Sóng Nhiệt

Tác giả: Nguyễn Văn A

Chương 3

(Cập nhật lúc: 21:56 15/01/2026)

Phác Ngạn Bân đặt tách trà trước mặt An Tử Hi, cô gật đầu, mỉm cười một cách lịch sự. Lúc này, An Tử Hi ôm lấy cái tách bằng cả hai tay nhưng lại cảm thấy không biết phải làm gì, vì ba người ở vị trí đối diện đều ngồi đó mà im lặng, không nói gì.

Đột nhiên, Phác Ngạn Bân nở một nụ cười với An Tử Hi rồi thở dài và nói: "Thật không ngờ Câu lạc bộ Âm Nhạc Cháy vẫn có thể tuyển được học sinh mới đó."

An Tử Hi cực kỳ nghi hoặc, không hiểu ý nghĩa trong lời nói của đối phương.

Phác Ngạn Bân thấy biểu cảm nghi ngờ của An Tử Hi thì bèn bắt đầu giới thiệu về câu lạc bộ: “Em đã chọn Câu lạc bộ Âm Nhạc Cháy của tụi anh thì bây giờ, anh giới thiệu với em về các thành viên trong câu lạc bộ. Như em thấy đấy: ba người trước mặt em chính là toàn bộ thành viên của câu lạc bộ rồi."

An Tử Hi đang uống nước suýt đã phun cả ngụm nước lên ba người trước mặt mình. Cái gì! Anh đang đùa à? Ba người này là toàn bộ thành viên của câu lạc bộ sao?

Điều này hoàn toàn khác xa với mong đợi của cô! Ban đầu, cô cứ nghĩ những câu lạc bộ kiểu như Âm Nhạc Cháy này cũng khá là hot, ít nhất thì cũng phải có vài chục người, kết quả là lại chỉ có ba người?

Thế này thì khác gì cái Câu lạc bộ Nghiên cứu người ngoài hành tinh hoàn toàn không hiểu đang làm cái gì kia chứ?

An Tử Hi tranh thủ nhìn khung cảnh xung quanh: guitar, bass, trống Jazz, keyboard, những nhạc cụ sáng bóng mà cô hằng mong đợi hoàn toàn không xuất hiện trong phòng câu lạc bộ này, chỉ có vài cây guitar cũ kỹ và một đống nhạc cụ hỏng hóc khiến người ta cảm thấy nó chỉ có thể phát ra tiếng ồn.

Nhìn từ xa, trên một số nhạc cụ trong số đó còn phủ đầy mạng nhện. An Tử Hi lại nhếch mép. Tỉnh táo lại từ cây guitar cũ kỹ kia, cô nhìn ba người trước mặt.

Phác Ngạn Bân lại giới thiệu ba người với An Tử Hi: "Vậy bắt đầu từ anh trước nhé. Anh là Trưởng Câu lạc bộ Phác Ngạn Bân, năm nay đã học lớp 12, sắp tốt nghiệp rồi. Anh giỏi chơi trống Jazz, nếu em có thắc mắc gì thì cứ đến hỏi anh."

Sau khi nghe phần giới thiệu của Phác Ngạn Bân, An Tử Hi gật đầu. Cô nhìn đối phương một cách chăm chú: người này có gương mặt thanh tú, cô có cảm giác cậu không giống người bản địa...

"À, đúng rồi, anh quên nói: thực ra anh là con lai Trung - Hàn, nếu sau này, em muốn đến Hàn Quốc chơi thì cũng có thể đến hỏi anh."

Sau khi Phác Ngạn Bân giới thiệu, một lúc lâu sau, không có ai tiếp lời, còn Phó Câu lạc bộ Trần Tuấn Trì tỏ ra không liên quan gì đến mình.

Phác Ngạn Bân chạm khuỷu tay mình vào cánh tay anh ta rồi cau mày, nói: "Đến lượt cậu rồi, tự giới thiệu đi."

Trần Tuấn Trì bất đắc dĩ bỏ điện thoại xuống rồi mặt đối mặt với An Tử Hi, nhưng cậu không lập tức mở miệng nói mà nhìn từ đầu đến chân cô trước.

"Ồ, tuy không biết ăn mặc lắm nhưng cũng là một bé xinh xắn nhỉ. Mấy người nên gọi tôi từ lâu chứ."

"Này, em ấy là học sinh mới mà!" Phác Ngạn Bân có hơi tức giận, lên tiếng ngăn cản.

