Bình Sữa Nhỏ Xuyên Đến Năm Cấp Ba Của Tôi

Tác giả: Nguyễn Văn A

Chương 15

(Cập nhật lúc: 20:41 20/01/2026)

Diệp Tây vô thức cắn chặt ống hút, ánh mắt thẫn thờ nhìn ra ngoài cửa sổ, mặc kệ những câu chuyện phiếm của bạn bè xung quanh.

Thế nhưng, cuộc đời vốn dĩ luôn đầy rẫy những sự trùng hợp trớ trêu. Phía bên kia đường, bóng dáng quen thuộc của Nguyên Mộ đập vào mắt cô.

Anh đang che ô cho một cô gái, đôi bàn tay đan chặt vào nhau. Hai người họ vừa đi vừa cười nói vui vẻ, đang thong dong tiến về phía này.

Nhìn kỹ hơn, Diệp Tây mới nhận ra cô gái ấy là Sở Từ của lớp Ba.

Trong phút chốc, cô mất kiểm soát mà bật dậy khỏi ghế, khiến chiếc ghế kéo lê trên sàn phát ra tiếng kêu chói tai.

Vương Di ngồi cạnh thấy lạ cũng nhìn theo, rồi vội vã huých tay mấy người bên cạnh, chỉ tay ra ngoài cửa kính.

Thế là cả nhóm đều sững sờ trước cảnh tượng Nguyên Mộ đang tay trong tay với Sở Từ. Với sự nổi tiếng của Sở Từ ở trường này, ai mà chẳng biết mặt cô ấy?

Bầu không khí trong bàn bỗng chốc rơi vào im lặng đến đáng sợ, không ai dám liếc nhìn sắc mặt trắng bệch của Diệp Tây.

Mấy cô gái lén lút ra hiệu cho nhau, lòng đầy bối rối; bởi chỉ vài phút trước, họ còn tâng bốc Diệp Tây và Nguyên Mộ là “trời sinh một đôi”, vậy mà giờ đây thực tế lại tát thẳng vào mặt họ một cái đau điếng. Đúng là phim ảnh cũng chẳng trớ trêu đến thế.

Khả năng tự điều chỉnh cảm xúc của Diệp Tây rất mạnh mẽ. Dù trong lòng chất chứa đầy tủi thân và phẫn nộ, cô vẫn nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.

Nụ cười vẫn nở trên môi, cô nhìn quanh đám bạn rồi cất giọng: “Sao tự dưng im lặng hết vậy? Gọi thêm vài cái bánh kem đi, ăn xong chúng ta qua cửa hàng quần áo dạo một vòng, tối nay còn phim mới của Ngôn Hàn mà.”

“Mấy cậu cũng đừng xị mặt ra thế chứ. Tớ đâu có thích Nguyên Mộ đến mức sống chết đâu. Chắc do ngày thường mấy cậu nhắc đến nhiều quá nên tớ bị hiểu lầm thôi. Với lại, trai đẹp đầy rẫy, tìm bạn trai có gì khó đâu?”, những lời nói đầy khí chất của Diệp Tây đã giải tỏa bầu không khí ngượng nghịu tức thì. Đúng là một người có EQ cao.

Diệp Tây cúi đầu nhấp một ngụm trà sữa, vờ như chẳng có chuyện gì xảy ra mà nhắc lại bộ phim mới của Ngôn Hàn. Thế là cả hội lại rôm rả bàn tán, quyết tâm lát nữa sẽ đi ủng hộ phòng vé cho nam thần.

Nhắc tới Ngôn Hàn, năm nay anh đã 28 tuổi. Xuất thân từ một chương trình tuyển chọn tài năng, dù ban đầu không quá đình đám nhưng nhờ đầu quân cho một công ty có tầm nhìn xa trông rộng và sự nhạy bén của quản lý Uông Tuyền, anh luôn giành được những tài nguyên phim ảnh hàng đầu."

Anh bắt đầu từ những vai phụ nhỏ nhất, vừa đóng phim vừa âm thầm rèn luyện kỹ năng, học hỏi kinh nghiệm và tích lũy các mối quan hệ cũng như sự ủng hộ từ khán giả.

Nhờ bước đệm vững chắc đó, anh chỉ cần một tác phẩm bùng nổ để một bước lên mây, trở thành ngôi sao hạng A đang hot nhất hiện nay.

Năm kia, nhờ bộ phim truyền hình 《Hạo Miểu Tiên Tích》 của đạo diễn Trương Văn Đào, cái tên Ngôn Hàn bỗng chốc vụt sáng.

Thừa thắng xông lên, anh tiếp tục tham gia vào hai dự án chuyển thể IP đình đám, khẳng định chắc chắn vị thế sao hạng nhất của mình.

Thậm chí, hàng loạt kịch bản điện ảnh chất lượng cũng không ngừng tìm đến. Bộ phim 《Tiêu Thất》 vừa ra rạp chính là tác phẩm điện ảnh đầu tiên mà anh đảm nhận vai nam chính.

