Vừa về đến dưới chân tòa nhà, Sở Từ đã bắt gặp bà Vương đang dắt tay bé A Nguyên đi nhảy dân vũ.
Cậu nhóc A Nguyên vốn đang tung tăng nhảy chân sáo, đi đứng chẳng nên hàng lối gì, nhưng vừa thoáng thấy bóng dáng Sở Từ là đôi mắt sáng rỡ, lập tức lon ton chạy ngay về phía cô.
“ Tiểu Từ đấy à, tan học rồi đấy hả cháu?” Bà Vương niềm nở chào.
“ Vâng ạ, bà Vương đi nhảy quảng trường đấy ạ?” Sở Từ mỉm cười đáp lời."
Sở Từ xách theo hộp cơm trong tay, mỉm cười chào hỏi bà Vương.
“Ừ, hôm nay nhà bà ăn cơm sớm nên bà dắt A Nguyên ra đây dạo bộ chút cho thoáng.”
Bà Vương nhìn hộp cơm trên tay Sở Từ rồi nói tiếp: “Tiểu Từ, cháu mau lên nhà ăn cơm đi. Cứ để A Nguyên đây bà trông cho, lát nữa bà dẫn nó về sau.”
Sở Từ nhìn cậu nhóc béo tròn đang ôm chặt chân mình, bèn ngồi xổm xuống dịu dàng dỗ dành: “A Nguyên ngoan, con đi chơi với bà một lát nhé? Để mẹ lên cất cặp sách rồi nghỉ ngơi một chút có được không?”
A Nguyên vẫn còn là một đứa trẻ, vừa nhìn là biết ngay cậu nhóc đang rất muốn được chạy nhảy tung tăng ở ngoài.
Vì thế, cậu bé cũng không đắn đo quá lâu, liền đi tới nắm lấy tay bà Vương, cái miệng nhỏ nhắn bập bẹ căn dặn: “Mẹ ơi, mẹ nhớ đón con đấy nhé, đừng quên đấy.”
“Được rồi, mẹ không quên đâu, cục cưng của mẹ.” Sở Từ vừa cười vừa xoa đầu cậu con trai nhỏ.
Mấy ngày nay ban ngày A Nguyên đều ở với bà Vương, cậu nhóc thừa biết phải đến tối mịt mẹ mới về nhà. Tuy rằng vẫn rất bám Sở Từ, nhưng A Nguyên cũng đã dần trở nên thân thiết và quen với sự chăm sóc của bà Vương.
Trong tiểu khu, những người lớn tuổi thường hẹn nhau khiêu vũ, chơi cờ, tập Thái Cực Quyền, v.v. Người lớn sau khi ăn cơm xong cũng đều thích đi dạo thư giãn trong khuôn viên. Bà Vương cũng thường xuyên cùng một nhóm các bà khác đi bộ, tản bộ một lát.
Sở Từ đã sống ở đây hơn mười năm, cô có thể bắt chuyện với hầu hết mọi người trong tiểu khu. Cha mẹ cô không đáng tin cậy, nên ngày thường cô được nhiều hàng xóm láng giềng chăm sóc. Cô cũng là người ngọt ngào, ngày thường gặp các cô, các dì đều chào hỏi niềm nở, rất được lòng mọi người trong khu.
Trong mắt những người hàng xóm cũ này, Sở Từ là một đứa trẻ hiểu chuyện và biết lo sợ (có lẽ là cẩn thận, biết điều). Cô lớn lên cũng xinh đẹp, chỉ là gặp phải một đôi cha mẹ không ra gì. Một đứa con gái sống một mình, trưởng khu phố đã sớm lo lắng không yên, cũng chỉ có hai vợ chồng kia vô tư không nghĩ tới. Nếu không phải có các bà hàng xóm này quan tâm, ai sẽ chăm sóc cô bé đây, thật tội nghiệp.
Lên đến tầng ba, Sở Từ mở cửa vào nhà. Cô đặt hộp cơm lên bàn trà, tiện tay ném chiếc cặp sách sang một bên sô pha rồi đổ ập người xuống như kẻ không xương.
Dùng lời của cô bạn nối khố Hạ Tuyết mà nói, Sở Từ vốn rất giỏi "diễn" trước mặt người ngoài. Trông cô lúc nào cũng có vẻ văn tĩnh, điềm đạm, nhưng thực chất bên trong lại là một kẻ vừa bướng bỉnh vừa lười biếng.
Căn phòng yên tĩnh đến lạ thường. Sở Từ cuộn mình trên sô pha một lát rồi mới mở hộp cơm ra ăn.