"Học sinh mới mới dễ bồi đắp tình cảm chứ! Đúng không nào, đàn em."

Bị nhìn đến mức cảm thấy hơi ngại ngùng, An Tử Hi cúi đầu xuống trong xấu hổ. Nhưng không biết lúc cô cúi đầu đã có chuyện gì xảy ra, chỉ nghe thấy tiếng "Ái chà". Sau đó, Trần Tuấn Trì bắt đầu tự giới thiệu.

"Tôi là Phó Câu lạc bộ Âm Nhạc Cháy Trần Tuấn Trì, năm nay học lớp 11, không có sở thích gì đặc biệt, tán gái là sở trường duy nhất của tôi."

An Tử Hi nhìn Trần Tuấn Trì vuốt tóc kiểu “tôi đẹp trai”. Khi khoe khoang kỹ năng tán gái đỉnh cao của mình, cậu ta còn liếc mắt đưa tình với cô. An Tử Hi cảm thấy có hơi cạn lời.

Đến lượt người cuối cùng. An Tử Hi nhìn về phía người thứ ba...

"Tôi là Doãn Vân Thạc."

An Tử Hi nhìn Doãn Vân Thạc, chờ mãi, cậu ta không nói gì thêm nữa. Quả nhiên là một chàng trai lạnh lùng, ngay cả câu tự giới thiệu cũng ngắn gọn như vậy.

Phác Ngạn Bân thấy bầu không khí rất vắng vẻ thì lại bổ sung thêm một tí: "Doãn Vân Thạc là tay guitar, cậu ấy thích tay guitar của Breeze nhất.

Đừng thấy bây giờ cậu ấy rất lạnh lùng mà nghĩ ngợi, khi chơi guitar, cậu ta lại rất cuồng nhiệt đấy."

Nghe đến đây, An Tử Hi lập tức nhìn Doãn Vân Thạc với ánh mắt ngưỡng mộ. Trước đó, cô đã cảm thấy Doãn Vân Thạc rất giống Jone, không ngờ chàng trai lạnh lùng này lại thích cùng một thần tượng với mình!

Doãn Vân Thạc thấy An Tử Hi cứ nhìn mình chằm chằm thì thấy rất khó chịu. Cậu đứng dậy rồi đi đến chỗ cây guitar, chuẩn bị luyện tập.

An Tử Hi nhìn động tác của Doãn Vân Thạc, không hiểu sao tim cô lại đập rất nhanh, như thể Jone đang biểu diễn trước mặt mình vậy.

Kiểu tóc giống nhau, góc nghiêng giống nhau, cử chỉ nhỏ giống nhau, đơn giản, cậu ấy là bản sao của Jone! Điều duy nhất khác biệt giữa Jone và cậu ấy là khí chất.

Đối mặt với cây guitar hơi cũ kỹ, Doãn Vân Thạc nhíu mày, gảy thử vài dây đàn.

Mà trong mắt An Tử Hi, những cử chỉ, hành động này lại rất đẹp mắt.

Đôi mắt  An Tử Hi thấm đẫm ánh sáng ngưỡng mộ, nếu mình cũng có thể chơi được những bản nhạc trôi chảy như vậy thì tốt biết mấy.

Cô đang muốn tận hưởng thêm vẻ đẹp trai khi Doãn Vân Thạc chơi guitar, không ngờ đối phương đột nhiên đặt cây guitar trong tay xuống.

Doãn Vân Thạc cau mày, nhìn Phác Ngạn Bân và Trần Tuấn Trì và nói: "Thật là, ngày nào cũng phải đến câu lạc bộ nhàm chán này điểm danh, cứ tiếp tục thế này thì chi bằng thuận theo ý nhà trường: đừng cố nữa, giải tán sớm đi cho rồi!"

Nói rồi, Doãn Vân Thạc rồi quay người rời đi.

An Tử Hi vẫn chưa kịp hoàn hồn từ tư thế ôm guitar đẹp trai của Doãn Vân Thạc thì đã bị câu nói đột ngột này của cậu làm cho giật mình.

Hả? Câu lạc bộ sắp giải tán sao?

An Tử Hi nhìn Doãn Vân Thạc rời đi trong tức giận, lại nhìn Phác Ngạn Bân và Trần Tuấn Trì. Cả hai người kia lại đều tỏ ra không quan tâm chuyện này.

Này! Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra vậy?