Nhưng ông trời lại không nể mặt, Đồ Chi Chi xem liên tiếp mấy nhà hàng thì hiện tại đều không trong khung giờ mở cửa, những nhà hàng đang mở cửa thì lại hơi xa, không tiện đường.
Cô thương lượng với Chúc Dung Súc: “Sự việc có chút ngoài ý muốn, đàn anh à.”
Chúc Dung Súc vừa nghe giọng điệu cô tốt như vậy, còn thay đổi cả xưng hô liền biết không có chuyện tốt, hừ lạnh một tiếng không nói gì.
“Thật ra không phải tôi không muốn dỗ anh, nhưng buổi tối tôi thật sự có buổi họp lớp không thể vắng mặt, cho nên không thể đi đến chỗ quá xa. Giờ này cũng chẳng có nhà hàng nào ngon mở cửa, đồ ăn làm sẵn thì có phải không xứng với thân phận của anh không, hay là lần sau có thời gian chúng ta lại hẹn nhé?”
“Em lại muốn cho tôi leo cây chứ gì?” Giọng điệu Chúc Dung Súc lạnh lùng đến mức hơi quá đáng.
Đồ Chi Chi oan ức không hiểu ra sao: “Không phải, tôi chỉ thương lượng với anh một chút, lần này không được thì lần sau, chẳng lẽ cứ phải là hôm nay sao?”
“Ai biết em còn có lần sau hay không, đồ lừa đảo.”
“……”
Thời gian trôi qua, ánh nắng dần dần rải vào phòng, rơi trên đỉnh tóc anh, lông mi cũng được phủ một lớp ánh sáng, thanh thanh lãnh lãnh, vừa nhìn khí chất đã giống như một thiếu gia nhà giàu.
Thiếu gia nhà giàu lại chấp nhất với bữa cơm này của cô như vậy.
Đồ Chi Chi nghĩ thầm, nếu không phải trong tình huống ô long này, với diện mạo kiểu "tra nam" của Chúc Dung Súc mà muốn chủ động mời cô ăn cơm, cô cũng không dám đồng ý. Sợ mình đồng ý một bữa cơm liền sẽ bị dụ dỗ đồng ý nhiều hơn, bị lừa đến mức cái quần lót cũng không còn.
“Lần này cũng được đi.”
Đồ Chi Chi rối rắm mở lại ứng dụng đánh giá, tìm nhà hàng.
Chúc Dung Súc đột nhiên hỏi cô: “Kế hoạch ban đầu hôm nay của em định ăn gì?”
“Kế hoạch ban đầu của tôi là không định ăn.”
Hôm nay thời gian của cô vốn sắp xếp rất chặt, nếu không phải bên tổ chương trình thu xong sớm được tan làm, cô sẽ không có thời gian ăn tối, chỉ định nhờ Trần Tích Mộng mua giúp cái bánh rán, tranh thủ ăn vài miếng trước khi buổi họp lớp bắt đầu.
Chúc Dung Súc không nói chuyện, Đồ Chi Chi ngẩng đầu lên: “Nhưng hiện tại có thời gian, tôi có thể lên kế hoạch lại.”
Chúc Dung Súc: “Vậy tôi về trường cùng em.”
“Trường học có cái gì ngon đâu.” Đồ Chi Chi cũng chẳng thích ăn căng tin, “Anh muốn hoài niệm quá khứ à?”
Chúc Dung Súc: “……”
Nhưng về trường ăn căng tin đối với cô mà nói đúng là lựa chọn tốt nhất.
Tuy rằng kiểu mời khách này quá khó coi, nhưng vừa đỡ việc lại tiết kiệm tiền.
Đồ Chi Chi cất điện thoại: “Anh đồng ý thì tôi cũng chẳng có ý kiến.”
“Vậy đi thôi.” Chúc Dung Súc đứng dậy.
Đồ Chi Chi đi theo anh: “Chúng ta đi bằng gì?”
Chúc Dung Súc: “Xe tôi đậu ở bãi đỗ xe ngầm.”
Đồ Chi Chi: “Vâng thưa thiếu gia.”
-
Nhưng thay đổi cũng chỉ là chuyện trong nháy mắt.
