Hôm qua Vương Khải về nhà mẹ ở, thế nên sáng nay ông tiện đường đưa Sở Từ cùng đến đoàn phim luôn.
5 giờ sáng, không gian vẫn còn chìm trong tĩnh lặng. Đang giữa mùa hè, trời mau sáng, mới tầm này mà bên ngoài sắc trời đã bắt đầu ửng hồng.
Vương Khải cứ ngỡ mình đã dậy sớm lắm rồi, chẳng ngờ mẹ ông còn sớm hơn, giờ này bà đã loay hoay dưới bếp chuẩn bị đồ ăn sáng.
“Mẹ, sao mẹ dậy sớm thế? tận 7 giờ con mới đi mà, tầm 6 giờ dậy chuẩn bị vẫn kịp.” Vương Khải vừa dụi đôi mắt còn ngái ngủ, vừa uể oải tựa người vào khung cửa bếp.
“Xí, mặt mũi anh cũng lớn gớm nhỉ! Tôi dậy làm cho Tiểu Từ đấy chứ, anh chỉ là hưởng sái thôi. Làm như tôi chuyên môn dậy từ 5 giờ sáng để hầu cơm anh không bằng. Cứ nhìn người ta mà xem, anh thì đã hơn bốn mươi tuổi đầu rồi...”
Bà Vương vừa đánh trứng vừa không quên tổng sỉ vả con trai: “... Không biết nấu cho tôi được bữa nào thì thôi, lại còn để cái thân già này phải phục vụ, anh thấy mình có còn da mặt không hả?”
Vương Khải nghe mà dở khóc dở cười: “Mẹ ơi, sáng sớm ra mẹ uống phải thuốc súng hay sao mà hỏa khí lớn thế?”
“Đi đi, đừng có đứng đây chắn đường nữa, mau đi đánh răng rửa mặt đi! Hôm nay nhớ mà để mắt chăm sóc Tiểu Từ cho tốt vào, con bé còn nhỏ, anh phải để tâm nhiều một chút.”
Hóa ra Sở Từ mới là cháu gái ruột, còn mình chắc là con nhặt từ bãi rác về rồi, Vương Khải thầm nghĩ trong lòng.
Trong khi đó ở dưới lầu, Sở Từ cũng đã thức dậy từ sớm. Trong lòng cứ bồn chồn lo nghĩ về chuyện sắp tới nên cô chẳng thể nào ngủ yên được.
Cô lấy từ trong tủ quần áo ra một chiếc áo thun trắng ngắn tay phối cùng quần yếm jeans. Sau khi bôi một lớp kem chống nắng mỏng, cô nhẹ nhàng dặm thêm lớp kem lót, cuối cùng thoa chút son cam lên môi rồi dùng đầu ngón tay tán đều ra.
Cả người cô lập tức trông tràn đầy sức sống, trẻ trung và thanh thuần.
Phải công nhận rằng màu cam cực kỳ tôn da, đặc biệt là với những người vốn đã có làn da trắng sứ như cô.
Vừa sửa soạn xong xuôi thì bên ngoài có tiếng gõ cửa vang lên:" Tiểu Từ ơi, con xong chưa? Lên ăn sáng rồi đi con."
Sở Từ mở cửa đón bà Vương bước vào.
"Chà, xinh đẹp thật đấy, khí sắc cũng tốt quá chừng." Bà Vương nắm lấy tay Sở Từ, không ngớt lời khen ngợi.
Dù bình thường là người khá dày mặt, nhưng lần này Sở Từ cũng bị bà khen đến mức đỏ cả mặt, ngại ngùng vô cùng.
Cô thay đôi giày vải canvas màu trắng vẫn thường đi, thu dọn đồ đạc cẩn thận rồi khoác ba lô lên vai. Cuối cùng, cô bế gánh nặng ngọt ngào của mình lên - cậu con trai lớn A Nguyên. Xong xuôi, cô mới khóa cửa, theo chân bà Vương đi lên lầu.
Bà Vương đi bên cạnh cứ dán mắt vào A Nguyên, nhìn cái miệng nhỏ của nhóc tì cứ chép chép liên tục trong lúc ngủ mà lòng bà mềm nhũn, càng nhìn càng thấy thương.
