Bình Sữa Nhỏ Xuyên Đến Năm Cấp Ba Của Tôi

Tác giả: Nguyễn Văn A

Chương 10

(Cập nhật lúc: 18:15 17/01/2026)

Thứ Ba không cần mặc đồng phục, đó là đặc ân lớn nhất dành cho những học sinh đang phải đối mặt với cái nóng mùa hè.

Thay vì chiếc quần dài nóng bức vốn là nỗi ám ảnh, ai nấy đều có thể tự do diện đồ theo ý thích. Quy định chỉ yêu cầu đồng phục vào thứ Hai xem chừng là nét nhân văn hiếm hoi của ngôi trường này.

Sở Từ sở hữu một làn da trắng nõn bẩm sinh, căng mọng và mịn màng như bánh mochi. Đôi mắt hạnh to tròn, hai mí rõ nét cùng hàng mi cong vút, ướt át, long lanh như chứa cả một hồ nước mùa thu. Sống mũi cao thẳng thanh tú, khuôn miệng nhỏ nhắn, cộng thêm khuôn mặt chỉ nhỏ bằng bàn tay, khiến nhan sắc của cô có thể coi là nổi bật, đẹp không góc chết.

Vóc dáng chuẩn người mẫu với chiều cao 1m65 nhưng chỉ nặng 44kg, đúng là một giá treo đồ di động.

Từ nhỏ Sở Từ đã nhận thức rõ mình xinh đẹp, thế nên cô rất thích làm đỏm, chăm chút vẻ ngoài, đó là phong cách nhất quán của cô bấy lâu nay.

Buổi sáng, cô đưa bé A Nguyên lên lầu trước. Nhóc mập bị thay đổi chỗ ngủ nhưng vẫn say giấc nồng, ngáy khò khò. Xong xuôi, cô xuống lầu và bắt đầu công cuộc long trời lở đất tủ quần áo.

Ngắm đi ngắm lại, cuối cùng Sở Từ chọn một chiếc áo phông tay bồng, màu xanh lá mạ, nhấn eo, kết hợp với quần bò cạp cao. Cô xỏ chân vào đôi giày vải trắng, tết tóc kiểu đuôi sam lỏng, khiến khuôn mặt nhỏ nhắn vốn đã tinh xảo càng thêm gọn gàng.

Ừm, Sở Từ xoay một vòng trước gương lớn, rất hài lòng với set đồ của mình. Mùa hè nóng bức đúng là nên ăn mặc tươi mát, dễ chịu một chút.

Sáng sớm, cổng trường Thanh Thành Nhất Trung đã tấp nập. Các hàng quán ăn vặt đủ kiểu bày kín sân trước cổng trường. Học sinh túm tụm quanh hàng ăn mình thích.

Sở Từ liếc một vòng, thấy quầy bánh mì kẹp khoai tây chiên có ít người xếp hàng nhất, bèn mua một cái. Sau đó, cô ghé cửa hàng đối diện cổng trường mua thêm túi sữa tươi nguyên chất rồi mới quẹt thẻ đi vào.

“Sở Từ, hôm nay cậu đi sớm thế!” Sở Từ đang rảo bước thì từ phía sau, một cô bạn mặc váy caro choàng tay qua vai cô, vẻ mặt đầy kinh ngạc.

Bình thường Sở Từ toàn thuộc hội "dẫm vạch", tức là canh đúng giờ mới có mặt ở trường.

Dù cô thức dậy khá sớm, nhưng cứ loay hoay làm đỏm hết việc này đến việc kia nên lần nào cũng vừa vặn lách qua cổng trường vào phút chót. Việc cô xuất hiện khi còn tận hơn hai mươi phút nữa mới đến giờ truy bài đúng là chuyện hiếm thấy.

“Ừ, hôm nay tớ dậy sớm.” Sở Từ đáp, rồi sực nhớ ra điều gì, cô quay sang hỏi: “Này Viên Mộng, cậu làm xong bài tập Vật lý chưa?”

Viên Mộng là lớp phó học tập môn Lý của lớp Ba, cũng là một trong số ít nữ sinh trong lớp học giỏi các môn tự nhiên.

Tối qua Sở Từ đã giải quyết xong hết các môn khác, chỉ còn sót lại mỗi Lý. Không phải cô lười không muốn làm, mà là đọc đề xong chẳng hiểu mô tê gì cả.

Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, cô quyết định buông xuôi, định bụng đến trường mượn vở bạn "tham khảo". Dù sao mục tiêu của cô cũng chỉ cần qua môn là được, chứ cái môn Lý này, cô thật sự không muốn nhìn thêm lấy một giây.

