Sóng Nhiệt

Tác giả: Nguyễn Văn A

Chương 4

(Cập nhật lúc: 21:58 15/01/2026)

Bước ra từ phòng câu lạc bộ, An Tử Hi trở nên ủ rũ.

Tại sao câu lạc bộ Âm Nhạc Cháy lại như thế chứ? Chẳng phải câu lạc bộ Âm Nhạc Cháy nên là nơi tụ họp của những người tràn đầy ước mơ và dũng cảm sao? Tại sao lại tiêu điều đến vậy?

Nhưng nhìn tình hình hiện tại, dù có hỏi ba người kia thì chắc cô cũng không thể có được câu trả lời.

Nghĩ về việc tìm hiểu cho rõ chuyện gì đã xảy ra với câu lạc bộ này, An Tử Hi nhớ đến chị khóa trên đã phụ trách hướng dẫn cô làm quen với trường khi nhập học.

"Đi hỏi chị ấy vậy! Có thể chị ấy biết chút gì đó."

Bầu trời hơi âm u, những đám mây che khuất Mặt Trời, giống như tâm trạng của An Tử Hi lúc này.

Sau khi gặp chị khóa trên, An Tử Hi mở miệng hỏi trong tâm trạng hơi căng thẳng: "Chị ơi, chị có biết câu lạc bộ Âm Nhạc Cháy không ạ?"

Nghe thấy sáu từ "câu lạc bộ Âm Nhạc Cháy", sắc mặt của chị khóa trên lập tức trở nên khó coi, dường như có điều gì khó nói.

Chị dừng bước, quay đầu nhìn An Tử Hi: "Em gái, em tuyệt đối đừng tham gia câu lạc bộ Âm Nhạc Cháy nhé."

Lời nói của chị khóa trên có hàm ý càng khiến An Tử Hi muốn tìm hiểu cho ra lẽ.

"Tại sao lại không nên tham gia câu lạc bộ Âm Nhạc Cháy ạ?"

Nghe An Tử Hi hỏi vậy, chị khóa trên do dự một lúc, tự hỏi không biết có nên nói ra những chuyện này không?

Chị khóa trên quyết định đùa cợt để đối phó.

"Bởi vì... tất cả những ai tham gia câu lạc bộ Âm Nhạc Cháy đều sẽ chết."

An Tử Hi tròn mắt, khó tin ra mặt: "Thật sao! Vậy em đã từng đến phòng câu lạc bộ của họ, chẳng lẽ em cũng sắp chết sao?" Nói rồi, đôi mắt to của cô như sắp đẫm lệ.

Chị khóa trên nhìn biểu cảm thái quá của An Tử Hi, không nhịn được cười, nói: "Đương nhiên là đùa em rồi, đứa bé ngốc này!" Nhưng vừa nói xong, vẻ mặt của chị ấy lại trở nên nghiêm túc.

Sự thay đổi cảm xúc như vậy lại càng khiến An Tử Hi muốn biết rõ mọi chuyện: "Chị ơi, chị nói cho em biết chuyện là thế nào đi ạ?"

Đột nhiên, chị khóa trên nắm lấy cánh tay An Tử Hi, hành động này thực sự làm An Tử Hi giật mình: "Em gái, đừng trách chị không nói cho em biết: tuyệt đối không được tham gia câu lạc bộ Âm Nhạc Cháy!"

"Nhưng chị ơi, em rất thích nhạc rock, chị đã nghe các bài hát của Breeze chưa? Từ hồi cấp II, em đã nghe nhạc của họ rồi. Giai điệu của họ tràn đầy sức mạnh vô hạn, mang đến cho người ta mộng tưởng và những mong ước bất tận, mỗi khi em cảm thấy thất vọng, chỉ cần nghe bài hát của Breeze, em có thể cảm nhận được một sức mạnh mạnh mẽ đang thúc đẩy mình, khiến mình không ngừng tiến về phía trước, không từ bỏ. Vì vậy, dù thế nào đi nữa thì em cũng muốn tham gia câu lạc bộ Âm Nhạc Cháy."

An Tử Hi chắp tay, đôi mắt cô nhìn lên bầu trời, như thể có một làn gió nhẹ lướt qua má, thổi tung lọn tóc mai khiến cô trông thật đẹp đẽ và thuần khiết.

Chị khóa trên nhìn An Tử Hi, nhớ lại bản thân mình cũng từng thích Breeze, nhưng…ó có vẻ không nói cho rõ thì cô bé sẽ không thể hiểu được!

"Thôi được, vì em thích nhạc rock đến vậy, vậy chị sẽ kể cho em nghe tất cả mọi chuyện đã xảy ra với câu lạc bộ Âm Nhạc Cháy. Nhưng em đừng sợ nhé."

