Mùa hè ở Thanh Thành hiếm khi thấy mưa, cái nắng gắt cứ thế kéo dài đằng đẵng. Đôi khi trời cũng đổ vài cơn mưa hạ, nhưng chẳng chút mát mẻ, ngược lại chỉ khiến hơi nóng bốc lên hầm hập, khiến không gian càng thêm oi nồng, bết dính.
Kỳ thi cuối kỳ chỉ còn cách vỏn vẹn ba ngày, không khí học tập căng như dây đàn. Lưu Tử Phong quyết định ở lại trường thay vì về nhà như mọi khi. Những thành viên khác đều đã rời đi, để lại một không gian tĩnh lặng trong căn phòng ký túc xá vốn dĩ chỉ còn cậu với Nguyên Mộ.
Bên ngoài trời bắt đầu đổ mưa, những hạt mưa bụi giăng đầy trời kèm theo vài cơn gió lạnh lẽo thổi qua. Thế nhưng trong phòng lại chẳng hề mát mẻ hơn, không khí oi nồng đến mức chỉ cần ngồi yên thôi cũng đủ để mồ hôi vã ra như tắm.
Chịu không nổi, cậu dứt khoát đứng dậy, mở toang tất cả cửa sổ ngoài ban công để đón chút gió trời.
Nguyên Mộ đi làm gia sư, đáng lẽ giữa trưa đã phải về tới nơi, vậy mà giờ đã gần 5 giờ chiều vẫn chẳng thấy bóng dáng đâu.
Về phần Sở Từ, buổi thử vai của cô xem như đã thành công tốt đẹp, chính chú Vương Khải đã xác nhận điều đó ngay khi trở về vào tối muộn hôm ấy.
Cảm giác vui mừng là thật, nhưng sâu trong lòng cô lại trào dâng nỗi lo lắng không yên. Chú Vương bảo rằng, ban đầu đoàn phim vẫn còn phân vân giữa cô và một cô gái khác cũng tên Sở Kỳ Vân, nhưng nhờ có nhà sản xuất Tần Phục lên tiếng ủng hộ, vai diễn này cuối cùng mới thuộc về cô.
Dĩ nhiên, một nhà sản xuất lão luyện như Tần Phục chẳng bao giờ giúp đỡ ai vô điều kiện.
Một phần là nhờ nể mặt chú Vương, phần còn lại theo lời chú Vương Khải là vì Tần Phục đang muốn ký hợp đồng đưa cô về đầu quân cho Phàm Khách Giải Trí.
Chú Vương đã tỉ mỉ phân tích mọi thông tin về Phàm Khách cho Sở Từ nghe, rồi để cô tự mình đưa ra quyết định cuối cùng.
Từ tận đáy lòng, chú đương nhiên hy vọng Sở Từ sẽ đồng ý. Người ta thường bảo nổi danh phải đợi lúc còn sớm, Sở Từ năm nay mới lớp 10, áp lực thi cử chưa đến mức quá nặng nề.
Hơn nữa, dù có ký hợp đồng thật thì trong hai, ba năm đầu, công ty chắc chắn sẽ ưu tiên việc học của cô mà điều tiết khối lượng công việc sao cho phù hợp.
Đây là một cơ hội hiếm có. Bản thân Phàm Khách vốn có tiếng sạch trong ngành, không dính scandal, Sở Từ lại được chính mắt Tần Phục nhìn trúng. Cộng thêm mối quan hệ cá nhân giữa chú và Tần Phục, chú tin rằng bản hợp đồng mà công ty đưa ra cho cô chắc chắn sẽ không có những điều khoản quá khắt khe.
À, còn có tiểu mập mạp mà Sở Từ đang nuôi trong nhà nữa. Ý cô là vẫn muốn tiếp tục chăm sóc đứa trẻ, nhưng chi phí nuôi con đâu phải nhỏ. Bố của Sở Từ hiện tại vẫn chưa hay biết gì về chuyện này, nếu biết, chắc chắn sẽ gửi đứa bé đi ngay lập tức.
Nhưng nếu ký hợp đồng với công ty giải trí thì mọi chuyện lại khác. Trở thành nghệ sĩ là một trong những con đường kiếm tiền nhanh nhất. Chỉ cần Sở Từ độc lập về kinh tế, thì dù cô bé muốn nuôi mười đứa hay tám đứa trẻ cũng chẳng thành vấn đề.
Mấu chốt bây giờ là xem Sở Từ nghĩ thế nào. Chú Vương đã phân tích rõ mọi mặt lợi và hại, phần còn lại thì để cô tự mình quyết định.
Sở Từ đang nghĩ gì ư?
