Tất Xuân Liễu vẫn nhớ rõ bà Vương. Nghe nói thời trẻ bà chịu nhiều cực khổ nên về già chân cẳng yếu, đi lại khó khăn, thường phải có người cõng.
May mắn là con cái nhà bà Vương đều rất hiếu thảo, thường xuyên cõng mẹ ra ngoài phơi nắng hoặc đến gốc cây đa đầu làng trò chuyện cùng các cụ khác, không để bà phải ru rú trong nhà.
Mấy chị em Tất Xuân Liễu cười đáp lời: “Vâng ạ, chúng cháu về thăm bà nội. Chú ba nhắn tin bảo bà nội bị ốm. Bà đang phơi nắng ạ?”
Bà Quách bị ốm ư? Hôm qua chẳng phải vẫn còn đi dạo khắp thôn sao? Bà Vương thoạt đầu thấy lạ, nhưng nghĩ lại liền đoán ra ngay: chắc bà già kia lại kiếm cớ lừa mấy đứa nhỏ về đây mà.
“Hôm nay trời đẹp nên chú Vương cõng bà ra đây. Chú ba bảo bà nội các cháu ốm hả? Chắc là chuyện từ đợt trước rồi, chứ hôm qua bà còn thấy bà ấy đi dạo trong thôn đấy. Đừng lo lắng quá, với cái thể trạng ấy, bà nội các cháu sống đến tám mươi tuổi cũng chẳng thành vấn đề!”
“Anh hai, em đã bảo là bà nội không sao mà!” Tất Thu Quả thì thầm phía sau.
Tất Xuân Liễu cũng bất ngờ vì bà Vương nói trúng phóc. Kiếp trước, bà nội cô quả thực sống rất thọ. Ở cái thời đại tuổi thọ trung bình chưa đến bảy mươi, bà nội đã sống hơn tám mươi tuổi, bỏ xa bạn bè đồng trang lứa.
Kiếp trước, khi đi chợ mua rau, cô từng nghe một người quê ở thôn Thông Tây kể rằng khí hậu ở đó rất tốt, người già đều sống lâu, đặc biệt có một bà cụ họ Quách, con trai con dâu đều mất sớm mà bà vẫn còn khỏe mạnh minh mẫn.
Đừng nói là người khác, ngay cả chính Tất Xuân Liễu cũng không sống được đến tám mươi tuổi! “Bà Vương ơi, chỗ hạt giống này bị sao thế ạ?”
Tất Xuân Liễu lảng sang chuyện khác. Bà Vương ngạc nhiên vì Xuân Liễu hiểu ý mình nhanh thế, thầm nghĩ con bé dạo này lanh lợi hẳn lên.
“À, chỗ này là chú Vương nhà các cháu mới đi mua về. Lúc mua thì vội vội vàng vàng chẳng chịu nhìn kỹ, lẫn lộn cả hạt lép hạt mẩy, giờ bà phải ngồi lựa lại.”
Tất Xuân Liễu ngồi xổm xuống xem xét: “Nhiều hạt lép thế này ạ? Có đem ra Hợp tác xã đổi lại được không bà? Thế này thì sao nảy mầm được?”
Ba đứa em phía sau cũng bắt chước chị, ngồi xổm xuống, cầm vài hạt lên soi xét ra chiều chuyên gia lắm, vừa xem vừa lắc đầu quầy quậy. Tất Xuân Liễu: “……”
Bà Vương nhìn mấy đứa trẻ mà cười móm mém: “Đổi rồi chứ. Lúc chú mang về, bà nhìn qua là biết không ổn, bắt mang đi đổi ngay. May mà lãnh đạo mới ở Hợp tác xã cũng tốt tính, đổi cho gói mới mà không thu lại gói cũ. Bà đang tính lọc ra, hạt nào tốt thì gieo trong vườn, không thì để cho gà ăn, chứ vứt đi cũng phí.”
“Thế ạ? Hợp tác xã đổi lãnh đạo rồi hả bà?” Bà Vương nhìn quanh rồi hạ giọng: “Ừ, nghe đâu ông lãnh đạo cũ bị tố cáo vì vấn đề tác phong, mấy hôm trước bị đưa đi nông trường cải tạo rồi…” Tất Thu Quả gãi đầu ngạc nhiên:
“Ơ? Cháu nhớ ông lãnh đạo cũ cũng năm sáu mươi tuổi rồi mà? Cũng dính vấn đề tác phong ạ?”
Năm ngoái về quê, cô bé và Vọng Đệ bị bà nội sai đi mua thịt. Lúc xếp hàng, Vọng Đệ lén chỉ vào ông ta, ao ước sau này lấy được chồng có quyền thế như vậy để không thiếu thịt trứng ăn. Nó còn bảo mẹ nó dạy rằng đàn ông già xấu không quan trọng, miễn có tiền có phiếu là được.
Lúc ấy, nhìn ông già bụng phệ hói đầu, Tất Thu Quả chỉ biết cạn lời. Bà Vương bĩu môi khinh khỉnh: “Đàn ông ấy mà ——”
Định nói thêm gì đó nhưng nhìn bốn đứa trẻ ngây thơ trước mặt, bà lại xua tay: “Thôi, lớn lên rồi các cháu sẽ hiểu. Cái thời buổi này, lúc nào phụ nữ cũng là người chịu thiệt.”
“Vâng…” Tất Thu Quả thở dài, người lớn cứ hay úp mở kiểu đó. Tất Xuân Liễu, với linh hồn đã trải đời, hiểu rõ ý bà Vương. Cô mỉm cười đứng dậy:
“Bà Vương ơi, bà cứ làm việc tiếp đi ạ. Bà nội đang đợi nên chúng cháu về trước, khi nào rảnh lại sang hầu chuyện bà.” “Ừ ừ, ngoan lắm, các cháu về đi.”
Nhìn theo bóng bốn chị em, bà Vương gật gù lẩm bẩm: “Đúng là trẻ con thành phố, vừa hiểu chuyện vừa lễ phép, ăn nói nhỏ nhẹ từ tốn, quý hóa thật!”