Cái nóng oi ả của những ngày cuối hạ ngày một gay gắt, cũng là lúc kỳ nghỉ hè chính thức bắt đầu, khiến Sở Từ khẽ thở phào nhẹ nhõm.
So với áp lực của năm lớp 11 hay 12 sắp tới, kỳ nghỉ hè năm lớp 10 vẫn còn đôi chút thong thả. Nhà trường không tổ chức dạy thêm, nhờ vậy mà cô có trọn vẹn thời gian để ở bên cạnh chăm sóc A Nguyên.
Kết quả kiểm tra từ bệnh viện đã có, trắng đen rõ ràng: Nguyên Mộ chính là cha ruột của A Nguyên. Cầm tờ giấy trên tay, lòng cô rối bời. Cô vẫn chưa biết phải đối diện và mở lời thế nào để anh tiếp nhận sự thật rằng, bản thân đột nhiên đã có một cậu con trai lớn đến nhường này.
Chuyện này thực sự càng nghĩ càng thấy khó tin.
Dẫu rằng hiện tại cô đã có thiện cảm với Nguyên Mộ, cả hai cũng vừa chớm bước vào giai đoạn xác định mối quan hệ, nhưng thú thật, cô vẫn chưa hiểu hết về anh.
Giữa họ chưa có đủ sự tin tưởng sâu sắc đến mức cô có thể vô tư đem bí mật động trời về thân thế của A Nguyên ra kể hết.
Mọi chuyện vẫn cần phải cân nhắc kỹ lưỡng, bởi với cô, sự an toàn của A Nguyên luôn là ưu tiên hàng đầu.
Còn về lời gợi ý đóng phim từ bà Vương, cô định sẽ thử sức. Không hẳn vì muốn dấn thân vào con đường nghệ thuật hào nhoáng, mà đơn giản vì đây là lối tắt nhanh nhất để kiếm đủ sinh hoạt phí cho hai mẹ con trong vòng một hai năm tới.
Sáng thứ Hai, Sở Từ dậy sớm hơn một tiếng để chuẩn bị. Sau khi gửi A Nguyên lên tầng trên nhờ trông giúp, cô vừa gặm vội chiếc bánh bao mua ven đường, vừa rảo bước đến trường.
Hôm nay toàn trường đều mặc đồng phục. Trong sắc nắng sớm, cô cũng hòa mình vào dòng người với bộ đồng phục mùa hè xanh trắng đặc trưng, cái kiểu áo rộng thùng thình nhưng lại mang đậm hơi thở của thanh xuân.
Sở Từ cùng các thành viên trong đội quốc kỳ cũng mặc đồng phục, nhưng thiết kế lại hoàn toàn khác biệt.
Trong khi nữ sinh diện những bộ tiểu tây trang phong cách Hàn Quốc đi cùng chân váy xếp ly thanh lịch, thì nam sinh lại chỉn chu trong áo sơ mi trắng và quần tây phẳng phím.
Đội quốc kỳ vốn dĩ đã tập hợp toàn những gương mặt ưu tú, nay khoác lên mình bộ đồng phục được cắt may vừa vặn, càng tôn lên vẻ nam thanh nữ tú, rạng rỡ cả một góc sân trường.
Học sinh khối THPT của Trường Nhất Trung Thanh Thành vốn có đến năm bộ đồng phục: hai bộ đồ hè, hai bộ đồ thể thao thu đông và một bộ vest sang trọng.
Bình thường, trường chỉ bắt buộc mặc đồng phục vào thứ Hai nhưng không gò bó về kiểu dáng. Vì thế, trong cùng một lớp, người ta thường thấy cảnh tượng thú vị khi kẻ mặc âu phục, người diện đồ thể thao đan xen.
Thế nhưng thứ Hai tuần này, do có đoàn Thị trưởng đến thị sát, toàn trường được lệnh thống nhất mặc đồng phục thể thao. Giữa biển người năng động ấy, chỉ riêng nhóm của Sở Từ là nổi bật hẳn lên với những bộ vest trang trọng, trở thành tâm điểm của mọi ánh nhìn.
