Mưu Đồ Đã Lâu

Tác giả: Nguyễn Văn A

Chương 4

(Cập nhật lúc: 14:04 18/01/2026)

Mọi chuyện từ chỗ quấy rầy bỗng trở nên buồn cười, Đồ Chi Chi thậm chí còn có chút đồng cảm hỏi anh: “Anh đẹp trai này, anh lớn thế này rồi mà còn muốn tới chương trình truyền hình để xem mắt, bên cạnh không có cô dì chú bác gì sao?”

Anh nghiêm túc suy nghĩ một chút rồi mới trả lời: “Không có, bố tôi chỉ có một chị gái, mẹ tôi cũng chỉ có một anh trai.”

Đồ Chi Chi buồn cười: “Anh không cần thiết phải nói chi tiết với tôi như vậy đâu.”

Chúc Dung Súc: “Sau này chúng ta chính là người một nhà, tìm hiểu trước một chút cũng không có gì không tốt.”

Đồ Chi Chi: “……”

Suýt chút nữa lại bị anh dẫn đi chệch hướng.

Cô dở khóc dở cười lắc đầu, mặc kệ anh là xem mắt thật hay là giả vờ, tóm lại, sự thật cô chỉ tới làm thêm sẽ không thay đổi.

Việc anh muốn tìm đối tượng từ đầu đến cuối đều không liên quan đến cô, đó là việc của tổ đạo diễn.

“Được rồi người anh em, tôi rất đồng cảm với ngộ ngộ của anh, lòng tràn đầy mong chờ tới tìm đối tượng, kết quả lại vớ phải một diễn viên. Thế này đi, tôi đưa anh đi tìm đạo diễn giải thích tình hình, để bọn họ tìm lại cho anh một cô chị gái thật lòng thật dạ tới xem mắt, còn tôi thì đi trước đây……”

Chúc Dung Súc từ chối dứt khoát: “Tôi không cần.”

“?”

“Tôi chỉ cần em.”

Ánh mắt và ngữ khí của anh quá mức kiên định.

Môi Đồ Chi Chi mấp máy, nghi hoặc buột miệng thốt ra: “Không phải anh……” Thật sự đã thích tôi rồi chứ?

Nhưng nói được một nửa, cô lại nuốt lời vào trong, có chút không mặt mũi nào nói cho hết câu.

Nếu Chúc Dung Súc không phải là diễn viên, vậy chứng tỏ những tư liệu VCR vừa rồi chiếu trên hiện trường đại khái đều là thật.

Xuất chúng như vậy, thậm chí đã đến mức hoàn hảo.

Ở trước mặt anh mà hỏi một câu đúng lý hợp tình "có phải anh thích tôi không", Đồ Chi Chi vẫn chưa có sự tự tin đó.

Đúng lúc này, đạo diễn lại xuất quỷ nhập thần chui ra, vẫn cười tủm tỉm nhìn bọn họ như cũ.

Đồ Chi Chi phảng phất như nhìn thấy cứu tinh, kéo đạo diễn định giao tay Chúc Dung Súc cho ông ấy: “Ngài tới đúng lúc lắm……”

Nhưng ông đạo diễn này lại giở cái tật xấu không nghe người ta nói hết câu đã xen mồm vào, căn bản không định nghe Đồ Chi Chi nói gì, vẫn cứ lo chính mình vui vẻ nói: “Ơ? Hai người không phải đã dắt tay thành công rồi sao, sao còn ở chỗ này thế? Mau chóng rời khỏi trường quay đi, đừng làm chậm trễ người khác ghi hình nhé.”

Đồ Chi Chi: “?”

Đạo diễn nói xong liền định trốn đi, Đồ Chi Chi dùng hết sức trâu của thiếu nữ xinh đẹp, túm chặt lấy ông ấy sống ch·ết không buông.

Sức mạnh bá đạo này khiến người ta không thể bỏ qua, đạo diễn chỉ có thể quay đầu lại nhìn cô.