Đứa nhỏ mới hơn hai tuổi, thân hình mũm mĩm đầy thịt, trên người tỏa ra mùi sữa đặc trưng của trẻ con. Chỉ cần nhóc con rúc đầu vào lòng một cái thôi là đủ khiến trái tim người ta như tan chảy.
Vương Khải vốn không thường xuyên về nhà mẹ đẻ, thế nên ông hoàn toàn không biết dạo gần đây mẹ mình còn nuôi thêm một "tiểu tổ tông" như thế này.
“Mẹ, đây là con cái nhà ai thế? Sao lại bế về tận đây?”
Sở Từ xốc lại A Nguyên trên tay cho chắc chắn, nhìn Vương Khải rồi lên tiếng giải thích: “Chú Vương, đây là một đứa em họ xa của cháu. Gia đình bên đó hiện không còn ai chăm sóc nên cháu tạm thời bế thằng bé về đây. Mấy ngày nay cháu phải phiền bà trông giúp, nhưng chú đừng lo, cháu sẽ sớm tìm bảo mẫu thôi.”
Sở Từ hiểu rất rõ rằng cứ làm phiền bà Vương mãi cũng không phải là kế lâu dài. Lần này nếu buổi thử vai thành công và thuận lợi nhận được tiền thù lao, việc đầu tiên cô làm sẽ là thuê một bảo mẫu để chăm sóc A Nguyên.
"Thế bố mẹ cháu có biết chuyện này không? Nuôi một đứa trẻ tốn rất nhiều công sức, cháu lại vừa mới lên lớp mười, lấy đâu ra thời gian và tinh lực mà chăm nó chứ?" Vương Khải cau mày, vẻ mặt đầy lo lắng.
"Thôi, con bớt lo chuyện bao đồng đi, cứ để Tiểu Từ ăn cơm đã." Bà Vương vỗ nhẹ vào tay con trai ra hiệu đừng nói nữa, sau đó bảo Sở Từ bế A Nguyên vào đặt nằm tạm trên giường trong phòng ngủ.
Vương Khải thấy mẹ nói vậy cũng không hỏi thêm, nhưng trong lòng thầm hạ quyết tâm lát nữa sẽ hỏi kỹ lại mẹ xem rốt cuộc chuyện này là thế nào. Việc nuôi nấng một đứa trẻ không phải chuyện đùa.
Nhìn gương mặt trẻ con của hai người, tiền lương hằng tháng của họ chỉ đủ chi trả cho một đứa trẻ đi học, ăn uống, quần áo... mọi thứ đều cần đến tiền.
Sở Từ vừa không có thời gian, vừa chẳng có thu nhập ổn định, giờ lại nói muốn nuôi đứa nhỏ này, chẳng phải là chuyện viển vông sao?
Thực ra trong lòng bà Vương cũng có cùng suy nghĩ đó. Sở Từ còn quá nhỏ, lại chưa có thu nhập, ba năm cấp ba lại là giai đoạn nước rút quan trọng nhất. Tốt nhất vẫn là nên liên hệ với họ hàng gần của A Nguyên để họ nhận nuôi đứa bé.
Tất nhiên, sau nhiều ngày chăm sóc, bà cũng đã nảy sinh tình cảm và thấy hơi luyến tiếc nhóc tì này. Bà khẽ thở dài: “Thôi, cứ để xem thế nào đã.”
Sau khi Sở Từ ăn sáng xong, Vương Khải liền lái xe đưa cô đến phim trường. Trên đường đi, ông vẫn không quên nhấn mạnh lại một lần nữa những điểm quan trọng cần lưu ý khi thử vai.
Đoàn phim đang làm việc tại phim trường Thanh Thành. Đây là một bộ phim lấy bối cảnh thời dân quốc, mà Thanh Thành vốn nổi tiếng với những công trình kiến trúc cổ được bảo tồn khá nguyên vẹn, vì vậy phần lớn các cảnh quay đều được thực hiện tại đây.
Sở Từ đi theo Vương Khải vào một góc phía Tây của khu phim trường. Nơi này là cả một khu phố mang đậm dấu ấn kiến trúc thời Dân quốc, và đoàn phim 《 Loạn Thế Phù Hoa 》 hiện đang đóng máy tại chính khu vực này.