“Xong rồi, cậu muốn mượn hả?”

“Lát nữa vào lớp cho tớ mượn nhé. Tối qua nhìn đống đề đó tớ chẳng hiểu gì cả, thế là bỏ cuộc luôn.” Sở Từ thản nhiên nói, gương mặt không chút bối rối dù đang thú nhận việc bỏ trống bài tập.

Chuyện cô nàng mượn vở Lý để “tham khảo” vốn chẳng còn lạ lẫm gì ở cái lớp Ba này. Hầu như những ai học khá môn Lý trong lớp đều đã từng một lần trở thành “cứu cánh” cho cô.

Cùng lúc đó tại lớp Một, Nguyên Mộ đang tập trung giải đề trong cuốn sách bài tập của mình.

Vương Xán ngồi bên cạnh huých khủy tay vào vai anh, chìa màn hình điện thoại đang hiển thị số của Sở Từ ra trước mặt, thì thầm: “Này người anh em, biết thừa là cậu đang cần cái này. Thế nào, đủ ý tứ chứ?”

Chuyện ai thầm thương trộm nhớ ai vốn chẳng phải bí mật gì to tát trong trường học. Thế nên, việc Nguyên Mộ có tình cảm với Sở Từ từ lâu đã là chuyện mà hội bạn thân của anh đều ngầm hiểu với nhau.

Vương Xán nghe được tin từ cái thằng cháu trai Tôn Diệu kia, nên cứ đinh ninh rằng Nguyên Mộ mua điện thoại mới chắc chắn là để bắt sóng với đại mỹ nhân Sở Từ.

Sẵn dịp hôm nay đến sớm, cậu ta liền tìm Nhạc Khải Chinh bên lớp Ba hỏi xin số điện thoại để về đây lập công với Nguyên Mộ. Tất nhiên, cậu vẫn chưa hề hay biết hai người kia vốn đã là một cặp.

Nguyên Mộ khẽ nhướng mày, liếc nhìn Vương Xán một cái đầy ẩn ý. Anh không nói gì, chỉ lẳng lặng lấy chiếc điện thoại mới mua hôm qua ra rồi lưu số của Sở Từ vào danh bạ.

Vương Xán vốn còn định trêu chọc thêm vài câu, vì bình thường trông Nguyên Mộ chẳng có vẻ gì là sẽ để mắt đến một cô gái nào cả. Không ngờ lần này, đối phương lại dứt khoát lưu số ngay tắp lự mà không hề từ chối.

Thế là, cậu liền lén lút mở điện thoại lên, nhắn tin vào nhóm chat cho mấy đứa còn chưa đến trường:

[Nhân sinh rực rỡ]: “Mấy thằng kia, có biến lớn rồi, mau ngoi lên ngay!”

[Vượt mọi đồi núi là anh đẹp trai nhất]: “Cái gì đấy? Nói mau!”

[Nhân sinh rực rỡ]: “Mộ đại ca thích Sở Từ thật rồi chúng mày ạ! Tao vừa xin được số điện thoại của nàng từ chỗ lớp trưởng lớp Ba về, ông ấy chẳng nói chẳng rằng lưu luôn vào máy.”

[Cần uống thuốc]: “Chuyện bình thường như cân đường hộp sữa, có gì mà mày gào lên thế? Mộ ca của mày cũng là người trần mắt thịt thôi, Sở Từ xinh như thế, động lòng chút có gì lạ đâu?”

]Thanh Thanh Tử Hiên]: “Làm ơn đi, vấn đề không phải là có rung động hay không, mà quan trọng là sau khi rung động thì làm sao để rước được người đẹp về dinh kìa!”

Admin Mặt Trời Mọc đã đổi tên nhóm thành: “Hội tư vấn tình trường cho Nguyên Mộ”.

[Nhân sinh rực rỡ]: “Làm tốt lắm! Anh em mình phải đồng lòng giúp Mộ ca sớm ngày rước được nữ thần về dinh mới được.”

Vương Xán đang mải mê "tám chuyện" cực hăng thì Nguyên Mộ bỗng nhiên ghé sát lại, lên tiếng: “Vương Xán, tôi vừa lập tài khoản xong, kéo tôi vào nhóm với.”

Nguyên Mộ trước đây không dùng điện thoại nên tất nhiên cũng chẳng có tài khoản mạng xã hội nào. Cái nhóm chat kia thực chất là nơi tụ họp của mấy cậu bạn thân ở lớp 1 và hội bạn cùng phòng ký túc xá của Nguyên Mộ.