Trùng hợp thay, đây cũng chính là bộ phim mà Sở Từ định cùng Nguyên Mộ đi xem. Ngôn Hàn là nam chính của 《Loạn Thế Phù Hoa》, dù vai thiếu nữ A Uyển của cô không có cảnh diễn chung với anh, nhưng dù sao cũng cùng một đoàn phim.

Sau này gặp mặt chắc chắn sẽ có chuyện để nói, chính vì vậy cô mới muốn Nguyên Mộ đi xem 《Tiêu Thất》 cùng mình.

Cái nóng hầm hập của mùa hè chẳng thể làm giảm bớt niềm đam mê dạo phố của dòng người qua lại. Buổi chiều, phố đi bộ tấp nập người qua kẻ lại, Sở Từ quen cửa quen nẻo kéo tay Nguyên Mộ hướng thẳng về phía phố ẩm thực. Nơi này còn đông đúc hơn, đa số đều là những cặp gà bông trẻ tuổi như hai người họ.

Dọc hai bên đường, các gian hàng ẩm thực mọc lên san sát với đủ loại món ăn hấp dẫn: nào là mì căn nướng, mực nướng thơm lừng, rồi đến đậu phụ thối, bánh phù dung, bột lạnh nướng hay gà rán giòn rụm...

Đủ mọi loại hương vị ngào ngạt cứ thế xộc thẳng vào cánh mũi, khiêu khích vị giác của bất cứ ai đi ngang qua.

Sở Từ vừa dừng chân trước quầy mì căn nướng là Nguyên Mộ đã hiểu ý ngay lập tức.

Thế là người thì phụ trách mua, kẻ thì phụ trách ăn. Sở Từ cầm trên tay xâu mì căn và bánh gạo nướng nóng hổi, còn Nguyên Mộ thì giúp cô xách thêm một hộp đậu phụ thối.

Chủ hàng khéo léo cắt bánh gạo và mì căn thành từng miếng nhỏ rồi cho vào hộp giấy tiện lợi. Sở Từ cầm xiên tre, cứ ăn một miếng lại tiện tay đút cho Nguyên Mộ một miếng.

Hai người cười đùa vô cùng vui vẻ, một cảm giác ngọt ngào mà trước đây họ chưa từng trải qua. Nguyên Mộ vốn dĩ chẳng bao giờ đụng đến những món ăn đường phố này, còn Sở Từ trước kia thường chỉ đi ăn một mình, vốn đã thấy tẻ nhạt từ lâu.

Nhưng giờ thì khác rồi, Sở Từ cứ thong dong bước đi, thấy món gì ngon là sà vào mua ngay, bởi cô biết dù mình có ăn không hết thì vẫn còn có Nguyên Mộ ở bên cạnh.

Đi đến cuối con phố, cả hai đều đã lưng lửng bụng. Thấy toàn đồ dầu mỡ dễ gây ngấy, Nguyên Mộ liền kéo Sở Từ vào một quán hoành thánh nhỏ ven đường, gọi hai bát nóng hổi.

“Chú ơi, cho cháu một bát không hành nhé.” Nguyên Mộ vừa lấy ví tiền vừa không quên dặn dò chủ quán.

Chỉ qua vài lần đi ăn cùng nhau, anh đã sớm ghi nhớ kỹ những món mà cô nàng không thể đụng đũa.

“Trời ạ, mình tìm đâu ra anh người yêu thần tiên thế này cơ chứ?” Nguyên Mộ vừa ngồi xuống bên cạnh đã nghe thấy tiếng Sở Từ ríu rít khen ngợi.

Cô nàng hai tay chống cằm, đôi mắt sáng lấp lánh như chứa cả dải ngân hà, say sưa ngắm nhìn anh không chớp mắt.

Sở Từ thật sự cảm nhận được sự chân thành của Nguyên Mộ. Dù điều kiện kinh tế chẳng mấy dư dả, nhưng suốt dọc đường đi, anh chưa từng để cô phải chạm tay vào ví tiền.

Nguyên Mộ không hề lộ ra một chút đắn đo hay miễn cưỡng nào, ngược lại, khi cô mải mê ăn uống, anh lại kiên nhẫn cầm khăn giấy nhẹ nhàng lau khóe miệng cho cô, đôi môi luôn nở nụ cười dịu dàng đến tan chảy.

Với bản thân, Nguyên Mộ có thể tiết kiệm từng đồng, nhưng với Sở Từ, chỉ cần cô thích, anh sẽ chẳng tiếc thứ gì. Chỉ cần nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của cô dành cho mình, một luồng hạnh phúc và thỏa mãn khó tả lại dâng trào trong lồng ngực anh.

"Cảm thấy anh tốt thật sao?" Nguyên Mộ khẽ cười, đôi lông mày hơi nhếch lên, thản nhiên hỏi lại.