Sáng nay Nguyên Mộ thức dậy từ rất sớm. Không rõ vì lý do gì mà trong lòng anh cứ bồn chồn, căng thẳng không yên. Kể từ khi chính thức xác nhận mối quan hệ vào tuần trước, vì Sở Từ xin nghỉ học nên cả hai vẫn chưa hề liên lạc lại.
Anh không có cách nào tìm cô, và cô cũng chẳng có thông tin gì của anh.
Chính sự ngắt quãng ấy khiến Nguyên Mộ nảy sinh nỗi bất an, anh lo sợ rằng chỉ sau một kỳ nghỉ cuối tuần, Sở Từ sẽ đổi ý mà hối hận về quyết định của mình. Chỉ đến khi nhìn thấy dáng vẻ cô mỉm cười, vẫy tay chào mình giữa sân trường buổi sớm, tảng đá trong lòng anh mới thực sự được hạ xuống.
Vì nhà ở xa nên Nguyên Mộ chọn ở nội trú, cuối tuần anh cũng hiếm khi về nhà.
Với danh hiệu Thủ khoa đầu vào kỳ thi chuyển cấp, cộng thêm sự hỗ trợ nhiệt tình từ chủ nhiệm Đỗ Hoa, anh đã thuận lợi tìm được một công việc gia sư. Việc này không chỉ giúp anh tự lập mà còn san sẻ bớt gánh nặng kinh tế trên đôi vai gầy của ông nội.
Là diện học sinh nghèo được tuyển đặc cách, Nguyên Mộ được nhà trường miễn giảm toàn bộ học phí và các khoản tạp phí. Cộng thêm việc luôn giữ vững vị trí “thống trị” bảng xếp hạng toàn khối mỗi học kỳ, số tiền học bổng anh nhận được cũng là một khoản không hề nhỏ.
Kết hợp với tiền thù lao từ công việc gia sư, sau khi chi trả cho việc ăn uống và tài liệu học tập, anh vẫn tích cóp được một khoản dư dả.
Trong khi bạn bè đồng trang lứa còn đang vô ưu vô lự trong vòng tay bảo bọc của cha mẹ, Nguyên Mộ đã có thể tự gánh vác cuộc sống của chính mình. Không chỉ dừng lại ở đó, anh đã bắt đầu âm thầm chuẩn bị cho tương lai bằng cách chắt chiu từng đồng cho học phí đại học.
Lối sống của Nguyên Mộ vô cùng tiết kiệm; những thứ không cần thiết, anh tuyệt đối không chi một xu. Anh không bao giờ chạm vào đồ ăn vặt, thậm chí đến cả trái cây cũng rất ít khi mua.
Ẩn sau vẻ ngoài ít nói là một tâm hồn trưởng thành sớm và cực kỳ chín chắn. Anh không chỉ hiểu thấu đạo lý đối nhân xử thế mà còn sở hữu một phong thái ổn định, điềm đạm khiến người khác phải nể trọng."
Chỉ khi đứng trước mặt Sở Từ, cái chất thiếu niên vốn bị đè nén sâu trong xương tủy mới lặng lẽ trỗi dậy, phá tan vẻ ngoài cứng cỏi thường ngày.
Nghi thức chào cờ vừa kết thúc, ban giám hiệu nhà trường tất bật tháp tùng đoàn Thị trưởng đi tham quan khuôn viên. Các lớp còn lại nhanh chóng giải tán để chuẩn bị cho tiết học đầu tiên.
Sở Từ rảo bước cùng Tào Vân Vân về phía lớp 10A3. Tiết đầu là Ngữ văn - môn học vốn là thế mạnh của cô. Vốn tự nhận mình không có duyên với các môn tự nhiên nhưng lại khá ổn ở các môn xã hội (ngoại trừ Địa lý), cô đã sớm dự định sẽ chọn khối Văn khi lên lớp 11.
