“Cho nên, chỉ trong một buổi chiều ngắn ngủi mà cậu đã trải qua nhiều chuyện thế này á?” Trần Tích Mộng tháo tai nghe xuống, nửa nằm trên chiếc ghế điện xa hoa của mình, có chút buồn cười hỏi.
Mà Đồ Chi Chi vừa tán gẫu với cô ấy, vừa nhìn thông báo chuyển khoản mới nhất nhảy ra trên WeChat, lâm vào trầm tư.
“Z: Chuyển khoản cho bạn 5000 tệ. ” Ghi chú: Tự nguyện tặng.
Đồ Chi Chi lập tức trả về, mới hỏi: “…… Làm cái gì vậy? ”
“Z: Tiền đặt cọc, tính trước tám tiếng, thiếu lại bù. ”
Tiền đặt cọc cái gì, quả thực là đồ thần kinh.
Tuy rằng cô là lấy tiền làm việc, nhưng cũng chỉ kiếm phần đáng kiếm.
Cứ nhét tiền cho cô như vậy, Đồ Chi Chi dễ dàng nghi ngờ Chúc Dung Súc có phải lén lút trộm chứng minh thư của cô đi vay nặng lãi qua mạng hay không.
Có trá.
Đồ Chi Chi ném một cái icon: “ Đây là anh muốn làm khó tôi? ”
“ Chi Chi Thỏ: Tôi là người đường đường chính chính, người nối nghiệp chủ nghĩa xã hội thực hiện phân phối theo lao động, không giống tư bản các anh làm loạn. ”
“Z: Đừng trả lại, làm như tôi lại chiếm tiện nghi của em vậy. ”
Còn giả vờ.
Đồ Chi Chi cuối cùng trả lời anh một cái icon: “ Lười giao tiếp, cho dù anh nói mặt trăng hình vuông tôi cũng nhận. ”
Gửi xong cô cất điện thoại, bắt đầu kiếm ăn: “Có gì ăn không, tớ ch·ết đói rồi.”
Trần Tích Mộng lục tủ, ném cho cô một quả đào vàng, nhân lúc Đồ Chi Chi tới gần, hít mạnh một hơi: “Tớ liền nói cậu có chỗ nào không đúng, mẹ nó cậu xịt nước hoa!”
Đồ Chi Chi nhéo ống tay áo mình lên, ghé sát ngửi ngửi: “Có sao?”
Trần Tích Mộng lúc này nhảy xuống từ chiếc ghế điện cạnh thoải mái nhất toàn vũ trụ, nghiêm túc nói: “Có, quá có, còn là loại Hermes Terre d'Hermes cậu yêu nhất nữa.”
“Khai mau, chị em khi nào phát tài, rốt cuộc cũng nỡ xuống tay với chai nước hoa này rồi?”
“A……” Bị cô ấy nói như vậy, Đồ Chi Chi mới nhớ ra.
Thảo nào vẫn luôn cảm thấy mùi hương trên người Chúc Dung Súc rất dễ ngửi, còn có chút quen thuộc, hóa ra là loại nước hoa nam cô từng dạo khắp trung tâm thương mại tuyển ra được.
Chắc là vừa rồi ở trên xe lâu quá, cũng bị ám mùi hương này.
Terre d'Hermes, dòng hương lăng liệt.
Cô đã từng thích mùi hương này như vậy, hiện tại lại không còn hứng thú cao đến thế, thậm chí còn cần Trần Tích Mộng nhắc nhở.
Trần Tích Mộng cũng hiển nhiên ý thức được, đi quanh cô hồ nghi một vòng, chần chờ nói: “Không đúng nha, cậu không phải nói cậu sẽ không tự mình mua Terre d'Hermes sao? Cậu trước kia còn nói, phải đợi cậu về sau……”
Phải đợi cô về sau theo đuổi được Du Chỉ, tặng cho anh ấy, bắt anh ấy mỗi ngày đều dùng, thứ này chính là thuốc kích thích tình yêu của cô.
