Sóng Nhiệt

Tác giả: Nguyễn Văn A

Chương 2

(Cập nhật lúc: 21:53 15/01/2026)

Tan học, các bạn học sinh vừa cùng về nhà vừa nói cười rôm rả, nhưng An Tử Hi lại vội vàng chạy đến phòng của câu lạc bộ.

Ánh hoàng hôn bao trùm cả dãy nhà học, tia nắng dịu dàng rọi vào hành lang... An Tử Hi dốc hết sức mà chạy. Bỗng có một người vụt qua vai cô, một làn gió nhẹ thoảng qua.

Xẹt…

Như có một luồng điện chạy qua, khí chất của cậu con trai đó khiến An Tử Hi giật mình, cô không khỏi dừng bước, ngoảnh lại nhìn theo cậu.

Bóng lưng cao thẳng in trên tường, kéo dài thành một hình bóng thon dài. Cậu con trai kia đút hai tay vào túi quần, tỏ ra rất lạnh lùng và kiêu ngạo, giống như một chú mèo quý tộc cao quý đang thong thả dạo bước trên hành lang vàng óng này.

Cậu ấy là ai? Sao lại có khí chất mạnh mẽ đến thế?

An Tử Hi cảm thấy rất quen thuộc với cậu con trai này.

Nhưng người này thật lạnh lùng, va phải người khác mà cũng chẳng xin lỗi. An Tử Hi nghĩ vậy rồi lại nhanh chân chạy đến phòng của Câu lạc bộ Âm Nhạc Cháy.

Sau khi tìm thấy phòng Câu lạc bộ Âm Nhạc Cháy, cô đứng trước cửa phòng mà hít thở thật sâu rồi lịch sự giơ tay gõ ba tiếng "cốc cốc cốc": "Em vào đây ạ."

Khoảnh khắc đặt tay lên tay nắm cửa, tim An Tử Hi đập thình thịch, đây chính là Câu lạc bộ Âm Nhạc Cháy mà cô hằng mơ ước - nơi chứa vô vàn mộng tưởng - guitar, bass, trống Jazz, keyboard, chắc chắn sẽ có vô số nhạc cụ ở khắp mọi nơi.

“Rột rạt…”

Cửa mở ra một khe nhỏ, An Tử Hi hít thở thật sâu rồi nở một nụ cười tràn đầy sức sống. Cô mở toang cửa ra và nói to: "Chào các bạn của Câu lạc bộ Âm Nhạc Cháy!"

Thế nhưng, cảnh tượng trước mắt lại khác xa với tưởng tượng của cô.

Ánh nắng dịu dàng rải trên sàn phòng học, nhưng lúc này, Trưởng Câu lạc bộ Phác Ngạn Bân lại ngồi trên ghế, đôi mắt đờ đẫn, cậu ngáp dài, trông rất uể oải, còn phó câu lạc bộ Trần Tuấn Trì đang gọi điện, miệng không ngừng nói lời ngọt ngào:

"Này, em yêu, tối nay chúng ta đi vui chút nhé? … Hả? Không à… Em nói… Em lại đi mua sắm à?"

Mọi người trong phòng hoàn toàn phớt lờ cánh cửa đang mở, và lúc này, trước cửa có một cô gái mặt đen như đít nồi.

Khóe miệng An Tử Hi giật giật trong ba giây. "Đây… là Câu lạc bộ Âm Nhạc Cháy thật sao?" Không lẽ mình đi nhầm, chạy vào một câu lạc bộ đìu hiu nào đó?

An Tử Hi đóng cửa lại trong thất vọng, muốn xác nhận đây có phải là Câu lạc bộ Âm Nhạc Cháy không, không ngờ lúc lùi và đóng cửa lại, cô va phải người ở đằng sau.

"Xin lỗi, xin lỗi." An Tử Hi vội cúi đầu xin lỗi, nhưng khi ngẩng lên nhìn đối phương, cô lại có cảm giác như có vô số ánh sáng chiếu vào mặt mình.

Đôi môi mỏng ở mức vừa phải, sống mũi cao thẳng, đôi mắt lạnh lùng, mái tóc màu nâu vàng nhạt, khuôn mặt góc cạnh vô cảm.

Dáng người cao ráo khiến người nhìn từ dưới lên có cảm giác giống như đang chiêm ngưỡng một bức tượng. Vóc người này giống hệt người thường xuất hiện trong giấc mơ của cô - chính là Jone! Giống hệt!

An Tử Hi ngây ra mà nhìn người trước mặt, rồi trong tâm trí cô chợt lóe lên một ký ức, người này… là người vừa lướt qua vai cô lúc nãy?

Tuy lúc nãy, cô không nhìn thấy mặt đối phương nhưng từ khí chất của cậu ấy thì chắc chắn cậu là gã lạnh lùng va phải cô mà không hề có phản ứng gì đó!