Cô nằm trên giường, lắng nghe tiếng mưa rơi tí tách bên ngoài, đầu óc thả lỏng, suy tư vẩn vơ.
Bên cạnh, bé A Nguyên đang dựa vào đùi cô, bắt chước cô vắt chéo chân, tay cầm khẩu súng đồ chơi nghịch ngợm. Thằng bé còn bày cả đống thẻ chữ cái đã học ra khắp giường.
Thời gian dường như trôi đi rất chậm, rất chậm. A Nguyên vốn là một đứa trẻ cực kỳ ngoan ngoãn. Những lúc Sở Từ bận việc riêng hay mải mê làm bài tập, thằng bé cứ lẳng lặng tự chơi một mình trên giường, chẳng bao giờ quấy khóc hay ồn ào. Chỉ cần một món đồ chơi nhỏ xíu thôi cũng đủ để cậu nhóc tự tiêu khiển cả buổi trời.
Bản thân Sở Từ từ trước đến nay vốn chẳng mấy để tâm đến chuyện ăn uống hay sinh hoạt của chính mình.
Thế nhưng, khi nhìn A Nguyên suốt ngày chỉ quanh quẩn với khẩu súng đồ chơi cũ kỹ kia vì chẳng còn món gì khác để chơi, cô bỗng thấy sống mũi cay cay.
Vì cô thiếu tiền, nên đến cả sữa bột của A Nguyên cũng chỉ là loại bình dân nhất. Những bữa cơm hằng ngày, thằng bé cũng chỉ ăn uống đơn giản theo cô hoặc bà nội Vương. Có lẽ khi đã mang thiên chức làm mẹ, dù chỉ là những chi tiết nhỏ nhặt nhất cũng đủ khiến trái tim người ta thắt lại vì xót xa.
“Mẹ ơi, ôm một cái.” Có lẽ thấy Sở Từ im lặng quá lâu, A Nguyên bắt đầu dẩu cái mông nhỏ, ra sức lẫm chẫm bò vào lòng cô rồi nũng nịu đòi hỏi.
"Lại đây, nằm với mẹ một lát nào." Sở Từ vừa nói vừa dịu dàng kéo A Nguyên vào lòng, để cậu nhóc gối đầu lên cánh tay mình.
Cô đã hạ quyết tâm sẽ đồng ý ký hợp đồng với Phàm Khách. Vốn dĩ Sở Từ không phải kiểu người do dự hay thiếu quyết đoán. Trước đó cô còn chần chừ là vì chưa xác định liệu mình có muốn gắn bó lâu dài với con đường này hay không.
Nhưng nghĩ lại, hợp đồng tân binh của Phàm Khách thường kéo dài bảy năm; kể cả có ký ngay bây giờ thì đến khi hết hạn, cô có lẽ cũng mới chỉ vừa tốt nghiệp đại học.
Đến lúc đó, nếu cảm thấy không còn phù hợp, cô hoàn toàn có đủ thời gian và sức trẻ để rẽ sang một hướng đi khác.
Nghe chú Vương bảo, những phân cảnh của cô phải tầm đến mùng 10 tháng 7 mới bắt đầu khởi quay. Vì thế, việc cấp bách nhất lúc này là tập trung toàn lực cho kỳ thi cuối kỳ sắp tới.
Về phần Nguyên Mộ, anh đã biết chuyện Sở Từ thử vai thành công. Dù trong thâm tâm anh luôn cảm thấy giới giải trí là nơi nước sâu khó lường, nhưng anh vẫn hoàn toàn tôn trọng quyết định của cô.
Điều duy nhất anh có thể làm lúc này là nỗ lực để bản thân sớm trở nên mạnh mẽ hơn. Anh tự nhủ, dù sau này cô có lựa chọn con đường nào, anh nhất định phải có đủ năng lực để bảo vệ cô thật tốt.
Bình thường, mỗi thứ Bảy và Chủ nhật, Nguyên Mộ đều đi dạy kèm cho một cậu nhóc lớp 8. Phụ huynh trả cho anh 50 tệ một giờ, một mức thu nhập khá ổn đối với một học sinh đang học cấp ba.
Sau buổi dạy sáng nay, mẹ của cậu bé đã giữ anh lại để ngỏ ý muốn anh tiếp tục phụ đạo trong kỳ nghỉ hè. Bà còn kể thêm rằng, con trai của anh trai bà sắp lên lớp 9 nhưng kết quả thi cuối kỳ vừa rồi không được như ý, nên cũng muốn nhờ anh kèm cặp thêm trong dịp hè này.
Danh tiếng Thủ khoa kỳ thi của Nguyên Mộ vốn không phải hư danh. Cậu học trò lớp 8 mà anh đang dạy kèm vừa rồi đã có bước tiến vượt bậc trong kỳ thi cuối kỳ.