Đồ Chi Chi sao có thể quên những lời vô tâm vô phổi mình từng nói nhiều lần như vậy.
Nhưng kết quả là, thứ cô dính phải lại là hơi thở của một người đàn ông khác.
Nhìn thấy cô đột nhiên trở nên trầm mặc, Trần Tích Mộng tự biết lỡ lời, chủ động đi bồn rửa tay rửa đào vàng cho đại tiểu thư Đồ: “Là hắn không biết tốt xấu còn mắt mù, thôi, chuyện cũ không nhắc lại.”
Đồ Chi Chi hoàn hồn, khẽ cười một tiếng, làm bộ không chút nào để ý, không muốn để Trần Tích Mộng lại lo lắng cho mình: “Cóc bốn chân thì khó tìm, chứ đàn ông hai chân thì có đầy. Hơn nữa, bốn năm nay tớ cũng đâu chỉ thích mỗi mình anh ta, không quan trọng đến thế đâu.”
Hai người trò chuyện một lát, cũng đến lúc chuẩn bị ra cửa tham gia buổi họp lớp.
Nhân lúc Trần Tích Mộng thay quần áo, chứng nghiện điện thoại của Đồ Chi Chi lại tái phát.
Ấn sáng màn hình vừa nhìn, Chúc Dung Súc lại gửi tin nhắn cho cô.
“Z: Hình ảnh ”
“Z: Về đến nhà an toàn. ”
Quả thật khéo, đúng lúc, chênh lệch từng giây.
Bức ảnh kia cũng chụp thật sự có trình độ, bóng cây thưa thớt trước trăng tròn, mềm nhẹ sáng tỏ, mông lung ái muội. Không phụ lòng kỹ thuật đỉnh cao mà hôm nay anh chém gió ra, vừa nhìn liền biết có bố cục tỉ mỉ, còn chỉnh cả ánh sáng.
Đồ Chi Chi cong môi cười, cảm thấy thú vị. Tổ chương trình phá hỏng chuyện tốt tìm đối tượng của anh, liền muốn lấy cô ra luyện tập khai đao, vậy thì anh coi như tìm đúng người rồi.
Đồ Chi Chi trước kia yêu đương tuy rằng đều nói thật sự thất bại, nhưng khoản kéo đẩy và nói lời cợt nhả vẫn có một bộ.
“ Chi Chi Thỏ: Anh trai à, ảnh này là gửi cho một mình em, hay là các chị em khác đều có? ”
Ngần ấy năm tới cô cũng bị không ít nam sinh thêm WeChat, kiểu báo cáo này nhận được cả rổ, cũng ứng phó không ít.
Nhưng có một điểm, bọn họ đều không đẹp trai bằng Chúc Dung Súc.
Mà Đồ Chi Chi cũng xác thật rất khó đối phó với người lớn lên khó coi, cô hoàn toàn không có hứng thú gửi loại tin nhắn này, sợ đối phương tự mình đa tình, đến lúc đó vứt cũng vứt không ra liền rước họa vào thân.
Nhưng gửi cho Chúc Dung Súc thì cô không có băn khoăn này.
Dù sao bọn họ khác biệt một trời một vực, anh sẽ không thật sự thích cô.
Chúc Dung Súc trả lời thật sự nhanh: “ Đương nhiên chỉ gửi cho em. ”
Đồ Chi Chi khẽ cười một tiếng, anh cứ diễn đi. Nhưng không thật sự trả lời như vậy.
Kẻ ngốc cũng sẽ nói chỉ gửi cho mình em.
“Đang chat với ai thế?” Trần Tích Mộng thay xong quần áo, thuận miệng hỏi.
“À, chính là người đó, tớ kể với cậu rồi đấy, vị đàn anh mới thêm bạn, cũng là khoa máy tính của chúng ta.” Khóe miệng Đồ Chi Chi còn mang theo nụ cười, không định giấu giếm.
