Thời tiết tháng Chín vẫn nóng bức. Như thường lệ, năm nay lại có một lứa học sinh mới gia nhập trường cấp III Khải Ưng.
Gian hàng sôi động nhất trong trường chắc chắn là gian hàng chiêu sinh của các câu lạc bộ, đủ loại câu lạc bộ ra sức trổ hết tài năng để chiêu mộ thành viên mới.
Các câu lạc bộ ở trường cấp III Khải Ưng thuộc loại đa dạng nhất trong số các loại hình câu lạc bộ của các trường cấp III trên toàn quốc.
Ngoài những câu lạc bộ thông thường bắt buộc phải có, cấp III Khải Ưng còn có một số câu lạc bộ đặc biệt như câu lạc bộ Sinh tồn ngoài hoang dã, câu lạc bộ Khảo cổ học, câu lạc bộ Thưởng thức ẩm thực... thậm chí trường còn có cả những câu lạc bộ kỳ quặc như câu lạc bộ Nghiên cứu người ngoài hành tinh.
Chính vì các hoạt động đa dạng như vậy nên trường đã thu hút rất nhiều học sinh nghe danh mà đến học.
Bảng thông báo của trường có dán đầy các tờ áp phích chiêu sinh của các câu lạc bộ. Những kiểu chữ được thiết kế một cách tinh tế kết hợp với những bức vẽ khéo léo, nhỏ nhắn hoặc dễ thương, mỗi tấm áp phích trông đều khá thu hút.
Hàng năm, các học sinh mới đều cực kỳ hứng thú với kiểu tuyên truyền này, họ dừng chân trước bức tường áp phích mà đọc ngấu nghiến, không muốn bỏ lỡ bất kỳ thông tin hấp dẫn nào dành cho mình.
Tuy nhiên, trong vô số áp phích, có một tấm lại trông không được nổi bật lắm. Trên khung hình đơn giản chỉ vẽ một cây guitar, một bộ trống Jazz, thêm vài dòng chữ nguệch ngoạc, không có thêm màu sắc nào khác.
Tại sao câu lạc bộ này lại không chú trọng việc tuyên truyền thế nhỉ? Chẳng lẽ vì câu lạc bộ này đã đủ giỏi, vốn không cần dùng áp phích để thu hút người ta?
An Tử Hi nhìn tấm áp phích ấy mà không hiểu được. Khi đôi mắt của cô dừng lại ở sáu chữ "Câu lạc bộ Âm Nhạc Cháy", tim cô như lỡ một nhịp. “Câu lạc bộ Âm Nhạc Cháy? Là câu lạc bộ chơi rock giống như ban nhạc Breeze sao?"
Đầu An Tử Hi như bùng nổ, trong tâm trí cô như xuất hiện hình ảnh của Breeze - những khẩu hiệu rock được hô vang, tiếng hét la điên cuồng, ánh đèn chiếu rọi lên vẻ rạng ngời trên khuôn mặt mỗi thành viên, tất cả những điều đó thu hút đến vậy!
An Tử Hi - người coi tinh thần rock của Breeze như lương thực tinh thần - không thể diễn tả được sự xúc động trong lòng khi nhìn thấy tấm áp phích này.
Thế nhưng, tấm áp phích này lại lặng lẽ trốn trong góc như một đứa trẻ bị bỏ rơi.
Đúng vậy, nó chẳng mấy nổi bật, còn bị đặt ở vị trí tệ nhất, khiến không ai buồn hỏi han. Nhưng những điều này không thể khiến An Tử Hi cảm thấy nghi ngờ.
An Tử Hi đứng trước tấm áp phích một lúc lâu mà không chịu rời đi. Trong thế giới nội tâm của cô, rock mang một ý nghĩa mà không gì thay thế được. Và vì ban nhạc yêu thích nhất, suy nghĩ dù chết cũng phải học guitar cũng từng khắc sâu trong tâm trí An Tử Hi.
Nếu gia nhập Câu lạc bộ Âm Nhạc Cháy thì có phải là có thể thành lập ban nhạc, có phải là có thể tiến gần hơn một bước đến thần tượng trong lòng mình?
Nghĩ đến ánh sáng vàng tỏa ra từ những nhạc cụ trên sân khấu dưới ánh đèn, trái tim An Tử Hi lại sôi sục.
Trước mắt cô như hiện ra buổi biểu diễn của Breeze mà cô đã xem trước đây: ca sĩ chính điển trai, tay guitar điên cuồng, tay trống đánh cực hăng... tất cả những điều đã hoàn toàn cuốn hút lấy cô.
Từ khi học cấp Hai, cô đã rất ngưỡng mộ tay guitar Jone của Breeze, đã khó khăn lắm mới thuyết phục mẹ cho mình học guitar, kết quả là ngón tay liên tục bị trầy xước, chảy máu, cho đến khi đầu ngón tay bị chai sạn thì cô mới có thể chơi được một đoạn nhạc trôi chảy.
Đã từng cho rằng mình không phù hợp luyện guitar, nhưng Jone là người không bao giờ bỏ cuộc. Tinh thần không ngừng tiến về phía trước ấy đã cổ vũ An Tử Hi. Vì vậy, cô mới mê đắm Breeze đến thế.
An Tử Hi nắm chặt tay, đứng trước tấm áp phích, niềm tin trong cô ngày càng vững vàng. Thế là cô quyết định rồi! Cô nhất định phải gia nhập Câu lạc bộ Âm Nhạc Cháy!
Ngay lúc này, Hạ Giản Ngôn chạy đến từ đằng xa, tìm thấy An Tử Hi đang co mình trong góc.
"Tử Hi, cậu đã quyết định gia nhập câu lạc bộ nào chưa?"
Nhìn vẻ thở hổn hển của Hạ Giản Ngôn, An Tử Hi nở nụ cười, chỉ vào tấm áp phích trước mặt và trả lời: "Tớ quyết định gia nhập Câu lạc bộ Âm Nhạc Cháy."
"Hả?" Hạ Giản Ngôn giật mình, nhìn An Tử Hi nhỏ nhắn đứng trước mặt, mình với vẻ ngạc nhiên, không thể tưởng tượng nổi cô bạn trầm tĩnh của mình lại chọn Câu lạc bộ Âm Nhạc Cháy.
Hạ Giản Ngôn đặt tay lên trán An Tử Hi để đo nhiệt độ… Không sốt mà?
"Tử Hi, cậu... cậu muốn tham gia Câu lạc bộ Âm Nhạc Cháy?"
An Tử Hi gật đầu một cái thật mạnh.
"Nhưng không phải rock là của con trai sao? Hơn nữa dù gia nhập câu lạc bộ nào thì cậu cũng đều có thể được tính điểm tín chỉ, cần gì phải tham gia câu lạc bộ như thế chứ?"
Hạ Giản Ngôn nhìn An Tử Hi, tưởng tượng cảnh đối phương đứng trên sân khấu, gắng sức chơi cây đàn guitar nặng trịch mà mình đeo trên lưng rồi bất giác phì cười.
Rõ ràng là trong nụ cười của Hạ Giản Ngôn có sự nghi ngờ đối với An Tử Hi.
Làm sao mà con gái chơi rock được chứ!
Tuy nhiên, sự chất vấn như vậy không thể ngăn cản An Tử Hi gia nhập Câu lạc bộ Âm Nhạc Cháy!
Câu lạc bộ Âm Nhạc Cháy, tớ đến đây!