Con dâu bà Vương từ trong nhà bước ra: “Mẹ đang nói chuyện với ai thế ạ?”
“Thì bốn đứa cháu nhà ông hai Tất đấy. Tội nghiệp, ngoan ngoãn thế mà mệnh khổ… Chúng nó về thăm bà Quách mang theo bao nhiêu là đồ, mẹ thấy có cả vết hằn của lọ đồ hộp trong túi đấy. Bà già Quách tính nết chẳng ra gì mà lại có phước.”
Cô con dâu cười: “Mẹ cũng có phước mà. Hay mấy hôm nữa nhà mình cũng mua hộp đồ hộp ăn thử?”
Bà Vương lườm con dâu: “Gớm, mẹ đâu có thèm ăn uống, tiền phải để dành cưới vợ cho thằng Minh nhà mình chứ.”
“Hì hì, mẹ thương thằng Minh thế thì bảo nó mua đồ ngon biếu mẹ!” “Haha, được rồi, thế mẹ chờ thằng cháu đích tôn hiếu kính vậy. Thôi vào nhà ăn cơm!”
Mấy chị em không nghe được cuộc đối thoại ấy, nếu biết chắc sẽ cười trừ vì bà Vương lo xa quá. Tất Thu Quả đi trước, quay lại bảo: “Chị cả, cho em xin ngụm nước, khát quá.”
Tất Xuân Liễu lấy lọ đồ hộp trong túi ra đưa cho em. Bên trong là nước đường đỏ, còn hơn một nửa. Bốn chị em chuyền tay nhau uống cạn, coi như giảm bớt được chút gánh nặng hành lý.
Tất Vệ Quốc chợt vỗ trán: “Chị cả, hay là mình giấu cái vỏ chai này ở ngoài đi? Mang vào thế nào thím ba cũng giữ lại đấy.”
Tất Hạ Hà: “Chắc không đến mức ấy chứ? Lần trước mình mang về rồi mà?”
Tất Thu Quả giơ tay: “Em đồng ý với anh hai. Chị ba quên à? Lần trước thím ấy giữ cái chai lại, làm mình không có đồ để đi mua đồ hộp mới đấy!”
“À, đúng rồi nhỉ!” Cả ba cùng nhìn về phía Tất Xuân Liễu. Không trách được bọn trẻ lại cảnh giác với thím ba như vậy. Thím ba nhà họ Tất nổi tiếng là kẻ “nhạn bay qua cũng phải vặt lông”.
Người khác sống tiết kiệm một xu bẻ đôi, còn thím ba thì tiền mình giữ khư khư, nhưng hễ thấy của người khác là tìm cách vơ vét. Đến cả luống rau của hàng xóm cũng không thoát khỏi tầm ngắm của thím.
Tất Xuân Liễu: “……” Đã lâu không tiếp xúc, cô suýt quên mất nết ăn ở của bà thím này.
“Thế mấy đứa định giấu ở đâu?” Tất Vệ Quốc: “Hay đào cái hố chôn xuống?”
Tất Thu Quả gật đầu tán thành ngay. Tất Hạ Hà phản đối: “Chôn dưới đất bẩn lắm, lại không có cuốc xẻng. Anh hai biết leo cây mà, tìm cái cây nào giấu lên trên ấy.”
Tất Xuân Liễu ngạc nhiên, không ngờ Vệ Quốc còn biết leo trèo. “Được, vậy tìm cáicây nào kín đáo mà giấu.”
Nghĩ ngợi một chút, cô bảo cất luôn cả cái túi xách lên cây cho an toàn, chỉ cầm những món quà biếu bà nội trên tay thôi.
Ý kiến này được cả nhóm tán thành nhiệt liệt. Như vậy vừa không lo vỡ chai, lại bảo đảm an toàn tuyệt đối. Bốn chị em lén lút quay lại rừng dương,
Vệ Quốc leo lên cất giấu cái túi cẩn thận. Xong xuôi, cả nhóm mới nhẹ nhàng tiếp tục đi vào thôn. Khi gần đến nhà chú ba, họ thấy hai người phụ nữ tay cầm bát đũa vừa chạy vừa nói chuyện, dáng vẻ vội vã nhưng tay vẫn giữ bát rất vững.
“Chị bảo cái thằng ba Tất cũng khổ, vớ phải bà vợ rõ chán! Chờ lát nữa hắn tan làm về thấy vợ lại gây họa, không biết sẽ xử lý thế nào đây?”