Nhưng Trần Tích Mộng nghe xong lại khịt mũi coi thường, “Ồ, cái gã đàn ông già đó à.”
Chúc Dung Súc ở chỗ cô ấy không có ấn tượng tốt gì, thật sự bởi vì những trải nghiệm buổi chiều qua miệng Đồ Chi Chi quá mức kỳ ba.
Mặc dù Đồ Chi Chi luôn mãi cường điệu anh thật không phải biến thái, cũng thật sự rất ưu tú, thực ra lớn lên cũng được. Nhưng Trần Tích Mộng toàn coi là Đồ Chi Chi thiện tâm quá độ ngại mắng chửi người, căn bản không nghe lọt tai.
Tóm lại ở trong lòng cô ấy, đây là câu chuyện bi kịch về một lão già lõi đời không soi gương muốn lừa gạt cô bé ngây thơ không rành thế sự.
Đã như vậy, Đồ Chi Chi cũng không định giải thích, tùy tiện Chúc Dung Súc ở trong lòng cô ấy có ấn tượng gì đi, dù sao về sau cũng không có giao thoa.
Ai ngờ Trần Tích Mộng vừa dứt lời, điện thoại Đồ Chi Chi lại nhảy ra thông báo tin nhắn.
Trần Tích Mộng đang chuẩn bị phát tác: “Này cậu nói xem cái gã đàn ông già kia sẽ không thật sự cứ như vậy quấn lấy cậu……”
Đồ Chi Chi ở trong lòng thay Trần Tích Mộng xin lỗi Chúc Dung Súc trước, mới mở điện thoại xem tin nhắn, “Ê, dừng, là thông báo trong nhóm lớp.”
Trần Tích Mộng bán tín bán nghi nhìn cô: “Thông báo nhóm lớp tại sao tớ không nhận được.”
“Đương nhiên là bởi vì cậu để chế độ không làm phiền tất cả các nhóm rồi đại tiểu thư.”
“ Cố vấn học tập Thích Duệ Thành: Buổi họp cố vấn sinh viên năm cuối dự kiến 7 giờ tối nay bị hủy bỏ, lùi lại đến 7 giờ tối thứ hai tuần sau, mong các bạn liên quan chuyển lời cho nhau. @ Đồ Chi Chi @ Trần Tích Mộng @ Tề Diên……”
Buổi họp lớp này vốn chính là hội giao lưu kinh nghiệm học tập của sinh viên năm cuối, mời Đồ Chi Chi - đại biểu ưu tú có điểm tích lũy và điểm rèn luyện đứng đầu khóa lên diễn thuyết, phía sau cô còn @ mấy bạn học năm tư có liên quan, cũng có các chủ nhiệm khoa khác.
Đương nhiên những người muốn nghe náo nhiệt hoặc là nhìn xem đàn em khóa dưới, cũng thông qua nhóm chat thuận tiện biết tin tức.
“Đây không phải là chơi nhau sao!” Trần Tích Mộng tức giận, cô ấy vừa rồi vất vả lắm mới ních vào được bộ váy mùa xuân, hiện tại bảo cô ấy không ra khỏi cửa?
Đồ Chi Chi đã trải qua nhiều nên không trách: “Thích Duệ Thành bốn năm nay, làm mấy chuyện quay xe thế này còn ít sao?”
Trần Tích Mộng làm trợ lý cố vấn học tập quả thực không thể đồng ý hơn: “Đúng vậy!”
Nhưng quần áo đều mặc xong rồi, vì chút chuyện này mà không ra khỏi cửa thì không có đạo lý.
Vì một đĩa dấm mà làm một bữa sủi cảo, chuyện này hai người ngày thường thật không thiếu làm, thực mau đạt thành nhận thức chung: “Đi, đi cửa Bắc phố ăn vặt sau trường ăn cơm!”
Thuận tiện, nhân lúc Trần Tích Mộng không chú ý, Đồ Chi Chi lại trộm nhìn tin nhắn điện thoại.