Cuối cùng, An Tử Hi cũng có được đáp án cho câu hỏi của mình. Cô lắng nghe với vẻ mặt phấn khích.

Một năm trước, câu lạc bộ Âm Nhạc Cháy là câu lạc bộ lớn nhất trường cấp III Khải Ưng, không ai không biết, không ai không nghe danh.

Tuy nhiên, tại buổi biểu diễn tổng kết của câu lạc bộ, đã xảy ra một vụ ẩu đả khiến người ta thấy khó hiểu. Và người bị đánh chính là một cậu bé có thế lực lớn trong trường có cha là Chủ tịch Hội đồng quản trị.

Lúc đó, mấy người cùng mang trong mình ước mơ âm nhạc đã triển khai một cuộc tranh luận kịch liệt trên sân khấu buổi biểu diễn - cuộc so tài nảy lửa giữa nhạc rock và nhạc cổ điển!

Các thành viên câu lạc bộ Âm Nhạc Cháy ăn mặc phong cách punk, dựa vào sự nổi tiếng trong trường, họ đã giành được sự nhiệt tình và hò reo của các bạn học, nhưng con trai của Chủ tịch Hội đồng quản trị lại hoàn toàn không thể “cảm” được màn biểu diễn của họ.

"Đây hoàn toàn là sự báng bổ âm nhạc!"

Được giáo dục tinh hoa âm nhạc có khuôn có mẫu từ nhỏ, đương nhiên là con trai Chủ tịch Hội đồng quản trị không thể chấp nhận màn trình diễn âm nhạc rời xa nguyê tắc truyền thống, kỳ quặc và “nổi loạn” như vậy.

Tự cho mình là đúng, cuối cùng, cậu ta cầm cây vĩ cầm và nhảy lên sân khấu, biểu diễn một đoạn trên đó và nói với các thành viên câu lạc bộ Âm Nhạc Cháy: "Đây mới là âm nhạc đích thực."

"Thằng cha này cũng tự cho mình là đúng quá rồi?"

"Này! Đây là buổi biểu diễn của bọn tôi, cậu có tư cách gì mà đến phá đám?"

Các thành viên câu lạc bộ Âm Nhạc Cháy nói trong sự tức giận.

"Tôi là cái gì? Vậy thứ âm nhạc mấy người theo đuổi lại là cái gì? Là tiếng ồn!" Con trai Chủ tịch Hội đồng quản trị dùng hai từ đơn giản để đánh giá câu lạc bộ Âm Nhạc Cháy.

Và tình tiết sau đó thì mọi người đều có thể đoán được: đánh nhau, ồn ào, hỗn loạn, cuối cùng: không thể kiểm soát.

Câu lạc bộ Âm Nhạc Cháy gây thù với ai thì không gây thù, lại gây thù với đúng con trai Chủ tịch Hội đồng quản trị.

Tại buổi chào cờ sáng thứ Hai, do sự can thiệp của Chủ tịch Hội đồng quản trị, Hiệu trưởng chịu áp lực, buộc phải bắt đầu phong tỏa câu lạc bộ Âm Nhạc Cháy.

Ngoài việc xử phạt thích đáng các thành viên tham gia việc đánh nhau, nhà trường còn cắt toàn bộ kinh phí hoạt động của câu lạc bộ, thậm chí không cho phép mượn địa điểm của trường để biểu diễn.

Đồng thời, phía Hội Học sinh cũng bắt đầu yêu cầu các bạn học không tham gia câu lạc bộ Âm Nhạc Cháy nữa; bởi vì toàn trường tràn ngập làn sóng và áp lực "phản đối âm nhạc cháy", nhiều thành viên rút khỏi câu lạc bộ.

Cuối cùng, ca sĩ chính của câu lạc bộ không chịu nổi bầu không khí như thế nên quyết định chuyển trường cùng bạn gái.

Cuối cùng, câu lạc bộ Âm Nhạc Cháy đã đi đến đường cùng, những vinh quang và tiếng vỗ tay của ngày xưa không còn nữa.

Đa số các bạn học bắt đầu không nhắc đến câu lạc bộ Âm Nhạc Cháy nữa, các thành viên cũ cũng đều im lặng, không nói về nó, coi như câu lạc bộ là mây khói của quá khứ.

Và mọi người đều rõ rằng từ đó về sau, chỉ riêng việc câu lạc bộ Âm Nhạc Cháy ấy tiếp tục tồn tại trong ngôi trường này đã là rất khó khăn rồi... Trên thực tế, phía nhà trường cũng dự định là năm nay sẽ để câu lạc bộ Âm Nhạc Cháy tự đề xuất đơn xin giải thể.