Vì khối trung học cơ sở thường thi sớm hơn trung học phổ thông một tuần nên giờ này các em đã có kết quả trong tay. Nhà nào con thi tốt thì phụ huynh hân hoan, con cái được xả hơi; còn nhà nào thi kém, cha mẹ lại tất bật ngược xuôi tìm lớp phụ đạo hoặc mời gia sư về tận nhà.
Thường thì những gia đình mời gia sư riêng đều có điều kiện kinh tế khá giả. Sau một hồi cân nhắc, Nguyên Mộ đã đồng ý với đề nghị của mẹ cậu bé. Bà cho biết thù lao có thể thương lượng thêm, chỉ cần chiều nay anh bớt chút thời gian sang nhà anh trai bà để dạy thử một buổi cho đứa cháu, nếu ổn thì sẽ chốt lịch luôn.
Cuối cùng, hai bên thống nhất mức học phí là 100 tệ một giờ. Lịch học cố định từ thứ Hai đến thứ Sáu, mỗi buổi chiều dạy hai tiếng. Buổi sáng anh vẫn duy trì lớp cho cậu nhóc lớp 8 kia với thời lượng tương tự. Tính toán sơ bộ, chỉ riêng việc đi dạy thêm mỗi tuần đã giúp anh mang về 2000 tệ.
Vấn đề duy nhất khiến anh phải bận tâm lúc này là việc tìm thuê một căn phòng bên ngoài trường, và tất nhiên, phải báo trước với ông nội một tiếng.
Dẫu vậy, ngoài mục đích kiếm tiền, nguyên nhân thực sự khiến Nguyên Mộ muốn ở lại thành phố trong kỳ nghỉ hè chính là vì Sở Từ.
Anh vẫn nhớ rõ dáng vẻ cô bĩu môi, lộ rõ vẻ không vui khi nghe anh bảo hè này sẽ về quê vào hai ngày trước. Nghĩ đến đó, khóe môi Nguyên Mộ bất giác cong lên một nụ cười ấm áp.
Sáng sớm thứ Năm, khu giảng đường của trường Trung học số 1 Thanh Thành đã bắt đầu trở nên náo nhiệt. Hôm nay chính là ngày bắt đầu kỳ thi cuối kỳ.
Danh sách phòng thi đã được dán lên. Nguyên Mộ, Vương Xán và Tôn Diệu đều tập trung ở phòng thi số 1. Vì số báo danh được sắp xếp theo thứ hạng của khối nên dù nhóm Vương Xán ngày thường có vẻ hay đùa cợt, lố nhố, nhưng thực chất tất cả đều là những tay học bá chính hiệu.
“Nguyên Mộ, ông ôn tập đến đâu rồi? Tôi còn một đống cổ văn chưa thuộc đây này. Thôi chết, để tôi liếc qua sách giáo khoa cái nữa!” Vương Xán vừa nói vừa cuống cuồng lục lọi trong cặp, chẳng kịp đợi Nguyên Mộ trả lời đã lôi ngay cuốn Ngữ văn ra, lật trang xoành xoạch.
“Cái đồ ngốc này, hỏi Nguyên Mộ làm gì? Người ta dù không thèm ôn bài cũng đủ sức bỏ xa ông cả đoạn đường đấy.” Tôn Diệu thong dong buông lời châm chọc.
Khác với vẻ hớt hải của Vương Xán, Tôn Diệu vô cùng tự tin vì tối qua đã kịp tụng thuộc lòng đống thơ cổ mấy bận, giờ đây chỉ việc đứng ngoài 'nhìn xuống' cậu bạn tội nghiệp với vẻ đắc ý
"Những gì cần học thuộc đều đã thuộc, những gì cần xem cũng đã xem qua, chắc là không có vấn đề gì đâu." Nguyên Mộ vẫn giữ phong thái bình tĩnh thường lệ, kỳ thi này chẳng thể làm khó được anh.
Ngược lại là nhóm Vương Xán, ngày thường quậy phá ra trò nhưng đối với chuyện thi cử lại vô cùng nghiêm túc.
Đây có lẽ chính là "quy luật ngầm" giữa những học bá: ngày thường có thể chí chóe trêu chọc nhau, nhưng hễ cứ vào phòng thi là ai nấy đều âm thầm nỗ lực để giành lấy vị trí dẫn đầu.
Điều khiến Nguyên Mộ thực sự bận tâm lúc này lại là Sở Từ. Dạo gần đây môn Địa lý của cô đã tiến bộ vượt bậc, nhưng môn Vật lý thì đúng thật là ứng với câu: "Học Lý như đi trong sương mù, càng nhìn càng mịt mù, tốt nhất đừng động vào Lý."