“Z: Buổi họp lớp có kịp không? ”—— 6 giờ 30 phút.
Thời gian gửi tin nhắn không sai lệch mảy may so với thời gian chuẩn bị trước mà Đồ Chi Chi nói lúc ấy, còn rất cẩn thận.
“ Chi Chi Thỏ: Haizz, cố vấn không đáng tin cậy, đột nhiên hoãn lại tới tuần sau rồi. ”
Chúc Dung Súc trả lời thật sự nhanh: “ Vừa lúc hoãn lại đến chiều thứ hai? ”
Đồ Chi Chi trong nháy mắt không phản ứng lại, qua vài giây mới ý thức được, anh còn đang chế nhạo cô có thể sẽ lâm thời cho leo cây.
Hình tượng của cô ở chỗ anh rốt cuộc là kém bao nhiêu chứ.
“ Chi Chi Thỏ: Thật thông minh, đoán đúng rồi. ”
“Z: Khéo thế, vậy hiện tại em có thời gian, tôi lái xe qua đây nhé. ”
“ Chi Chi Thỏ: Thế thì ngại quá, nhưng thật đáng tiếc anh trai đã tới chậm, chị em đây đã có sắp xếp khác rồi. ”
“Z: Nhìn dáng vẻ là tôi không hiểu chuyện, chị gái đêm nay cứ bồi anh trai khác đi, chẳng sợ tôi đợi đến thứ hai tuần sau cũng không đợi được chị gái nên không sao cả. ”
“……”
“ Chi Chi Thỏ: Anh là dưa chuột già quét sơn xanh pha trà Long Tỉnh à? ”
“Z: Được rồi, không quấy rầy chị gái cùng anh trai, dù sao tôi đã quen sống một mình, chỉ là ngẫu nhiên có chút cô đơn. ”
Dạ dày Đồ Chi Chi một trận quay cuồng, lát nữa còn muốn ăn cơm, không thể trêu vào.
Cô lựa chọn tạm thời ngừng chiến, khôi phục đứng đắn: “ Anh trai ở đâu ra, anh giới thiệu cho tôi à? Tôi hiện tại muốn cùng bạn cùng phòng đi dạo phố rồi ăn cơm, còn nói thêm một câu anh tới mà thanh toán. ”
“Z: Chuyển khoản cho bạn 1000 tệ. ”
“ Vậy chỗ này đủ để tôi nói thêm mười câu với chị gái không? ”
Đồ Chi Chi: “……” Mặc kệ.
Thật là nghiện chuyển khoản rồi, thật cho rằng cô không dám nhận đúng không.
Nhưng cô vẫn hoàn trả lại, cũng để lại một cái icon: “ Mải nghĩ ăn cơm, quên cho anh uống thuốc:)”
Cuối cùng, Chúc Dung Súc ngậm miệng lại.
Thế giới của Đồ Chi Chi một mảnh thanh tịnh.
Mãi đến nửa tiếng sau, Đồ Chi Chi vẫn có qua có lại mà chủ động “báo cáo” với anh.
“ Chi Chi Thỏ: Hình ảnh, xiên nướng.
“ Chi Chi Thỏ: Tôi ăn cơm rồi, anh nhớ uống thuốc. ”
Mà "dưa chuột già quét sơn xanh" giờ phút này đang ngồi ở mép sô pha gặm dưa chuột, nhìn thấy tin nhắn, cười một chút.
Tuy rằng mới 26, Chúc Dung Súc cũng đã thực chú ý dưỡng sinh.
Mấy câu kiểu "qua 25 liền như 65" gì đó anh đã nghe qua, nhưng ngày thường công việc bận quá, chỉ có thể ở tập thể hình cùng ẩm thực phương diện bỏ nhiều công sức, sau 8 giờ tối uống nước cũng cảm thấy tội lỗi.