Dù khác lớp nhưng nhờ có "sợi dây liên kết" là Nguyên Mộ, lại thêm tính cách hợp cạ nên cả đám sớm đã thân thiết như anh em một nhà.

Hệ thống: Nguyên Mộ đã tham gia nhóm chat.

Nguyên Mộ nhìn chằm chằm vào cái tên nhóm “Hội tư vấn tình trường cho Nguyên Mộ” đang hiển thị chình ình trên màn hình.

Ngón tay anh khẽ lướt, gửi đi một dòng tin nhắn: “Đứa nào đặt tên nhóm đấy? Vừa nãy sau lưng tôi nói xấu cái gì hả?”

Trong nhóm chat bỗng chốc im phăng phắc, không một tiếng động.

Nguyên Mộ cũng chẳng buồn truy cứu thêm, anh đặt điện thoại xuống và bắt đầu chuẩn bị cho giờ truy bài buổi sáng.

Mãi đến giờ nghỉ trưa, khi đang ngồi ăn cơm cùng Tào Vân Vân, Sở Từ mới để ý thấy tin nhắn điện thoại. Đó là một số máy lạ, nhưng nội dung tin nhắn lại khiến tinh thần cô phấn chấn hẳn lên: “Sở Từ, chào cậu, tớ là Nguyên Mộ. Chiều nay tan học tớ đợi cậu ở phòng thí nghiệm Vật lý, cậu có tiện qua đó một chút không?”

"Đương nhiên là tiện rồi!" Sở Từ thầm nghĩ trong lòng. Chắc chỉ có cô mới yêu đương kiểu khách sáo đến phát ngại thế này thôi. Nhìn cái giọng điệu kia xem, chẳng giống người yêu chút nào, thậm chí so với bạn bè bình thường còn có phần xa cách hơn.

"Được chứ, tan học tớ qua ngay." Cô nhanh chóng gõ dòng hồi âm.

Cô phải nhanh chóng chấn chỉnh lại cái mối quan hệ yêu đương vặn vẹo này mới được, mục tiêu của cô là một tình yêu gà bông ngọt ngào cơ mà.

“Nghĩ gì mà cầm điện thoại thẫn thờ ra thế?” Tào Vân Vân quơ quơ tay trước mặt Sở Từ thúc giục: “Mau ăn nốt chỗ cơm này đi.”

“Vân Vân, tan học tớ có chút việc, hôm nay không về cùng cậu được rồi.” Sở Từ bừng tỉnh, ghé sát tai Tào Vân Vân thông báo.

“Được thôi, thế nhớ về nhà sớm đấy nhé!” Việc Tào Vân Vân không gặng hỏi khiến Sở Từ thở phào nhẹ nhõm.

Cô vốn không muốn giấu giếm bạn thân, nhưng hiện tại mối quan hệ giữa cô và Nguyên Mộ vẫn chưa thực sự ổn định, chưa phải lúc để công khai cho bàn dân thiên hạ biết.

Tan học, Sở Từ nán lại lớp, cứ loay hoay đợi mọi người ra về gần hết mới đeo cặp sách hướng về phía tòa nhà thực nghiệm.

Phòng thí nghiệm Vật lý nằm ngay tầng một. Lúc Sở Từ bước vào, Nguyên Mộ đang tựa lưng vào cạnh bàn, cúi đầu nhìn điện thoại.

Cô khẽ khàng bước tới, rón rén vòng ra sau rồi bất ngờ đưa tay che kín mắt anh, cố tình hạ thấp giọng đầy vẻ thần bí: “Đoán xem ai đây?”

“Bạn gái tớ.”

Sở Từ cảm nhận được hình như Nguyên Mộ đang cười. Cô buông tay ra, vòng tới đứng trước mặt anh lườm một cái rõ dài: “Hay nhỉ, tớ cứ tưởng cậu là kiểu người khách sáo hay thẹn thùng lắm cơ đấy. Cậu xem cái tin nhắn gửi cho tớ đi, có giống giọng điệu của bạn trai nói chuyện với bạn gái không?”

Nguyên Mộ đứng thẳng người lên, khẽ cúi đầu nhìn gương mặt trắng ngần thanh tú của Sở Từ. Anh đưa tay xoa nhẹ lên mái tóc cô, giọng nói trở nên dịu dàng lạ thường: “Tính ra chúng ta mới chính thức ở bên nhau được mấy ngày đâu chứ. Tớ còn chưa nắm thấu tính tình cậu, không khách sáo lễ phép một chút thì sao được?”