Ăn xong, cô mở ví kiểm tra; mấy ngày nay có thêm bé A Nguyên, tiền bạc tiêu xài nhanh thấy rõ. Cô tính toán lại số tiền vừa kiếm được cộng với tiền tiết kiệm bình thường, nhiều nhất cũng chỉ trụ được đến cuối tháng.
Trầm ngâm một lát, Sở Từ quyết định gọi điện cho bố mình. Dù sao cũng phải đòi tiền, nếu không đòi thì số tiền đó cũng chỉ để làm giàu cho hai mẹ con nhà kia mà thôi.
“Alo, Tiểu Từ à? Dì Vương đây. Bố cháu ra ngoài mua thức ăn rồi, cháu có việc gì không?” Đầu dây bên kia bắt máy, giọng của mẹ kế Vương Yến vang lên.
“À, vậy lát nữa bố về dì nhắn giúp con một tiếng nhé. Con sắp hết tiền ăn cơm rồi, bảo bố chuẩn bị tiền gửi cho con.” Sở Từ thản nhiên nói vào ống nghe.
“Tiểu Từ này, lát bố cháu về dì sẽ bảo. Có điều cháu cũng nên tiết kiệm một chút, giờ kiếm tiền khó khăn lắm. Trong nhà còn có em trai nữa, nuôi một đứa trẻ bây giờ tốn kém đủ đường.” Giọng Vương Yến đầy vẻ không hài lòng, lộ rõ ý định muốn thoái thác.
Sở Từ thầm nghĩ, sao dì không nói thẳng luôn là tốn tiền cho cái đứa "con gái vướng chân vướng tay" này đi?
Từ sau khi sinh Sở Diệp, thái độ của Vương Yến thay đổi hẳn. Có lẽ dì ta cảm thấy mình sinh được con trai, là đại công thần của nhà họ Sở, nên ăn nói chẳng còn khách khí với cô như trước nữa.
“Dì cứ nhắn lại với bố con là được.” Sở Từ chẳng buồn đôi co với bà ta, nói xong liền dứt khoát cúp máy.
Ở đầu dây bên kia, Vương Yến tức đến nổ đốm mắt. Một con nhóc vắt mũi chưa sạch mà suốt ngày chỉ biết đòi tiền, sao mặt mũi nó lại dày đến thế cơ chứ!
Sở Từ thực sự chẳng muốn phí lời với bà mẹ kế kia thêm một giây nào nữa. Mỗi tháng cô chỉ nhận được vỏn vẹn 500 tệ tiền sinh hoạt phí, mà số tiền đó còn phải bao gồm cả tiền mua giấy mực, bút vẽ.
Bố cô dù sao cũng là trưởng phòng của một bộ phận nhỏ, lương tháng cũng tầm chín, mười ngàn tệ, chưa kể thu nhập riêng của Vương Yến. Vậy mà tiền tiêu vặt của Lưu Tử Đan - con riêng của Vương Yến, còn cao hơn cả sinh hoạt phí của cô.
Cái "đuôi nhỏ" ấy từng có lần gọi điện khoe khoang máy tính với điện thoại mới trước mặt Sở Từ, nhưng đã bị cô thẳng tay dập tắt nhuệ khí.
Quả nhiên, có mẹ kế là sẽ có bố dượng. Cô nhớ lần trước gọi điện, dù người bắt máy là bố nhưng ông ta cũng chỉ ậm ừ qua chuyện, bảo rằng trong nhà có nhiều khoản phải chi, mong cô thông cảm một chút.
~~~~~
"Mẹ ơi, sao hôm nay mẹ về sớm thế? Chẳng phải mẹ đang cùng dì Tống đi nhảy dân vũ sao?" Vương Khải vừa mở cửa vào nhà, thấy mẹ mình đang ngồi trên sô pha xem TV thì ngạc nhiên hỏi.
Mấy ngày nay ông bận việc, tối mịt mới về, vẫn chưa biết trong nhà vừa có thêm một đứa nhỏ.
Bình thường vào giờ này, mẹ ông chắc chắn đang cùng hội chị em "quẩy" nhiệt tình ở bãi đất trống trước bồn hoa tiểu khu mới đúng.
“Hôm nay cái siêu thị trước cổng tiểu khu có chương trình khuyến mãi, mấy bà kia đang nhảy dở thì kéo nhau đi mua đồ hết rồi, nên mẹ về trước.” Bà Vương đáp qua loa.