Chính vì vậy, với các môn Toán, Văn, Anh hay Chính trị, Lịch sử, cô luôn cố gắng nghe giảng tử tế, còn Lý, Hóa, Sinh thì chỉ giữ ở mức đủ qua môn.
Thế nhưng, tiết Ngữ văn hôm nay Sở Từ lại chẳng thể nào tập trung nổi. Mặc cho thầy giáo trên bục giảng đang say sưa phân tích bài “Chúc Chi Võ khuyên lui quân Tần”, tâm trí cô đã sớm “treo ngược cành cây”, lơ lửng ở tận tận phương trời nào.
Tâm trí Sở Từ giờ đây đang xoay vần với kịch bản phim mà chú Vương đưa cho, có tựa đề là Loạn Thế Phù Hoa.
Nội dung phim kể về Trần Linh, một nữ sinh viên thế kỷ 21, sau tai nạn xe hơi đã xuyên không về thời Dân Quốc, nhập hồn vào một thiếu nữ tên A Uyển.
Ban đầu, A Uyển (Trần Linh) cảm thấy mình mang hào quang nữ chính, lại sở hữu nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành mà kiếp trước không có. Vì vậy, cô hành xử rất ngây thơ, bốc đồng. Hậu quả là cô bị bọn buôn người lừa bán vào vũ trường Khải Nhạc Cung.
Chính tại nơi đây, sự kiêu ngạo và ảo tưởng của một người hiện đại dần bị những âm mưu và cạm bẫy nghiệt ngã mài mòn. A Uyển buộc phải trưởng thành, trở nên đa mưu túc trí, từng bước vươn lên thành Vũ quốc Hoàng hậu nổi tiếng khắp Thượng Hải.
Đây là một dự án bom tấn lớn, được đầu tư khủng, gần như chắc chắn sẽ gây bão màn ảnh.
Sở Từ muốn thử vai A Uyển ở giai đoạn đầu - khi vừa mới xuyên không.
Giai đoạn sau, khi nhân vật đã trưởng thành và sắc sảo, sẽ do Ảnh hậu Trần Mạn Ca đảm nhận. Trần Mạn Ca, đương gia hoa đán của công ty Hạo Thần Giải Trí, mới 32 tuổi đã đạt được giải thưởng danh giá. Lần này cô nhận lời tham gia dự án cũng là vì nể mặt đạo diễn Lê Ung, người đã trao cho cô cơ hội đầu tiên trong sự nghiệp.
Nam chính Ngôn Hàn cũng là một tiểu sinh đang vô cùng ăn khách. Anh nhận bộ phim này với quyết tâm chuyển đổi hình tượng sang dòng phim thực lực.
Trong phim, anh vào vai Tống Khuyết - một công tử nhà tài phiệt vốn tính ăn chơi trác táng, chẳng màng sự đời. Chỉ đến khi gia đình tan nát, sản nghiệp bị kẻ xấu tính kế chiếm sạch, anh mới bừng tỉnh khỏi cơn mê. Tống Khuyết quyết định gia nhập tổ chức cách mạng, bí mật thâm nhập vào Thượng Hải dưới danh phận nằm vùng.
Chính trong những ngày tháng hiểm nguy ấy, Tống Khuyết đã gặp gỡ và nảy sinh tình cảm với nữ chính A Uyển. Thế nhưng, vì thân phận đặc thù, anh không cách nào công khai bảo vệ cô. Giữa thời buổi loạn lạc, nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành khiến A Uyển bị đẩy đưa qua bao kiếp nạn, còn anh chỉ có thể đứng từ xa đau đớn quan sát.
Điểm đặc biệt nhất khiến bộ phim này trở nên khác biệt chính là cái kết đầy bất ngờ: nữ chính không hề lựa chọn ở bên nam chính. Sau khi hỗ trợ anh hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng, cô đã dàn dựng một cái chết giả rồi lặng lẽ theo chân một phú thương rời bỏ Thượng Hải, đi xa tới tận Hồng Kông.