Đồ Chi Chi: “Đạo diễn, vị tiên sinh này anh ấy……”

Lại không đợi cô nói hết câu, đạo diễn đột nhiên lôi cô sang bên kia hành lang, đến chỗ Chúc Dung Súc không nhìn thấy, lúc này mới như vừa tỉnh mộng nói với cô: “Ây da, cô nhìn cái trí nhớ này của tôi xem, chuyện lớn như vậy mà lỡ quên mất!”

“Anh ấy……”

“Cậu ấy là người thực sự tới tham gia chương trình, không phải diễn viên, cô định nói cái này đúng không?”

Mắt Đồ Chi Chi sáng rực lên, điên cuồng gật đầu.

“Haizz…… Việc này kể cũng khó làm,” đạo diễn có chút buồn rầu lắc đầu, “Cô nói xem cậu ấy vui vẻ phấn khởi tới tham gia chương trình, khó khăn lắm mới gặp được người mình thích, muốn cùng cô về nhà. Kết quả còn chưa vui vẻ được hai giây thì mộng đẹp đã tan vỡ, có phải là hơi quá tàn nhẫn với cậu ấy không?”

Đồ Chi Chi nhíu chặt mày, có chút vô tâm vô phổi nghĩ thầm, vậy cũng là vấn đề của tổ chương trình các người, liên quan gì đến tôi.

Đạo diễn vừa nói, vừa trở tay móc chiếc ví da trong túi quần ra, mặt ủ mày chau kéo khóa kéo, bên trong là một xấp tiền đỏ dày đến mức làm mắt Đồ Chi Chi cũng đỏ theo.

“Nói cho cùng đây đều là sơ suất của tổ chương trình chúng tôi, không chuẩn bị tốt trước, còn phải phiền cô tới giúp chúng tôi dọn dẹp tàn cuộc.” Ông ấy rút hết số tiền cụ Mao trong ví ra, bắt đầu đếm từng tờ một.

Đồ Chi Chi nuốt nước miếng.

“…… Sáu mốt, sáu hai, sáu ba…… Chín bảy, chín tám, chín chín…… Một trăm.” Ông ấy đếm tới đây thì dừng lại một chút.

Đồ Chi Chi nghĩ thầm, cái này quan hệ lớn rồi đây. Cô nhìn không chớp mắt vào xấp tiền kia, kiềm chế xúc động muốn đưa tay ra, còn phải giả bộ hỏi: “Đạo diễn, ngài đây là?”

Đây là một vạn tệ đấy, một vạn!

Đạo diễn chớp chớp mắt, biểu cảm vẫn rất buồn rầu: “Nhờ cô giúp một việc lớn như vậy, cô cũng cảm thấy một vạn tệ vẫn là hơi ít đúng không?”

Ông ấy nhét một vạn tệ kia vào tay cô, mỉm cười nói: “Chi Chi à, tôi nhìn thoáng qua là đã biết ngay, cô là người tốt. Một vạn tệ này cô cứ cầm trước, coi như là yêu cầu cá nhân của tôi, phiền cô giúp đỡ một chút.”

Còn không tính là thu nhập cá nhân, không cần nộp thuế.

Cảm giác hạnh phúc của Đồ Chi Chi vọt lên tới đỉnh đầu, lời nói ra cũng sảng khoái lưu loát: “Đạo diễn, tôi gọi ngài một tiếng anh, về sau việc của ngài chính là việc của em gái này.”

Cô ước lượng xấp tiền mặt trong tay, dày dặn nặng trịch, rất yên tâm lắc lắc: “Chúng ta đều là chỗ giao tình này rồi, còn bàn chuyện phiền hay không phiền thì khách sáo quá. Được rồi, ngài còn việc gì thì cứ đi làm trước đi, bên này giao cho tôi là được, tôi làm việc, đảm bảo ngài hài lòng.”

-

Nhưng không ngờ, cô cầm tiền quay lại tìm Chúc Dung Súc, thái độ của anh lại thay đổi.