Buổi thử vai chắc chắn không chỉ có mình cô. Vừa bước chân vào, cô đã thấy một nhóm các cô gái trẻ trung, xinh đẹp đang chờ sẵn. Vương Khải khẽ chỉ tay về phía một cô gái mặc váy liền màu vàng nghệ, nói nhỏ với Sở Từ: “Thấy cô gái kia không? Đó là người mà công ty truyền thông Dực Khôn đang dốc sức lăng xê, cũng họ Sở, tên là Sở Kỳ Vân. Cô ta là sinh viên năm nhất của Học viện Điện ảnh Tô Thành, chính là đối thủ nặng ký nhất của cháu đấy.”
Sở Từ nhìn cô gái đó vài lần rồi khẽ gật đầu, ra hiệu cho Vương Khải rằng mình đã ghi nhớ.
Vương Khải dẫn Sở Từ vào phòng nghỉ của đạo diễn. Lúc này, đạo diễn Lê Ung đang xem qua hồ sơ của mấy cô gái đến thử vai.
Hồ sơ của Sở Từ đã được Vương Khải nộp từ trước, việc đưa cô đến đây chủ yếu là để đạo diễn nhận mặt và tạo ấn tượng ban đầu.
Buổi thử vai chính thức bắt đầu vào đúng 8 giờ sáng. Sở Từ được xếp số thứ tự thứ ba, ngay sau cô gái tên Sở Kỳ Vân kia.
Cô gái đó tỏ ra cực kỳ bình tĩnh, lúc bước vào gương mặt không chút biểu cảm, khi trở ra cũng chẳng nở một nụ cười, khiến lòng Sở Từ cũng bắt đầu cảm thấy bất an và lo lắng.
Sở Từ hít một hơi thật sâu, thầm cổ vũ bản thân rồi bước vào phòng thử vai. Căn phòng khá trống trải, chỉ bày vài chiếc bàn dài. Phía trên có 6 người đang ngồi chấm thi, nhưng cô chỉ nhận ra được đạo diễn Lê Ung và nam chính của bộ phim là Ngôn Hàn.
Sở Từ ăn mặc thanh lịch, cộng thêm việc cô là người nhỏ tuổi nhất trong số các cô gái đến thử vai, lại sở hữu nhan sắc vô cùng kinh diễm, nên đã để lại ấn tượng ban đầu rất tốt cho những người có mặt tại đó.
Đoạn kịch bản mà nhân viên công tác đưa cho cô là cảnh A Uyển sau khi xuyên không về thời Dân quốc không lâu thì bị bọn buôn người bán vào vũ trường. Kịch bản nhấn mạnh tâm lý của A Uyển: Ban đầu cô chỉ tò mò ngắm nhìn phòng khiêu vũ xa hoa chưa từng thấy, nhưng khi tận mắt chứng kiến những cô gái phong trần đang lả lơi tiếp khách, cô mới thực sự bàng hoàng nhận ra nơi này đáng sợ đến nhường nào.
Trong thời loạn lạc, nhan sắc xinh đẹp mà không có chỗ dựa đối với một người phụ nữ nhu nhược chẳng khác nào một thảm họa.
Sở Từ vừa phải diễn ra được sự chuyển biến tâm lý phức tạp của A Uyển, vừa phải thể hiện sao cho thật tự nhiên, không được quá phô trương hay kịch cỡm.
Sau khi kết thúc phần diễn, Sở Từ thấy đạo diễn đang hạ thấp giọng thảo luận điều gì đó với người đàn ông ngồi cạnh. Phía bên kia, nam chính Ngôn Hàn vẫn dáng vẻ lười nhác tựa vào lưng ghế, ánh mắt xa xăm không biết đang suy nghĩ điều gì.
"Sở Từ đúng không? Được rồi, em cứ về trước chờ tin tức nhé, bên này chúng tôi còn cần thảo luận thêm chút nữa." Người đàn ông ngồi cạnh đạo diễn lên tiếng.
Sở Từ điềm tĩnh cúi chào mọi người một cách lịch sự, sau đó chậm rãi bước ra ngoài.
Bên ngoài, Vương Khải thấy Sở Từ vừa lộ diện liền vội vàng hỏi với giọng sốt sắng: “Thế nào rồi Tiểu Từ? Bên trong họ nói sao?”
"Họ bảo cần phải thương lượng thêm, khi nào có kết quả sẽ thông báo cho cháu. Chú Khải, liệu có hy vọng gì không ạ?" Vì Sở Từ chưa từng qua trường lớp đào tạo diễn xuất chuyên nghiệp, lúc thử vai hoàn toàn diễn theo bản năng nên cô cảm thấy trong lòng không chắc chắn lắm.