An Tử Hi nghĩ vậy, còn gã lạnh lùng kia chỉ liếc nhìn An Tử Hi rồi ung dung bước vào phòng của câu lạc bộ.
Khi thấy cảnh tượng trong phòng câu lạc bộ, cậu ta không nói gì, chỉ khẽ phát ra một tiếng "hừ".

Đang trong tháng Chín nóng nực mà khiến người ta bỗng như bước vào tháng Mười Hai giá lạnh.

Nhìn hành động của gã lạnh lùng, An Tử Hi không khỏi run lên. Rõ ràng là cô cảm thấy cậu ấy giống Jone, nhưng sao tính cách lại khác Jone đến thế?

Jone là một tay guitar rất tươi sáng và tràn đầy năng lượng, lại rất chu đáo với người hâm mộ. Nhưng cậu con trai trước mặt cô đây lại như bước ra từ hầm băng, toàn thân toát ra sự lạnh lùng.

Giống nhau về ngoại hình nhưng chưa chắc tính cách đã giống. An Tử Hi tự an ủi mình như vậy.

Lúc này, gã lạnh lùng ngoảnh lại nhìn An Tử Hi. Phát hiện ánh mắt của gã lạnh lùng, An Tử Hi vội vàng nhìn qua chỗ khác.

"Em đến đăng ký tham gia Câu lạc bộ Âm Nhạc Cháy à?" Gã lạnh lùng hỏi.

An Tử Hi nhẹ nhàng gật đầu.

Cái gì? Chẳng lẽ gã lạnh lùng cũng là thành viên của Câu lạc bộ Âm Nhạc Cháy? Như bị điện giật, trái tim bình lặng của An Tử Hi bỗng đập nhanh thình thịch.

"Này! Trưởng Câu lạc bộ, có người đến đăng ký tham gia Câu lạc bộ Âm Nhạc Cháy." Gã lạnh lùng chỉ vào An Tử Hi rồi nói với Phác Ngạn Bân đang sắp ngủ gật trên ghế.

"Vậy à? Để cô ấy đến vào ngày mai đi, hôm nay buồn ngủ quá, tôi ngủ thêm năm phút nữa."

Thấy Phác Ngạn Bân không phản ứng, gã lạnh lùng cũng không có động tĩnh gì khác.

An Tử Hi lại rơi vào tình thế khó xử, đây… là Câu lạc bộ Âm Nhạc Cháy thật sao? Rõ ràng là một đám lười biếng mà thôi!

Phác Ngạn Bân ngáp một cái thật dài, định đứng dậy và nằm lên hai chiếc ghế đã được ghép lại thì lúc này, gã lạnh lùng bỗng rút một chiếc ghế trong tổ hợp hai ghế ghép ra.

Trưởng Câu lạc bộ bị mất thăng bằng, ngã xuống đất một cách thảm hại.

Thấy tình huống này, An Tử Hi giật mình. Nếu sau này, cô phải ở chung câu lạc bộ với gã lạnh lùng thì chẳng lẽ sẽ bị bắt nạt dữ lắm?

"Này, Doãn Vân Thạc! Cậu định làm gì vậy? Cậu không biết việc làm Trưởng Câu lạc bộ rất vất vả sao?" Trưởng Câu lạc bộ nhìn gã lạnh lùng bằng ánh mắt khinh thường.

Nhưng mà nói đi nói lại, thì ra gã lạnh lùng tên là "Doãn Vân Thạc", cái tên nghe cũng được đấy, nếu con người không xấu như vậy thì tốt biết mấy.

An Tử Hi nhìn hai người kia cãi nhau mà thật sự lo lắng hộ họ; mà cãi nhau với gã lạnh lùnng thì chính mình cũng sẽ bị lạnh chết mất thôi?

An Tử Hi đang suy nghĩ thì Phác Ngạn Bân nhìn cô rồi hỏi trong sự ngạc nhiên: "Em đến đăng ký tham gia Câu lạc bộ Âm Nhạc Cháy à?"

An Tử Hi nhẹ nhàng gật đầu, không kiên quyết như lúc nãy nữa.

"Ồ, thì ra năm nay có học sinh mới gia nhập à." Giọng điệu của Phác Ngạn Bân nghe có vẻ chán nản.

"Chẳng phải chuyện có học sinh mới gia nhập câu lạc bộ chuyện đáng mừng sao?" An Tử Hi rất băn khoăn.

Cuối cùng, Phác Ngạn Bân cũng khẽ ho một tiếng, cố tỏ ra bình tĩnh, nhìn An Tử Hi và nói: "Vậy thì chào mừng em gia nhập Câu lạc bộ Âm Nhạc Cháy."

Trán nhỏ một giọt mồ hôi lạnh, An Tử Hi nhìn mọi thứ trước mắt, thốt lên câu hỏi: "Đây… là Câu lạc bộ Âm Nhạc Cháy thật sao?" lần thứ N kể từ khi bước vào phòng đến giờ.