Hơn nữa Đồ Chi Chi vừa rồi một câu “dưa chuột già” lại điên cuồng kích thích thần kinh anh, một ngụm uống nước sôi để nguội mà ra vị đắng của cafe đá kiểu Mỹ.
Chúc Dung Súc nhìn ảnh xiên nướng các loại, nghĩ xem nên trả lời cô thế nào.
Đồng thời đại não hóa thành một cái máy tính tốc độ cao, tự động hiện ra giá trị calo của đồ ăn trên hình ảnh, thanh nhiệt lượng của "Chúc dưỡng sinh" nổ tung cái "bùm".
“ Buổi tối nên ăn ít……” ăn chút.
Mới vừa đánh ra, lại xóa đi.
“Z: Đồ nướng nhà này ở phố sau xác thật rất ngon. ”
Gửi xong lại ném điện thoại sang bên kia, vừa xem tin tức buổi tối, yên lặng chờ cô trả lời.
Nhưng cả một đêm trôi qua, cái điện thoại trị giá cả vạn tệ không hề vang lên lần nào nữa.
-
Mà Đồ Chi Chi xem xong tin nhắn của Chúc Dung Súc liền nghĩ, tên này lại bắt đầu giả vờ cao lãnh?
Đây khả năng cũng là một loại thủ đoạn của đàn ông già.
Vì thế cô đơn phương tuyên bố đại chiến chat chit đêm nay chính thức chấm dứt, nghiêm túc đầu nhập tâm vào đống đồ nướng.
Trần Tích Mộng thấy Đồ Chi Chi hoàn hồn, liền hỏi cô sắp xếp chính sự: “Nói thế nào đây, trưa mai liên hoan?”
“Còn có thể nói thế nào? Đương nhiên là đi.” Đồ Chi Chi không cần nghĩ ngợi mà trả lời.
Trần Tích Mộng không nghĩ tới cô quyết đoán như vậy, không quên nhắc nhở: “Tề Diên cũng sẽ đi.”
“Đi thì đi.”
“Du Chỉ cũng rất có khả năng sẽ đi cùng cô ta.”
Nhắc tới cái tên này, vô số xấu hổ chật vật nháy mắt lại nhảy vào trong óc Đồ Chi Chi, làm cô không khỏi sững sờ.
Vẫn là không thể hoàn toàn không để ý, không làm được thật sự chỉ coi Du Chỉ như một người xa lạ không liên quan.
Đồ Chi Chi thất thần, mặt không biểu cảm nhàn nhạt nói: “Lớp chúng ta liên hoan, anh ta là người học viện luật tới làm gì.”
Trần Tích Mộng nói không rõ: “Tóm lại khả năng có chuyện như vậy đi.”
Đồ Chi Chi đặt xiên thịt nướng xuống, môi mím chặt: “Tùy anh ta, tớ còn có thể sợ à? Đây đều là lần tập thể liên hoan cuối cùng của lớp chúng ta, vẫn là dùng quỹ lớp liên hoan, bên trong cũng có một phần tiền của bà đây, tớ không ăn để cho chó ăn à?”
“Khí phách.”
“Lại nói, đây rất có khả năng là lần liên hoan cuối cùng trong đời sinh viên của tớ, haizz, đi một lần thiếu một lần a.”
Đồ Chi Chi duỗi người, than thở.
Tưởng tượng đến thời đại học sinh sắp kết thúc, thật đúng là nhanh.
“Liên hoan thì không còn, nhưng hai ta sẽ không vì một cái tốt nghiệp nho nhỏ liền tan, nên tụ tập thì vẫn tụ tập.”
“Đương nhiên rồi, chờ tớ sắp xếp xong xuôi mọi việc, tớ sẽ làm một chuyến du lịch tốt nghiệp trước.”
Vừa nói đến tương lai, ánh mắt Đồ Chi Chi vẫn không khỏi mờ mịt một chút. Hôm nay xác thật lại không thể hiểu được kiếm được không ít tiền, nhưng công việc đứng đắn vẫn chưa bắt đầu tìm.