“Chuyện đó cũng chưa biết chừng. Lát nữa chú sẽ hỏi lại đạo diễn xem ý tứ của họ thế nào. Giờ cháu tính sao? Muốn ở đây chờ chú tan làm rồi hai chú cháu cùng về, hay là đón xe buýt về trước?”
“Cháu vẫn là tự về trước đi ạ. Sắp tới kỳ thi cuối kỳ rồi, cháu về xem lại bài vở. Ở cổng phim trường này không phải có tuyến xe buýt số 18 sao, vừa vặn đi thẳng tới cổng khu nhà mình luôn.”
Bây giờ mới chỉ gần 10 giờ sáng, mà đoàn làm phim có khi làm việc đến tận 7, 8 giờ tối mới xong. Thôi thì cô cứ về trước. Còn kết quả thử vai hôm nay, kiểu gì chú Vương về nhà cũng sẽ nói cho cô biết, không cần phải nán lại chờ đợi làm gì.
"Vậy được, cháu đi một mình nhớ chú ý an toàn nhé, không có việc gì thì đừng đi lung tung." Khu vực này hơi vắng vẻ, chỉ còn lại một mình Sở Từ chuẩn bị ra về.
Lúc đó, nhà sản xuất Tần Phục đi tới, hỏi Vương Khải: “Lão Vương, cô bé này là người nhà cậu à? Trông xinh xắn ra phết nhỉ.”
Tần Phục vừa mới chú ý tới Sở Từ đi cùng Vương Khải. Cô bé trắng trẻo sạch sẽ, ngũ quan thanh tú thoát tục, đúng chuẩn gương mặt điện ảnh. Nếu được đầu tư đóng gói kỹ lưỡng, đây chắc chắn là một "thương vụ" chỉ có lãi chứ không bao giờ lỗ.
Gần đây công ty giải trí Phàm Khách của Tần Phục vừa bị đối thủ đào mất vài nghệ sĩ hạng nhất hạng nhì, nhân tài có thể trụ cột không còn mấy người.
Bản thân Tần Phục là một trong những cổ đông của Phàm Khách, vì thế khi thấy một "mầm non" tiềm năng như vậy, lại là chỗ quen biết cũ với Vương Khải, ông ta liền thẳng thắn đặt vấn đề.
"Đó là cháu gái tôi. Sao nào, con bé được chứ?" Vương Khải nhướng mày, trong lòng không giấu nổi vẻ tự hào.
Vương Khải cố ý không nói rõ Sở Từ chỉ là con gái nhà hàng xóm mà nhận luôn là cháu gái mình. Ông thừa hiểu giới giải trí này toàn những kẻ lọc lõi, nhìn người mà đối đãi.
Tuy ông không phải nhân vật quyền lực bậc nhất, nhưng cũng đã lăn lộn trong ngành này mười mấy năm, nếu ông nói đây là cháu ruột thì họ sẽ phải nể mặt mà không dám tùy tiện chèn ép cô bé.
Sự khác biệt giữa "cháu gái ruột" và "con gái nhà hàng xóm" ở nơi này là hoàn toàn khác một trời một vực.
"Quá được ấy chứ! Cháu gái cậu có ký với công ty nào chưa? Thấy Phàm Khách của tôi thế nào?" Tần Phục sốt sắng hỏi.
“Con bé năm nay mới vào lớp mười, gia đình cũng chưa có khái niệm gì về việc theo nghề này đâu. Lần này tới đây chủ yếu là để thử sức một chút thôi. Nếu ông thực sự muốn ký hợp đồng với con bé thì để tôi về hỏi ý kiến giúp cho. Nhưng nói trước nhé, nếu chuyện này thành công thì tôi phải là người trực tiếp kiểm soát mọi thứ. Hiện tại việc học vẫn là chính, mấy cái chuyện lùm xùm rắc rối trong giới tuyệt đối không được chạm vào con bé.”
"Ây chà lão Vương, ông còn không tin tôi sao? Hai ta giao tình bao nhiêu năm rồi cơ mà!" Tần Phục vỗ vai cam đoan.
“Được rồi, vậy để tôi về hỏi lại con bé xem thế nào.”