Khi đọc kịch bản, Sở Từ không nhịn được mà thầm cảm thán trong lòng. Nam chính từ một kẻ ăn chơi trác táng đã lột xác thành người chiến sĩ nằm vùng mang lý tưởng quốc gia cao đẹp.
Tuy anh ta có rung động trước nữ chính, nhưng vì thân phận và vô vàn lý do khách quan mà chưa từng một lần thực sự đưa tay cứu giúp cô.
Một người như thế, dẫu là anh hùng vì dân vì nước, nhưng dưới góc nhìn của một người phụ nữ, anh ta tuyệt đối không phải là một nửa để nương tựa.
Đặc biệt là với một nữ chính từng nếm trải thăng trầm và mang tư duy hiện đại, cô hiểu rất rõ rằng: Bạn sẽ chẳng bao giờ biết được khi nào anh ta sẽ vì tín ngưỡng của mình mà sẵn lòng vứt bỏ bạn.
Buổi thử vai được ấn định vào thứ Ba tới. Những ngày này, Sở Từ dành toàn bộ tâm trí để nghiên cứu kịch bản. Chú Vương đã tiết lộ trước với cô rằng, dẫu vai A Uyển ở giai đoạn đầu không có quá nhiều đất diễn, nhưng nếu trúng tuyển, cô có thể nhận được ít nhất 5 vạn tệ.
Đối với một nữ sinh mà sinh hoạt phí mỗi tháng chỉ vỏn vẹn 500 ngàn đồng như Sở Từ, đây thực sự là một con số khổng lồ. Khoản tiền này đủ để cô không còn phải lo lắng về kinh phí nuôi dưỡng bé A Nguyên trong suốt một năm tới.
Chính vì thế, cô tự nhủ bằng mọi giá phải giành được vai diễn này.
Sở Từ cứ thế thả hồn theo những suy nghĩ riêng cho đến tận khi tiếng chuông tan học vang lên.
Trái ngược với vẻ lơ đãng của cô, tại phòng học lớp 10A1, Nguyên Mộ vẫn đang vùi đầu vào xấp đề thi học sinh giỏi Sinh học. Ở Trường Nhất Trung Thanh Thành, những học sinh ưu tú nhất của mỗi khối luôn được xem là hạt giống đỏ để nhà trường tập trung bồi dưỡng cho các kỳ thi Olympic, và Nguyên Mộ chính là niềm kỳ vọng lớn nhất trong số đó.
"Đừng làm nữa! Nhìn ông xem, cả ngày cứ như ngâm mình trong đống đề thi ấy. Mới có lớp 10 thôi mà, có đến mức phải liều mạng thế không?" Vương Xán bất mãn giật phăng cây bút trong tay Nguyên Mộ, càu nhàu.
Ngồi cùng bàn với Nguyên Mộ gần một năm, Vương Xán thừa hiểu áp lực nghìn cân đang đè nặng lên vai bạn mình.
Ở quê nhà xa xôi, Nguyên Mộ chỉ còn một người ông nội già yếu sống bằng nghề nông. Tuổi cao sức yếu, quanh năm suốt tháng ông chỉ làm lụng đủ để duy trì bữa cơm qua ngày, còn toàn bộ tiền học phí của Nguyên Mộ đều do anh tự thân vận động mà có.
Lý do Nguyên Mộ điên cuồng giải đề và lao vào các kỳ thi học sinh giỏi không chỉ vì đam mê, mà quan trọng hơn cả là khoản tiền thưởng đi kèm.
Ngay cả khi ban tổ chức cuộc thi không có giải thưởng tiền mặt, thì để khích lệ học sinh, nhà trường vẫn sẽ trao tặng những khoản thưởng nội bộ rất hậu hĩnh. Tính trung bình một năm, cộng cả học bổng lẫn các khoản trợ cấp, Nguyên Mộ có thể bỏ túi gần hai vạn tệ.
Có thể nói, anh đã hoàn toàn tự lập về tài chính, nhưng cái giá phải trả là việc tự ép bản thân vào một guồng quay khắc nghiệt.