Nói đến đây, chị khóa trên thở dài. Không ngờ, An Tử Hi lại nhìn chị với đôi mắt ngấn lệ.

"Này! Em không thể dễ dàng sợ hãi như vậy chứ? Chị cũng chỉ nghe nói thôi, có thể là chuyện cũng không nghiêm trọng đến thế đâu."

"Chị ơi! Chị có nghĩ nhạc rock và nhạc cổ điển có thể ngang hàng với nhau không?"

Chị khóa trên bị câu hỏi của An Tử Hi làm cho bí, không hiểu ý cô bé là gì.

"Một số người có thể không hiểu ý nghĩa mà nhạc rock biểu đạt, nhưng bản chất của các thể loại âm nhạc đều giống nhau - mục đích của tất cả đều là để truyền tải cho thính giả cảm xúc và suy nghĩ của người biểu diễn.

Thực ra, cho dù là chơi nhạc rock hay biểu diễn nhạc cổ điển thì cũng chỉ là dùng những cách khác nhau để biểu đạt những cảm xúc khác nhau. Em nghĩ con trai Chủ tịch Hội đồng quản trị và câu lạc bộ Âm Nhạc Cháy đều không sai, nhưng tại sao con trai Chủ tịch lại đàn áp câu lạc bộ Âm Nhạc Cháy như vậy, mà Câu lạc bộ Âm Nhạc Cháy lại cam tâm tự bỏ chính mình như thế?"

"Có lẽ là không chịu nổi áp lực từ nhà trường chăng? Đôi khi áp lực thực sự khá đáng sợ, nhưng em thấy đó: bây giờ, bầu không khí trong trường cũng rất hài hòa mà." Chị khóa trên nở một nụ cười với An Tử Hi, muốn làm dịu đi sự nặng nề vừa rồi.

Nhưng An Tử Hi lại tỏ ra có chút không cam lòng.

"Chị ơi, tinh thần của nhạc rock chính là không chịu thua! Nếu cái gì cũng sợ thì còn chơi nhạc rock làm gì nữa?" Nói đến đây, An Tử Hi đột nhiên đứng dậy:

"Em không quan tâm vì lý do gì mà mọi người không đồng tình và ủng hộ câu lạc bộ Âm Nhạc Cháy nữa, cũng không quan tâm tại sao lúc đó, các thành viên câu lạc bộ Âm Nhạc Cháy lại dễ dàng trốn tránh như vậy, dù sao đi nữa, em thích nhạc rock! Em muốn dùng hành động của mình để chứng minh rằng trong ngôi trường này, Câu lạc bộ Âm Nhạc Cháy có thể tồn tại!"

Nhìn An Tử Hi siết chặt nắm tay trước mặt mình, ánh nắng ấm áp chiếu xung quanh người cô như một con đom đóm muốn dốc sức tỏa ra nhiệt lượng.

Nếu Câu lạc bộ Âm Nhạc Cháy có thể hồi sinh thật...

Nếu có thể lại thấy ban nhạc xuất hiện trên sân khấu...

Nếu tất cả những điều này đều có thể trở thành hiện thực...

Chị khóa trên phác họa ra một cảnh tượng tươi đẹp trong tâm trí, nhưng tưởng tượng vẫn chỉ là tưởng tượng.

An Tử Hi lại ngồi xuống, cúi đầu, ánh mắt có chút thất vọng: "Dù em rất thích nhạc rock nhưng em lại không thể làm gì, em chỉ là một học sinh mới nhập học thôi, nhưng em thực sự rất muốn chơi trong ban nhạc một lần!" An Tử Hi nhìn chị khóa trên với ánh mắt tràn đầy hy vọng:

"Chị ơi, chị có ý hay nào không?"

Chị khóa trên nhìn ánh mắt kiên định của An Tử Hi. Trong nhất thời, chị lại không nghĩ ra được cách gì hay.

"Nếu em thực sự muốn chơi nhạc rock thì hãy cố gắng phát huy tinh thần rock của em đi! Kiên trì đến cuối cùng, bất kể thắng hay thua, chỉ cần nỗ lực là được."

Những lời của chị khóa trên khiến năng lượng trong An Tử Hi lại tràn đầy.

Muốn mang theo tinh thần của Breeze bước trên con đường rock, đồng thời, cũng muốn gặp lại Doãn Vân Thạc - người rất giống Jone.

An Tử Hi nắm chặt tay mà nhìn bầu trời trong xanh, từng cảnh từng cảnh trong buổi biểu diễn của Breeze hiện ra trước mắt cô.

Dũng cảm, không sợ hãi mới là hậu thuẫn mạnh mẽ nhất khi tiến về phía trước.

Vậy thì hành động giải cứu câu lạc bộ Âm Nhạc Cháy bắt đầu ngay bây giờ!