"Ừm ừm, trong lòng em, anh xứng đáng được 95 điểm luôn, cực kỳ ưu tú!" Sở Từ vừa nói vừa gật đầu lia lịa để tăng thêm phần khẳng định.

Nguyên Mộ không hề thắc mắc 5 điểm còn lại bị trừ ở đâu, anh chỉ nhìn cô, ánh mắt thêm phần thâm thúy: “Vậy em định dành tặng phần thưởng gì cho anh bạn trai ưu tú này đây?”

"Lại đây, em nói nhỏ cái này." Sở Từ lập tức ngoắc ngoắc ngón tay với Nguyên Mộ.

Ngay khoảnh khắc anh vừa cúi đầu ghé sát, cô liền nhanh như chớp "chụt" một cái rõ kêu lên má anh.

Xong xuôi, cô thản nhiên lùi về vị trí cũ, nở nụ cười đắc thắng nhìn anh. Đúng là kiểu con gái nói được làm được, hành động luôn nhanh hơn lời nói.

Ngược lại là Nguyên Mộ, anh đứng hình mất vài giây, trố mắt nhìn Sở Từ trong khi trái tim trong lồng ngực đập thình thịch như đánh trống.

Cảm giác mềm mại, ấm áp vừa rồi vẫn còn vương vấn khiến nhiệt độ trên mặt anh tăng vọt trong tích tắc, đỏ bừng lên tận mang tai, lắp bắp mãi không thốt nên lời.

Thật ra lúc nãy anh chỉ định thuận miệng trêu chọc một câu cho vui, ai ngờ Sở Từ lại tổng tấn công trực tiếp bằng hành động như vậy.

Nguyên Mộ nhất thời chẳng dám nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt bối rối dời sang hướng khác. Ở bàn bên cạnh, một cặp đôi đang thích thú theo dõi toàn bộ "vở kịch" này.

Thấy gương mặt đỏ như gấc của Nguyên Mộ, họ không khỏi thầm cảm thán trong lòng: “Đúng là cậu chàng ngây thơ, mới bị hôn má một cái đã thẹn thùng đến mức này rồi.”

Khi hai bát hoành thánh nóng hổi được bưng lên, Sở Từ chỉ ăn vài cái đã no căng bụng.

Thấy vậy, Nguyên Mộ tự nhiên bưng bát của cô sang chỗ mình, thản nhiên ăn nốt phần còn lại. Hành động thân mật ấy khiến Sở Từ vốn mạnh dạn là thế mà lúc này cũng thấy hơi ngượng nghịu.

Xem xong phim bước ra khỏi rạp đã hơn 9 giờ tối, nhưng nhịp sống về đêm của thành phố dường như mới chỉ bắt đầu.

Những ánh đèn đủ màu nơi chợ đêm hòa quyện vào nhau, dòng người tấp nập còn nhộn nhịp hơn cả ban chiều.

Sau khi đưa Sở Từ về tận nhà, Nguyên Mộ quay lại trường thì đã hơn 10 giờ. Cổng trường đã khóa chặt, anh phải nghe bác bảo vệ "giảng bài" một hồi lâu mới được đặc cách cho vào.

May mắn là cửa ký túc xá vẫn còn mở, vì thường thì 11 giờ rưỡi mới tắt đèn và 11 giờ 10 phút quản lý mới bắt đầu khóa cửa chính.

Toàn bộ khu ký túc xá chìm trong tĩnh lặng, chỉ còn lác đác vài căn phòng còn sáng đèn. Trong phòng của Nguyên Mộ lúc này cũng chỉ có mình anh.

Giữa không gian vắng lặng, anh lẳng lặng đi đánh răng rửa mặt. Đến khi đã nằm yên vị trên giường, cảm giác cô độc và yên tĩnh đến lạ thường ấy đột nhiên khiến anh thấy không kịp thích nghi.

Trong suốt buổi đi chơi, Sở Từ mải mê tận hưởng thế giới hai người mà quên bẵng mất A Nguyên, mãi đến lúc sắp về tới cửa cô mới cảm thấy có chút áy náy nhỏ nhoi.

Cô ghé qua nhà bà Vương đón cậu nhóc đang ngủ say sưa, rồi nhẹ nhàng bế về phòng lau chân tay sạch sẽ. Giữa chừng, A Nguyên có khẽ chớp mắt tỉnh giấc, nhưng khi thấy bóng dáng quen thuộc của mẹ, cậu bé liền an tâm chìm vào giấc nồng một lần nữa.

Vừa đặt mình xuống giường thì điện thoại vang lên tiếng "ting" thông báo. Sở Từ cầm lên xem, là tin nhắn của Nguyên Mộ báo rằng anh đã về đến ký túc xá an toàn.

Cô mỉm cười gửi lại một câu "Ngủ ngon" rồi cũng nhanh chóng tắt đèn đi ngủ.