Là bạn thân, Vương Xán chỉ mong Nguyên Mộ có thể nới lỏng dây cót tinh thần một chút, bởi sợi dây đàn nếu cứ căng mãi thì sớm muộn gì cũng sẽ đứt.
Giờ ra chơi, dãy hành lang khối 10 bắt đầu trở nên náo nhiệt. Tiếng cười nói, tiếng gọi nhau thu bài tập, tiếng xé bao bì đồ ăn vặt xen lẫn vào nhau, tạo nên một khung cảnh đầy nhựa sống đặc trưng của tuổi thiếu niên.
Vương Xán trả lại cây bút lên mặt bàn. Nguyên Mộ cầm lấy, xoay nhẹ nó giữa những ngón tay thuôn dài rồi dứt khoát khép tập đề thi lại. Anh lơ đãng tựa lưng vào mép bàn phía sau, đôi mắt trầm ngâm như đang theo đuổi một suy nghĩ xa xăm nào đó.
Phía sau, Lương Việt và Tôn Diệu vẫn đang không ngừng càm ràm về việc bài tập quá nhiều, khiến cả hai phải thức đến gần một giờ sáng mới giải quyết xong.
Vương Xán quay phắt người lại, không chút nể tình mà bóc phốt: “Hôm qua sáu giờ tan học, hai ông ở lì tiệm net đến tận hơn tám giờ, về đến nhà cũng đã chín giờ đêm rồi. Tự tính lại xem mình thực sự làm bài được mấy tiếng mà còn kêu ca?”
“Ông thì khác gì chúng tôi đâu!” Hai cậu chàng phía sau cười hì hì vặn lại: “Thế hôm qua ông cùng Trần Kỳ lớp 4 dắt díu nhau đi đâu đấy hả?”
Tiếng cười đùa rộn rã vây quanh, nhưng Nguyên Mộ lại hoàn toàn tách biệt, anh cứ ngồi ngây người ra như chẳng nghe thấy gì.
Tâm trí anh lúc này chỉ lấp đầy hình bóng của Sở Từ, trái tim cứ thế quay cuồng trong cảm giác lo được lo mất đầy khó chịu.
Anh không có điện thoại, và tất nhiên, cũng chẳng có lấy số liên lạc của cô.
Giờ ngẫm lại, việc Sở Từ trở thành bạn gái anh cứ tựa như một trò đùa của số phận. Thú thật, cả hai chưa từng có khoảng thời gian chính thức bên nhau đủ lâu.
Anh cảm nhận được cô có thiện cảm với mình, nhưng để gọi là yêu thích sâu đậm thì dường như chưa tới. Trong mắt Nguyên Mộ, sự chủ động của Sở Từ giống như một phút tâm huyết dâng trào nhất thời hơn là một tình cảm vững chãi.
Vậy mà, chỉ vì một phút ngẫu hứng ấy của cô, anh lại đang tự giày vò mình trong mớ bòng bong của nỗi lo sợ bị bỏ rơi.
“ Vương Xán, chiều nay tan học đi mua điện thoại với tôi nhé.” Nguyên Mộ khẽ gõ lên mặt bàn của cậu bạn.
Vương Xán quay phắt người lại, gương mặt không giấu nổi vẻ vui mừng:" Thế mới đúng chứ! Điện thoại là món đồ "bất ly thân" của học sinh trung học mà. Trước kia bảo ông mua thì cứ khăng khăng bảo không cần thiết."
Nghe thấy thế, Tôn Diệu ở phía sau cũng hớn hở ghé sát lại, đòi chiều nay phải đi cùng bằng được.
Thực tế, trước đây Nguyên Mộ chưa từng coi điện thoại là một nhu yếu phẩm. Anh ăn ở sinh hoạt đều gói gọn trong trường, người thân duy nhất cần liên lạc là ông nội thì ở quê cũng chẳng có điện thoại bàn hay di động.
Mua về cũng chẳng biết dùng để làm gì. Thế nhưng hiện tại đã khác, anh đã có một người mà bản thân luôn khao khát được kết nối bất cứ lúc nào.