Nguyên Mộ sở hữu tính cách ôn hòa, trầm ổn, làm việc gì cũng cầu toàn và thận trọng. Đặc biệt trong chuyện tình cảm với người mình thích, anh luôn có cảm giác bất an rất mạnh. Anh luôn tâm niệm không thể nào để Sở Từ có ác cảm về mình, nên hành động khó tránh khỏi có phần rụt rè, câu nệ.

Trái lại, Sở Từ lại cực kỳ ăn kiểu tính cách này. Cô từ trước đến nay không có cảm tình với mấy anh chàng kiểu cool ngầu, cuồng bá, tổng tài hách dịch.

Ngược lại, cô lại thích những tiểu ca ca có tính tình dịu dàng, điềm đạm và đáng tin cậy.

“Vậy thì cậu cứ thoải mái, buông lỏng ra một chút đi chứ, chúng mình là người yêu của nhau mà!” Sở Từ chớp chớp mắt, chủ động nắm lấy tay Nguyên Mộ, rồi từ từ đan mười ngón tay vào nhau thật chặt.

Trong lòng Nguyên Mộ mừng như điên, tim đập thình thịch liên hồi. Trên mặt anh vẫn giữ vẻ bất động thanh sắc, chỉ có vành tai là đỏ ửng lên đầy ngượng ngùng.

Mặc dù hành động có phần bạo dạn là thế, nhưng sâu trong lòng Sở Từ vẫn không tránh khỏi chút thẹn thùng của thiếu nữ.

Cô định rụt tay về, nhưng Nguyên Mộ lại đột ngột dùng lực giữ chặt lấy. Thế là cả hai cứ như hai kẻ ngốc, đứng im nắm tay nhau, gương mặt ai nấy đều ửng lên sắc hồng rạng rỡ, bầu không khí xung quanh dường như cũng đặc quánh lại vì sự ngọt ngào.

Những ngày sau đó, cả hai vẫn lén lút dành cho nhau những khoảng thời gian riêng tư ngắn ngủi. Nguyên Mộ cũng đã biết chuyện Sở Từ chuẩn bị đi thử vai cho một bộ phim.

Sở Từ kể với anh rằng, ngay cả khi buổi thử vai thành công thì việc quay phim chính thức có lẽ cũng phải đợi đến kỳ nghỉ hè.

Hiện tại đoàn phim đang ưu tiên hoàn thành các cảnh quay của dàn diễn viên gạo cội để tránh cái nóng gay gắt sắp tới, còn những vai phụ sẽ được dời sang tầm tháng Bảy, tháng Tám.

Nguyên Mộ hiểu rằng đây chính là cơ hội vàng của Sở Từ. Nếu thành công, cô sẽ có thể đứng ở một vị trí rực rỡ và cao xa hơn hiện tại. Anh hoàn toàn ủng hộ cô, nhưng cũng thầm tự nhủ với bản thân rằng, mình phải nỗ lực nhiều hơn nữa mới có thể sóng bước cùng cô.

Mối quan hệ của hai người cũng dần dần trở nên tự nhiên hơn sau khoảng thời gian đầu đầy ngại ngùng, lúng túng.

Giờ đây, Sở Từ có thể thoải mái nắm tay hay ôm Nguyên Mộ mà không còn chút gánh nặng tâm lý nào. Về phần Nguyên Mộ, anh cũng không còn rụt rè, thận trọng như lúc mới bắt đầu.

Hai tuần sau là kỳ thi cuối kỳ. Nguyên Mộ thuộc tuýp học sinh phát triển toàn diện, điểm các môn tự nhiên và xã hội của anh đều đồng đều và hướng tới điểm tuyệt đối.

Vì học chuyên ban tự nhiên và biết Sở Từ theo ban xã hội, nên mỗi buổi chiều tan học, Nguyên Mộ đều dẫn cô đến thư viện thành phố gần trường để bổ túc môn Địa lý.

Những kiến thức rắc rối về hải lưu, hoàn lưu gió mùa, xoáy thuận hay áp cao, Nguyên Mộ đều có thể giải thích một cách sâu sắc và dễ hiểu.

Sở Từ cảm thấy vô cùng vui vẻ. Trước đây, cô luôn nghĩ môn Địa lý của mình hết thuốc chữa. Nhưng giờ thì hay rồi, vừa có bạn trai, vừa có thể hiểu bài Địa lý. Quả là một món hời không tồi chút nào!