Chúc Dung Súc dựa vào sô pha, khóa kéo áo gió lại kéo lên tận cổ, vẻ mặt liệt như đang ngẩn người, nhìn thấy cô quay lại mới lười biếng nâng mí mắt lên, trong mắt xẹt qua một tia vui mừng, nhưng lại rất nhanh ỉu xìu xuống.

Mãi đến khi Đồ Chi Chi đi tới ngồi xuống bên cạnh, anh mới quay đầu có chút ngạc nhiên hỏi: “Em còn chưa đi à?”

Lời này nói nghe hay nhỉ. Đồ Chi Chi “hít” một tiếng: “Hai ta đều dắt tay rồi, sao em có thể bỏ anh lại một mình mà lén lút đi được, em là loại người đó sao?”

Chúc Dung Súc không nói gì.

Đồ Chi Chi cười gượng một tiếng, lại nói: “Được rồi bạn trai, đi thôi, chúng ta tìm một chỗ hẹn hò trước đã, uống ly cà phê tâm sự. Anh nói đúng, dù sao chúng ta mới quen nhau vài tiếng đã có sự thay đổi quan hệ quan trọng như vậy, đúng là nên tìm hiểu kỹ hơn. Vừa rồi là em không đúng, nói chuyện giọng hơi nặng, xin lỗi nhé, em cũng là lần đầu yêu đương, chỉ có thể phiền anh bao dung một chút vậy.”

Chúc Dung Súc nhếch khóe miệng, giọng điệu nhạt nhẽo không chút hơi ấm hỏi lại cô: “Em là lần đầu yêu đương?”

“Đúng vậy.” Đồ Chi Chi lại nói dối không cần bản nháp.

Chúc Dung Súc liếc cô một cái, ánh mắt có chút cô đơn: “Em đi đi.”

“Tại sao chứ?” Một vạn tệ của cô trong túi còn chưa kịp ấm lên đâu.

“Tôi không muốn ở bên một người phụ nữ miệng toàn lời nói dối.”

Chết tiệt. Đồ Chi Chi bị mắng có chút không phục.

Nhưng nghĩ kỹ lại, những gì anh nói đều là sự thật.

Chúc Dung Súc dựa vào sô pha, nhẹ nhàng nhắm mắt lại: “Tôi vừa cẩn thận nghĩ lại những lời em nói, có lẽ đã hiểu ra rồi, chương trình này bây giờ thật giả lẫn lộn, đúng không? Em chỉ là diễn viên, cũng không phải là người cũng có cảm tình với tôi. Xin lỗi, vừa rồi là tôi đường đột, sau này tôi sẽ không quấn lấy em nữa.”

Cô không nhìn thấy ánh mắt của anh, nhưng có thể cảm nhận được sự thất vọng trong giọng nói của anh. Một vạn tệ kia nhét trong túi cô có chút nóng ran cả đùi, khiến cô cảm thấy mình trong ngoài không phải người, tiền thì nhận rồi mà việc lại không làm xong, trên đời này không có lý lẽ như vậy.

“Không được, không thể tính như vậy.”

Chúc Dung Súc mở mắt ra, có chút kỳ quái nhìn cô.

Đồ Chi Chi ngồi thẳng dậy, túm chặt cánh tay anh: “Anh cũng biết, tôi đúng là nhận tiền làm việc, bây giờ nhiệm vụ chính là phải dỗ anh vui vẻ. Anh cứ mặt mày ủ ê đuổi tôi đi như vậy, tôi cầm tiền này không yên tâm.”

Lần này đến lượt Chúc Dung Súc dùng ánh mắt nhìn kẻ điên nhìn cô: “Cô cũng có khí phách ghê nhỉ?”

Đồ Chi Chi đâu thể không hiểu anh đang mắng cô, nhưng cô mặc kệ: “Nói đi, làm thế nào mới có thể khiến anh vui vẻ.”

Chuyện xa xôi cô không quản được, nhưng ít nhất cũng phải khiến anh cười mà rời khỏi đài truyền hình.

Chúc Dung Súc hỏi lại cô: “Tôi không vui vì sao em không biết à?”

“…”

Đồ Chi Chi im lặng một lúc.

Cũng đâu thể biến ra cho anh một cô bạn gái ?