Nhìn cô lanh lợi là thế, vậy mà có những bài toán anh giảng đi giảng lại bao nhiêu lần vẫn không thấm, cứ lần sau gặp lại là y như rằng cô lại ngẩn ngơ như mới thấy lần đầu.
Về phần Sở Từ, cô lại có vẻ khá "tùy duyên". Cô được xếp ở phòng thi số 7. Trong tổng số 16 phòng thi của cả khối, vị trí này cho thấy học lực của cô vẫn đang nằm ở mức khá trở lên.
Đúng 8 giờ, cổng trường thi mở cửa.
Sáng thứ Năm, các thí sinh sẽ thi Ngữ văn và Chính trị; buổi chiều là Toán, Vật lý và Sinh học.
Sáng thứ Sáu thi tiếng Anh và Lịch sử; buổi chiều thi Hóa học và Địa lý. Tổng cộng chín môn học được hoàn tất chỉ trong vòng hai ngày.
Chỉ còn hơn 20 phút nữa là bắt đầu giờ làm bài nhưng phòng thi vẫn chưa đủ người. Sở Từ ngồi ở tổ thứ hai, bàn thứ ba. Bên cạnh cô là Nhậm Hạo, bạn cùng lớp. Những người ngồi trước và sau đều là những gương mặt lạ hoắc, không rõ là học sinh lớp nào.
“Sở Từ này, thương lượng chút đi.” Nhậm Hạo ghé sát vào tai cô, nhỏ giọng đề nghị: “Lát nữa thi Chính trị, bà xê dịch tờ đáp án qua phía tôi chút nhé, tôi liếc qua phần trắc nghiệm. Bù lại, chiều nay thi Vật lý, tôi sẽ đẩy bài của tôi về phía bà, thế nào?”
Bàn ghế trong lớp được chia làm bốn dãy, trong đó dãy hai và dãy ba được ghép sát vào nhau. Tuy nhiên, bốn dãy bàn này lại phải gánh tới năm hàng học sinh, nghĩa là cứ hai mặt bàn ghép lại sẽ có ba người ngồi chung.
Nhậm Hạo vừa vặn ngồi ngay sát Sở Từ, chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhìn rõ mồn một bài thi của cô. Cậu ta vốn lười học mấy môn học thuộc như Chính trị hay Lịch sử, lại biết thừa Sở Từ học văn khoa khá ổn nhưng môn Lý thì mất gốc, nên mới nảy ra ý định đôi bên cùng có lợi ngay tại phòng thi.
“Ông bớt giỡn đi dùm cái. Đây không chỉ là thi cuối kỳ đâu, mà còn là kỳ thi phân lớp tự nhiên - xã hội đấy.”
Sở Từ vừa lấy bút chì 2B và tẩy ra khỏi hộp bút, vừa không nể nang gì mà dội ngay gáo nước lạnh vào mặt Nhậm Hạo: “Vạn nhất bị giám thị tóm được, ông muốn chết thì tự đi mà chết, đừng có lôi tôi xuống nước. Với cả, môn Lý của ông cũng có hơn gì tôi đâu mà đòi trao đổi? Chừng nào ông thi Lý được điểm tuyệt đối như Nguyên Mộ lớp 1 thì lúc đó may ra tôi mới thấy ông có giá trị để cùng hợp tác nhé!”
Sở Từ và Nhậm Hạo vốn đã quá thân thiết, nên cô chẳng mảy may lo lắng cậu ta sẽ để bụng mấy lời phũ phàng của mình.
Dù điểm Vật lý của cô lúc nào cũng lẹt đẹt bên bờ vực trung bình, nhưng trong đầu cô chưa bao giờ tồn tại ý niệm gian lận. Với lại, cấp ba chứ có phải đại học đâu mà lo trượt môn phải thi lại, thế nên cô cứ giữ tâm thế Phật hệ: thi được bao nhiêu hay bấy nhiêu.
Thấy Sở Từ từ chối thẳng thừng, Nhậm Hạo cũng chẳng buồn để tâm, chỉ bĩu môi châm chọc lại một câu: “Gớm, cứ làm như trình độ của bà mà đòi cùng học thần trường mình trao đổi chiêu thức ấy. Tỉnh mộng đi cô nương!”
Sở Từ lười chẳng buồn đáp trả, chỉ im lặng sắp xếp lại bút thước trên bàn, nhưng trong lòng lại âm thầm đắc ý: “Lũ phàm phu tục tử các người thì biết cái gì, học thần mà các người tôn thờ... đến con cũng có với tôi rồi kia kìa.”