lương Việt, trên tay còn cầm theo mấy chai nước khoáng.

Không hiểu sao, vừa nhìn thấy nước là cô lập tức cảm thấy khát hơn hẳn. Cây kem vừa ăn xong chẳng những không giải nhiệt, ngược lại còn khiến cổ họng khô khốc.

Đến gần hơn, cô nhận ra Nguyên Mộ cầm hai chai, Lương Việt cầm một chai. Trong đầu Sở Từ thoáng hiện lên một ý nghĩ: nếu mình mặt dày bước lên xin Nguyên Mộ một chai, anh có cho không? Nhưng rồi lại nghĩ, lỡ anh không muốn cho thì đúng là ngại chết.

Cô còn đang lưỡng lự thì một chai nước đã được đưa tới trước mặt.

Nguyên Mộ đứng, cô ngồi. Sở Từ theo phản xạ đưa tay nhận lấy, thậm chí còn quên cả nói cảm ơn. Chỉ thấy mặt mình bỗng nóng lên, nhiệt độ tăng rõ rệt.

Ở phía đối diện, Nguyên Mộ thấy cô ngoan ngoãn nhận lấy chai nước, chẳng nói lời nào, thì vành tai anh cũng âm thầm nóng lên lúc nào không hay.

Lương Việt cho dù có chậm hiểu đến mấy, lúc này cũng nhận ra bầu không khí giữa hai người kia có gì đó không bình thường.

Cậu kéo Nguyên Mộ sang một bên, hạ giọng hỏi: “Cậu với Sở đại mỹ nữ… có chuyện gì à?”

Vừa nãy cậu còn tưởng Nguyên Mộ mua hai chai nước là vì trời nóng, sợ mình uống không đủ. Ai ngờ vừa đến nơi, chai nước đã bị đưa thẳng cho Sở Từ.

“Cậu nói linh tinh gì thế.” Nguyên Mộ gạt tay Lương Việt đang khoác lên vai mình, thấp giọng mắng.

“Linh tinh?” Lương Việt bật cười: “Cậu làm rõ ràng thế này mà còn bảo linh tinh? Bình thường cậu có bao giờ chủ động như vậy đâu. Người ta còn chưa kịp mở miệng, cậu đã đưa nước qua rồi.”

Trong mắt Lương Việt, Nguyên Mộ đúng chuẩn kiểu người ngoài lạnh trong nóng, muộn tao điển hình.

“Được rồi, cậu lắm lời quá.” Nguyên Mộ đáp, giọng nghe có vẻ không kiên nhẫn. Nhưng… cũng không hề phủ nhận.

Lương Việt lại ghé sát vào, hạ giọng hỏi: “Cậu thật sự thích Sở Từ à? Giang Dương lớp Sáu hình như cũng đang theo đuổi cô ấy.”

“Thì sao.” Giọng Nguyên Mộ nhàn nhạt, như chẳng hề để tâm, nhưng lại mang theo một loại khí thế khó nói thành lời.

“Không sao cả.” Lương Việt lập tức giơ ngón cái: “Lão đại, cậu đỉnh thật.”

“Được rồi, mọi người tới đủ rồi, qua bên kia đi.”

Đợi Lý Giai và Lương Thần lớp hai cũng tới, cả nhóm bắt đầu tập luyện.

Vẫn giống như hôm qua, tập nửa tiếng rồi nghỉ mười phút. Trong lúc nghỉ, Sở Từ cầm chai nước Nguyên Mộ đưa cho, xoay mạnh nắp chai, ngửa đầu uống từng ngụm lớn.

Lý Giai lại tiến sát hơn một chút, giọng nói không cao không thấp, vừa đủ để những người đứng phía sau nghe được, ngữ khí còn mang theo vẻ “vô tình”: “Sở Từ, vừa nãy trong giờ thể dục… hình như Giang Dương lại tìm cậu nhỉ? Nghe nói anh ấy còn chuẩn bị quà cho cậu nữa?”

Cô ta cười nhẹ một cái, như thể chỉ đang trò chuyện bình thường: “Thật ra cũng dễ hiểu thôi, Giang Dương đối với cậu đúng là rất để tâm. Nếu là mình, chắc cũng khó mà từ chối được.”

Câu nói nghe thì như cảm thán, nhưng từng chữ lại như vô tình đẩy người khác vào chỗ dễ hiểu lầm.

Nguyên Mộ đứng phía sau, tay cầm chai nước hơi siết chặt, ánh mắt trầm xuống.

Sở Từ lập tức cảm thấy không ổn. Cô quay đầu nhìn thoáng qua phía sau, thấy Nguyên Mộ đã cúi mắt xuống, tim liền khẽ nhói một cái.

Cô quay lại, thẳng thắn nâng cao giọng, nói rõ ràng từng chữ: “Tôi chưa từng nhận quà của Giang Dương, cũng không hề thích anh ta. Những lời kiểu này, mong cậu đừng nói nữa.”

Nụ cười trên mặt Lý Giai thoáng cứng lại, nhưng rất nhanh đã khôi phục vẻ vô tội: “Ơ, mình chỉ hỏi cho biết thôi mà, cậu làm gì căng thẳng vậy. Với lại… mọi người đều đang nói như thế.”

Nói xong, cô ta nhún vai, tỏ vẻ bản thân hoàn toàn không có ác ý, rồi xoay người đi chỗ khác.

Sở Từ nhìn theo bóng lưng cô ta, trong lòng đã hiểu rõ, có người không phải không biết, mà là cố tình nói cho người khác nghe.

Nguyên Mộ đứng phía sau nghe trọn vẹn lời giải thích của Sở Từ. Cảm giác bực bội ban đầu dần tan đi, ánh mắt cũng dịu lại.

Giang Dương là ai, người khác nói gì, đều không quan trọng.

Chỉ cần cô nói không thích, vậy là đủ.