Lúc này cô thì sẵn lòng vì nghệ thuật mà hiến thân, nhưng chẳng phải anh lại chê cô toàn mùi tiền sao.

Chúc Dung Súc liếc cô một cái, khi mở miệng lần nữa, giọng điệu đã tràn đầy sự thỏa hiệp: “Nếu em nhất định phải làm tôi vui vẻ thì cũng được.”

Đồ Chi Chi thẳng tắp sống lưng.

Chúc Dung Súc: “Em thật lòng theo đuổi tôi, tôi có thể xem xét lại.”

Sống lưng Đồ Chi Chi gãy vụn, đáy mắt bốc hỏa.

Mẹ nó chứ, anh thử nói lại bằng cái giọng ban ơn đó một lần nữa xem?

Cô nghiến chặt răng: “Không được đâu, đây là giá khác rồi.”

Chúc Dung Súc tiếc nuối lắc đầu, “Vậy thì không còn cách nào khác.”

Đồ Chi Chi nhanh chóng tính toán thời gian mình đã lãng phí cho anh, cũng sắp xếp lại lịch trình buổi tối một chút.

Cho anh thêm nửa tiếng nữa, nếu không được thì cũng coi như đã tận tình tận nghĩa, cô còn phải dành chút thời gian mang số tiền mặt lì xì hôm nay đi gửi ngân hàng.

Qua một lúc, Đồ Chi Chi đã cầm điện thoại lên chơi Anipop, Chúc Dung Súc bỗng nhiên đứng dậy đè lên cổ tay cô.

“Em thiếu kiên nhẫn đến vậy sao?” Giọng điệu vừa bực bội vừa không cam lòng.

“Hả?”

“Em nói muốn dỗ tôi vui, kết quả dỗ được hai câu đã không dỗ nữa, thành ý của em còn không bằng con khỉ trên núi Nga Mi.”

Đây là cái kiểu so sánh quái quỷ gì vậy, Đồ Chi Chi dở khóc dở cười, tắt điện thoại, nắm ngược lại cổ tay anh, bất đắc dĩ nói: “Chuyện anh nói tôi không làm được, lại không tìm được cách nào khác, tôi không chơi điện thoại thì còn có thể làm gì?”

“Em chỉ muốn kéo dài thời gian cho tôi nguôi giận, rồi lại làm như chưa có chuyện gì xảy ra. Em chỉ biết trốn tránh vấn đề, không giải quyết vấn đề.”

Đồ Chi Chi: “?”

Sao lời này nghe quen tai thế nhỉ, có phải anh đang đóng vai ngược lại với cô không.

“Vậy phải làm sao bây giờ?” Mặc dù Đồ Chi Chi đã từng yêu đương, nhưng cô thật sự chưa từng chủ động dỗ dành ai, có thể lãng phí thời gian ở đây với anh như vậy đã là nể mặt lắm rồi, huống chi giọng điệu vẫn luôn hiền lành như thế.

Chúc Dung Súc quay đầu sang một bên, nhỏ giọng nói: “Cho em một cơ hội, mời tôi ăn một bữa cơm.”

Đồ Chi Chi cười, sớm nói có phải hơn không, chuyện này dễ thôi, “Mời anh ăn một bữa là anh hết giận à?”

“Xem biểu hiện của em.”

“Vậy anh muốn ăn gì?”

“Không biết.”

“Cơm Trung, cơm Tây, lẩu, thịt nướng, xào rau, món Tứ Xuyên, món Hồ Nam, món Quảng Đông, món Hàn, món Nhật, món Thái, món Ấn Độ…”

“Món Ấn Độ không được.”

Đồ Chi Chi vui vẻ: “Vậy rốt cuộc anh muốn ăn gì?”

“Không biết.”

“…”

Đồ Chi Chi thật sự thua anh rồi: “Vậy để tôi chọn. Tôi chọn rồi, dù không vui anh cũng phải ăn hết với tôi, ăn xong chuyện hôm nay coi như bỏ qua nhé.”

“Không biết.”

“…”