Trần Tích Mộng uống ngụm nước ngọt, vẫn là nhịn không được hỏi theo cô: “Chi, mấy ngày lại trôi qua rồi, thời gian không đợi người, cậu có ý tưởng mới gì không?”
Đồ Chi Chi dừng một chút, du học, thi lên thạc sĩ, thậm chí hoãn tốt nghiệp để bảo lưu suất nghiên cứu sinh, đều không khả quan. Hiện thực chung quy sẽ đánh bại tâm nguyện.
“Đã nghĩ gần xong rồi. Đi làm thôi, kiếm tiền.”
Tay bưng ly nước của Trần Tích Mộng dừng lại, ánh mắt tối sầm, trầm mặc một lát, vẫn là nhịn không được tiếc nuối.
-
Sự nỗ lực trong việc học của Đồ Chi Chi suốt gần bốn năm nay, Trần Tích Mộng chứng kiến toàn bộ hành trình.
Từ khi mới nhập học, cô ấy liền thông qua tin tức vỉa hè biết được Đồ Chi Chi ở trường Nhất Trung Ninh Tô chính là học bá có tiếng, mầm non vững chắc của Thanh Hoa - Bắc Đại. Thi đại học lại đột nhiên thất thường, cuối cùng mới lựa chọn Đại học Ninh Tô ở bản địa.
Nhưng Đồ Chi Chi không vì thất bại lúc đó mà rối rắm, càng không chủ động đề cập quá khứ, mà là làm đâu chắc đấy, nhắm mục tiêu vào việc được tuyển thẳng nghiên cứu sinh.
Vì được tuyển thẳng vào Thanh Hoa - Bắc Đại, mỗi một môn thi cô đều toàn lực ứng phó lấy điểm tích lũy cao, sàng lọc các loại thi đua hoạt động, bất luận khó dễ đều thẳng tiến không lùi.
Đại học Ninh, hệ công nghệ phần mềm, điểm tích lũy và điểm rèn luyện đều đứng nhất niên khóa, thuận lợi tiến vào trại hè tuyển thẳng của Thanh Hoa - Bắc Đại.
Đây đều là những gì Đồ Chi Chi xứng đáng nhận được.
Chính là, thời khắc mấu chốt, công ty dược phẩm của bố Đồ lại xuất hiện vấn đề chất lượng sản phẩm nghiêm trọng, hại không ít người, bố Đồ bị bắt vào tù.
Mà Đồ Chi Chi làm đứa con hợp pháp duy nhất trên danh nghĩa của Đồ Định Tham bị tội liên đới, người nhà nạn nhân thường xuyên quấy rầy đe dọa, cô mỗi đêm dày vò đến ngủ không yên, thậm chí có người đuổi tới tận Thanh Hoa - Bắc Đại nhục mạ cô.
Cuối cùng cô không chịu nổi áp lực, không thể không nộp đơn xin rút khỏi trại hè.
Càng buồn cười chính là, hai đứa con riêng của Đồ Định Tham lại không chịu bất luận cái gì liên lụy, mỗi ngày vẫn tiêu dao tự tại như thường.
Cô chưa từng cảm nhận được tình thương của cha, lại phải vì ông ta chuộc tội.
Nếu chỉ là không đi được Thanh Hoa - Bắc Đại, có thể lưu tại trường tiếp tục đào tạo sâu cũng là tốt. Nhưng dưới áp lực tinh thần dài kỳ, bệnh trầm cảm nặng của Đồ Chi Chi tái phát.
Thời điểm nghiêm trọng nhất, mỗi ngày tỉnh lại cô đều phải tự hỏi thật lâu, nếu mỗi một lần nỗ lực của cô đều xác định chỉ là phí công, cô bị giới hạn trong khốn cảnh giống như vĩnh viễn đều tìm không thấy lối ra, vậy cuộc đời cô còn có ý nghĩa gì?