Thực tế là lúc nãy ở dưới lầu, vì Sở Từ chưa xuống đón ngay mà A Nguyên cứ khóc nháo đòi về tìm mẹ, nên bà đã đưa đứa bé trả lại cho Sở Từ rồi mới lên nhà.
Còn chuyện mấy ngày nay bà nhận trông trẻ giúp người ta, bà cũng không định kể với con trai làm gì.
Kỳ thực, bà Vương vốn dĩ không mang họ Vương. Bà mang họ của chồng, nhưng vì tuổi tác đã cao, mọi người trong khu phố từ lâu đã quen gọi bà là bà Vương cho tiện.
Vương Khải năm nay 42 tuổi, là con trai cả của bà Vương. Ông vốn tốt nghiệp chuyên ngành đạo diễn và luôn công tác trong các đoàn làm phim. Sau nhiều năm lăn lộn với vị trí phó đạo diễn, hiện tại ông đang nỗ lực để tiến lên ghế đạo diễn chính, nhưng con đường này vẫn còn gặp nhiều khó khăn.
"Khải này, công việc dạo này vẫn thuận lợi chứ?" Bà Vương quan tâm hỏi con trai.
Trên bàn cơm lúc này chỉ có hai mẹ con. Chồng bà Vương đã qua đời vài năm trước; vợ Vương Khải thì đang đi công tác, còn con trai ông vì trường học ở xa nên ở nội trú, thường thì cuối tuần mới về nhà.
“Vẫn là mấy việc cũ thôi ạ. Có điều gần đây đoàn phim đang đau đầu, một diễn viên nhí vừa ký hợp đồng lại đột nhiên đổ bệnh, nghe đâu phải phẫu thuật ngay. Đạo diễn đang muốn tìm gấp một cô bé tầm 15-16 tuổi để thay thế. Hazzi, nhưng mà việc này cũng chẳng liên quan gì đến con nhiều lắm.” Vương Khải vừa ăn vừa tâm sự với mẹ.
"Công việc thì quan trọng thật đấy, nhưng con đừng làm việc quá sức mà mệt mỏi nhé." Bà Vương không hiểu lắm về công việc làm phim của con trai, bà chỉ quan tâm nhất đến sức khỏe của ông.
“Con biết rồi, mẹ.” Vương Khải mỉm cười đáp, cảm nhận được tình thương và sự quan tâm chân thành của mẹ.
“À này, vừa nãy mẹ về thì gặp con bé Tiểu Từ tan học. Càng lớn con bé càng xinh xắn tuấn tú ra, chỉ là tội nghiệp cái thân nó vớ phải đôi cha mẹ chẳng ra gì.” Bà Vương hôm nay ở chung với bé A Nguyên rất vui vẻ, nên không khỏi cảm thấy bất bình cho Sở Từ.
Nếu không phải cha mẹ Sở Từ bỏ mặc cô bé sống một mình ở đây, thì Sở Từ cũng đã chẳng phải tự mình nuôi thêm một đứa trẻ khác.
Bà Vương thừa nhận rằng mình rất thích bé A Nguyên. Tuy nhóc con có hơi nghịch ngợm, nhưng mấy ngày nay cũng mang lại không ít niềm vui cho bà.
Đúng như mấy bà bạn già nói, người lớn tuổi có một đứa trẻ bên cạnh làm bạn, tâm trạng cũng thoải mái hơn, cảm giác tuổi già cũng vơi đi nhiều.
"Mẹ, mẹ đang nói đến con bé Tiểu Từ nhà dưới lầu mình, con gái của Sở Hoài Đức đấy ạ?" Vương Khải hỏi lại.
“Ừ, thì là Tiểu Từ chứ ai, mẹ cũng nhìn nó lớn lên từ nhỏ mà.”
"Vâng, thế thì con nhớ rồi." Vương Khải vẫn còn ấn tượng về cô bé thường hay gặp mỗi khi anh về nhà. Con bé ấy quả thực lớn lên vô cùng xinh đẹp.
Lúc trước ông còn thầm nghĩ, cô bé này thật khéo chọn hết nét đẹp của cả bố lẫn mẹ. Gương mặt đó, nói thật lòng, chẳng hề thua kém nhiều minh tinh màn bạc bây giờ.
“Mẹ ơi, Tiểu Từ năm nay bao nhiêu tuổi rồi ạ?” Vương Khải như đột nhiên nảy ra ý định gì đó, giọng nói có chút nôn nóng.
“Tiểu Từ năm nay chắc là 16 tuổi rồi.”