Đồ Chi Chi đồng ý xong liền có chút hối hận.
Đặc biệt là khi 5 giờ chiều, hai người bọn họ bị tắc cứng ở đại lộ phía Nam không thể nhúc nhích chút nào, nửa tiếng đồng hồ cũng chưa di chuyển được 500 mét, tốc độ xe còn chậm hơn rùa bò.
Đồ Chi Chi có chút ngồi không yên.
Kế hoạch của cô lại loạn rồi.
Buổi họp lớp bắt đầu lúc 7 giờ, nhưng trước đó cô còn phải về ký túc xá lấy máy tính trước nửa tiếng, rồi đến giảng đường hội trường, thử mở PPT trên máy tính để đảm bảo không có vấn đề gì.
Cho nên, dựa theo kế hoạch ban đầu của cô và Chúc Dung Súc, hiện tại là 5 giờ rưỡi, lẽ ra phải đang ngồi ở nhà ăn, tranh thủ lúc ít người chưa tan học mà ăn cơm mới đúng.
Chứ không phải ở trên đường cao tốc giả làm rùa đen, tiến thoái lưỡng nan thế này.
Không khí còn trầm mặc quỷ dị.
“Cái đó…… Đàn anh Chúc,” lại qua mười phút yên tĩnh, Đồ Chi Chi rốt cuộc không nhịn được nữa, “Hôm nay có khả năng tôi ra cửa không xem hoàng lịch thật rồi.”
Thật ra ông trời hôm nay đã ám chỉ bọn họ bao nhiêu lần, nhưng không chịu nổi con người cứ cố đấm ăn xôi.
Chúc Dung Súc cũng không ngờ, kế hoạch vốn dĩ nhìn qua vô cùng suôn sẻ vì tắc đường mà bị đảo lộn hoàn toàn, hiếm khi đứng đắn nói: “Xin lỗi, là tôi suy xét không chu toàn.”
Đồ Chi Chi lại nghĩ rất thông suốt, liên tục xua tay: “Tình huống đột phát cũng không phải anh có thể lường trước, cho dù tôi không đồng ý mời anh ăn cơm, ngồi tàu điện ngầm cũng sẽ tốn thời gian dài hơn. Ngược lại là làm chậm trễ anh, từ nội thành đến vùng ngoại thành phía Nam bên này còn phải đi đường vòng, tắc đường càng tốn xăng.”
“Nhưng mà, lát nữa em sẽ không có thời gian ăn tối.” So với chút tiền xăng dầu này, anh càng lo lắng cho thân thể của cô hơn.
Nhưng Đồ Chi Chi hiển nhiên không cảm thấy nhịn một bữa có vấn đề gì, huống chi ngày thường còn thường xuyên không kịp ăn sáng, buổi tối ăn khuya cũng là chuyện thường, “Không sao đâu, lát nữa tôi bảo bạn cùng phòng tùy tiện mua cho tôi chút gì đó là được, cơm hộp buổi trưa của tổ chương trình cũng rất phong phú, hiện tại còn chưa đói.”
Chúc Dung Súc gật gật đầu, cuối cùng không nói thêm gì nữa.
Rốt cuộc, trải qua hành trình dài đến một tiếng đồng hồ, hai người cũng tới cổng trường. Khoảng cách đến 6 giờ tối còn kém mười phút, ngược lại còn sớm hơn so với dự tính xấu nhất của bọn họ một chút.
Đồ Chi Chi cởi dây an toàn, một tay đặt lên cửa xe, chuẩn bị cáo biệt: “Xin lỗi đàn anh, lần này thời gian không đủ, rất cảm ơn anh đã đưa tôi về trường, lần sau có cơ hội tôi nhất định làm hướng dẫn viên cho anh, đưa anh đi dạo trường học đàng hoàng, đương nhiên, địa điểm khác cũng tùy anh chọn lựa.”
Chúc Dung Súc trước sau như một mà trực tiếp: “Chọn ngày không bằng gặp ngày, ngày mai được không?”
“Ngày mai?” Đồ Chi Chi nhanh chóng lướt qua thời gian biểu trong đầu, ngày mai là cuối tuần, cuối tuần cô không chỉ có công việc làm thêm online, còn phải chuẩn bị bảo vệ đề tài tốt nghiệp, thật sự không thể phân thân.