Nhưng dù vậy, cô đối với thế giới này vẫn giữ gìn thiện ý thuần túy như thế, cho nên cô thừa dịp lúc thanh tỉnh, vẫn là đánh đơn xin với cố vấn, chủ động từ bỏ suất tuyển thẳng, đem danh ngạch để lại cho bạn học khác.
Trần Tích Mộng vĩnh viễn nhớ rõ ngày đầu tiên khai giảng học kỳ 1, cô ấy cùng Đồ Chi Chi đi dạo trung tâm thương mại. Giây trước Đồ Chi Chi còn đang cười nói với cô ấy, về sau chờ cô phát đạt, nhất định tặng cô ấy một cái Cartier, cô ấy vừa định trả lời, lại phát hiện thanh âm Đồ Chi Chi càng ngày càng nhỏ, thân thể bắt đầu đong đưa trước sau.
Đồ Chi Chi tựa hồ là đoán trước được cái gì, thần sắc trở nên hoảng sợ, lại mở miệng khi thanh âm mang theo khóc nức nở: "Mộng Mộng, tớ giống như lại sinh bệnh rồi, tớ hiện tại có chút nhìn không rõ mặt cậu, còn nghe không rõ cậu đang nói cái gì……"
Hết thảy phát sinh tựa hồ không hề báo trước, nhưng có lẽ lại là có dấu hiệu, bởi vì Đồ Chi Chi trước một ngày đã gặp mặt Đồ Định Tham cùng hai đứa gọi là chị em trai kia một lần.
Trần Tích Mộng gọi xe cứu thương đưa cô đến bệnh viện kiểm tra, chỉ số vượt tiêu chuẩn làm bác sĩ điều trị lúc đó đều cảm thấy kinh hồn táng đảm. Cô ấy ngồi bên mép giường bệnh, nhìn đôi môi tái nhợt của cô, khó có thể tưởng tượng.
Chi Chi lạc quan rộng rãi như vậy, thế nhưng từ cấp ba đã từng có tiền sử bệnh trầm cảm cùng chứng lo âu tương đối nghiêm trọng, cô ấy tựa hồ hiểu ra nguyên nhân cô thi đại học thất bại năm đó.
Trần Tích Mộng có chút căm hận cha mẹ nhà họ Đồ, mặc dù bọn họ chưa bao giờ gặp mặt. Nhưng cô ấy lại không nghĩ ra, cha mẹ cô sao có thể tàn nhẫn đến mức để cô một người cô độc vất vả mà đi lâu như vậy.
Trần Tích Mộng cảm giác tim mình như bị đào đi một khối. Từ sau khi đó cô ấy liền thề, về sau phải đối xử với Chi Chi tốt hơn một chút, lại tốt hơn một chút nữa.
-
Thật lâu sau, Trần Tích Mộng một lần nữa bưng ly nước lên, chạm nhẹ với Đồ Chi Chi. Đáy mắt cô ấy ẩm ướt, lại vĩnh viễn bày ra nụ cười tươi đẹp nhất với cô.
“Đều được! Lấy thực lực này của tớ, tìm cái công ty nhỏ đi làm nhẹ nhàng trước, nghỉ ngơi một năm, từ từ dưỡng cho mình khỏe lại, dù sao còn trẻ, về sau làm gì đều kịp. Vô luận cậu về sau ở đâu, làm gì tớ vĩnh viễn đều ở bên cạnh cậu.”
“Ừ!” Đồ Chi Chi cũng cười dùng sức gật gật đầu, cùng cô ấy lại lần nữa cụng ly, đỏ hốc mắt, “Làm gì mà sến súa thế, đường tương lai còn dài mà.”
“Đúng vậy, đường tương lai còn dài, tớ, Trần Tích Mộng, vĩnh viễn là tiểu bảo bối của Đồ Chi Chi.”
“Vậy định rồi nhé.”
“Vĩnh viễn.”
“Vĩnh viễn.”