16 tuổi, lại còn xinh đẹp xuất sắc, xét thế nào cũng thấy vô cùng phù hợp với nhân vật mà đoàn phim đang ráo riết tìm kiếm.
Mấy ngày nay, đạo diễn đã xem qua không ít tiểu diễn viên nhưng vẫn chưa ưng ý một ai. Những cô bé đến thử vai đa phần chỉ dừng lại ở mức thanh tú, ưa nhìn, rất hiếm người có được vẻ ngoài khiến người ta vừa nhìn đã thấy kinh diễm, ấn tượng ngay lập tức.
Nữ chính của bộ phim lần này là Trần Mạn Ca, năm nay 32 tuổi. Vai diễn của cô là một vũ nữ với cuộc đời đầy biến động, trải dài từ khi mới mười mấy tuổi cho đến lúc ngoài bốn mươi.
Dù Trần Mạn Ca trông trẻ hơn tuổi thật, nhưng để cô cưa sừng làm nghé đóng vai thiếu nữ mười mấy tuổi thì vẫn có chút gượng gạo.
Đạo diễn không muốn mạo hiểm ở khâu này, nên ban đầu đã chọn một sinh viên trường điện ảnh để đóng giai đoạn 17 tuổi của nữ chính. Ngặt nỗi cô bé đó lại đổ bệnh đột xuất, đoàn phim dù gấp đến mấy cũng không thể ngăn người ta đi chữa bệnh được.
Cũng chính vì sự cố này mà tiến độ của cả đoàn đang bị đình trệ. Đó là lý do vì sao đạo diễn đang sốt sắng tìm bằng được một diễn viên nhí mới để thay thế ngay lập tức.
Trước đây Vương Khải chưa từng nghĩ tới Sở Từ, nhưng sau khi nghe mẹ nhắc đến, ông mới chợt nhận ra Sở Từ lại ngoài dự đoán là rất phù hợp.
Nếu thử giới thiệu Sở Từ cho đạo diễn, lỡ đâu cô thật sự được chọn thì cũng coi như ông giúp đạo diễn giải được một bài toán khó. Về sau nếu đoàn phim thuận lợi, quan hệ với đạo diễn cũng tự nhiên mà tốt lên.
“Mẹ à.” Vương Khải nói: “Đoàn phim bọn con dạo này đang thiếu một diễn viên nhỏ tuổi, con thấy Tiểu Từ khá ổn. Hay mẹ giúp con hỏi thử ý kiến của con bé xem?”
Ông biết rõ mẹ mình bình thường rất quý Sở Từ, chuyện này để bà đứng ra nói giúp là thích hợp nhất.
Bà Vương vừa nghe xong liền đặt mạnh chiếc quạt trong tay xuống, trừng mắt nhìn con trai: “Để mẹ nói trước cho rõ, con đừng có mà nảy sinh ý đồ gì với Tiểu Từ. Cái giới đó mẹ còn lạ gì nữa, phức tạp lắm. Tiểu Từ mới có mười sáu tuổi thôi.”
“Mẹ nghĩ con là người thế nào vậy chứ?” Vương Khải bật cười, vội vàng thanh minh: “Con nhìn Tiểu Từ lớn lên từ bé, ai dám động đến con bé, con là người đầu tiên không tha.”
“Cơ hội này cũng hiếm lắm.” Vương Khải giải thích: “Nếu không phải đoàn phim thật sự đang thiếu người, con cũng chẳng nghĩ tới Tiểu Từ đâu. Với lại ba mẹ con bé cái kiểu đó, nhìn là biết không đáng tin. Tiểu Từ tự lập sớm một chút cũng không phải chuyện xấu.”
Thực ra, ông thật lòng thấy đây là một cơ hội tốt. Còn nắm bắt được hay không thì vẫn phải dựa vào bản thân Sở Từ. Hàng xóm láng giềng, chuyện đôi bên cùng có lợi thế này, dù sao cũng chẳng có gì hại.
“Vậy để ngày mai mẹ hỏi thử ý con bé nhé?” Bà Vương hỏi, giọng như đang bàn chuyện trong nhà.
“Vâng, mẹ cứ hỏi giúp con một tiếng.” Vương Khải gật đầu.
Ông đúng là chịu thua mẹ mình thật, đối xử với Sở Từ chẳng khác gì cháu ruột.
“Được rồi, mai mẹ hỏi thử. Nhưng nếu con bé không muốn thì thôi, không ép đâu đấy.”
“Con biết rồi mà mẹ.” Vương Khải bất lực đáp.