Anh nhìn thấu sự do dự của cô, lùi một bước: “Hoặc là trong tuần cũng được, sắp tới tôi đều có thời gian.”
Đồ Chi Chi vốn còn đang do dự, gần đây rảnh rỗi xác thật chỉ có thứ hai, lại lo lắng không dứt ra được với Chúc Dung Súc, như thế càng tốt.
Cô gật gật đầu, hỏi anh: “Chiều thứ hai anh có rảnh không?”
“Được.” Chúc Dung Súc nói, một bên móc điện thoại ra mở khóa màn hình, chẳng cần thao tác gì, trực tiếp hiện ra chính là mã QR WeChat, “Lưu phương thức liên lạc trước đã.”
Đồ Chi Chi cúi đầu nhìn thoáng qua ảnh đại diện ở góc trái phía trên mã QR của anh, hình như là một bức tranh vẽ tay, chỉ là hình vẽ có chút trừu tượng, nhìn không ra vẽ cái gì, mà tên càng đơn giản, chỉ có một chữ cái “Z”, là họ của anh.
“Quét rồi.”
“Ừ.”
Xác nhận hai người đã thành công thêm bạn tốt, Chúc Dung Súc mới mở khóa cửa xe.
Đồ Chi Chi rốt cuộc xuống xe, lúc xuống xe còn không quên dặn dò: “Đàn anh Chúc, tôi đi trước đây, anh đi đường chú ý an toàn.”
“Từ từ.”
“Còn có chuyện gì sao?”
“Em sẽ không lâm thời cho tôi leo cây chứ.”
Đồ Chi Chi cố nén xúc động muốn trợn trắng mắt, nặn ra một nụ cười: “Tôi là loại người đó sao?”
“Cái này rất khó nói.”
“……”
Đồ Chi Chi khẽ a một tiếng: “Không tin được tôi đúng không? Không tin được thì trả tôi tiền đặt cọc đi, chỉ cần tiền đúng chỗ, tôi nhất định đúng giờ đúng giấc xin đợi thiếu gia.”
“……”
Lần này lại đến phiên Chúc Dung Súc trầm mặc, thật lâu sau, anh mới hỏi: “Tiền đặt cọc bao nhiêu?”
Đồ Chi Chi công phu sư tử ngoạm, “528 tệ một giờ, tính cả số lẻ, thiếu một xu cũng không được.”
“Thật sự thiếu một xu cũng không được?”
“Không được.”
Đồ Chi Chi làm bộ nghiêm túc mà diễn xong, chính mình cũng nhịn không được cười ra tiếng, “Được rồi đàn anh, thật sự không có thời gian nói chuyện với anh nữa, chiều thứ hai nhất định gặp, nếu đến muộn một phút, tôi liền xách đầu tới gặp.”
“Đừng nói xui xẻo như vậy.”
“Tôi thề.”
“……”
Sắc trời dần dần tối xuống, Chúc Dung Súc từ trong hộp trên trần xe tìm ra mắt kính đeo lên, đẩy lên sống mũi, cái vẻ kính trí của kẻ bại hoại nho nhã lập tức hiện ra.
Xe đối diện chạy qua, đèn trước khúc xạ ánh sáng ấm áp bên gọng kính, ánh mắt anh mang theo độ ấm, bỗng nhiên nghiêng đầu mỉm cười với cô: “Đừng có chơi chiêu trò gì với tôi.”
Đồ Chi Chi cảm giác ánh mắt này của Chúc Dung Súc có chút không thích hợp lắm.
Anh nghiêm túc lên so với ai khác đều có cảm giác áp bách, cho dù là cười, đều làm người ta cảm thấy không thoát khỏi lòng bàn tay anh.
“Được rồi, tôi sẽ luôn nhắc nhở em, cho đến ngày em hình thành ký ức cơ bắp mới thôi.” Chúc Dung Súc thu hồi ánh mắt, đạp chân ga.
Đồ Chi Chi thở hắt ra, sờ hai cái bao lì xì lớn trong túi quần, cảm giác bất an trong lòng mới tiêu đi một ít.